Tiếng gió rít bên tai. Có thứ gì đó đang trượt khỏi tầm tay, cánh tay đau đến tê dại.
“Aaaaa....”
“Có người chết. Có người chết rồi!”
Xung quanh tiếng ồn không ngừng vang lên. Ngọc cảm giác được cơ thể đau buốt, tay chân như đứt lìa khỏi người. Máu cứ không ngừng chảy, cơ thể như đang đè nặng lên thứ gì.
Trước mắt mờ đi, bóng tối dần dần xâm chiếm tầm nhìn.
Ngọc bật dậy khỏi giường. Mồ hôi lạnh thấm ướt lưng áo. Nhỏ mới mơ thấy ác mộng đáng sợ, mọi thứ cứ luôn không rõ ràng và tim đập nhanh đến mức đau nhói. Đây không phải lần đầu giấc mơ này xuất hiện, nó liên tục lặp lại nhưng mọi thứ trong mơ cứ luôn không rõ ràng.
Mỗi khi tỉnh dậy các ký ức đều tan biến sạch sẽ chỉ để lại một cảm giác mất mát, đau đến không nói nên lời. Cái cảm giác đau âm ỉ như còn vấn vươn trên người. Thật may chỉ là mơ thôi.
.....
“Renggg renggg renggg....”
Tiếng chuông vào lớp vang lên.
“Ê chuông ren rồi, ổn định chỗ ngồi đi thầy tới lầu 2 rồi.” Giọng lớp trưởng vang lên.
“Hừ tao không ghét môn toán ghét mỗi ông toán.”
“Ổng tới đầu hành lang rồi kìa. Tụi bây còn không về chỗ thì cứ đợi ổng nổi khùng đi.”
Cuối lớp vang lên tiếng xì xào bàn luận cho đến khi tiếng vang dội từ đế giày dẫm mạnh xuống đất vang lên mới chấm dứt. Từ khi vô lớp đến khi tiếng chuông chấm dứt mắt ông thầy vẫn luôn nhìn chằm chằm vào điện thoại.
“Thấy chưa. Tao đoán đúng mà, hôm nay lại ngồi chơi thôi chứ học hành gì.” Là giọng của Minh Ngọc, lớp phó kỉ luật của lớp.
Vừa dứt lời giọng nói trầm trầm của thầy vang lên “Hôm nay, lớp được nghỉ cứ thoải mái chơi đi. Ha ha ha.”
Giọng cười lanh lảnh vang hết lớp. Lúc đầu ai cũng vui vì không phải học nhưng giờ cũng được 1 tháng kể từ nhập học rồi mà ổng vẫn chưa dạy được một bài nào.
“Thầy ơi. Nay lớp muốn học.” Lớp phó học tập Huyền đứng lên nói.
Cả lớp ồn ào hùa theo.
“Ha ha vô được trường này cũng giỏi rồi, học làm gì. Đứa nào chẳng đi học thêm bên ngoài mà còn xin học nữa.”
“Nhưng đâu phải ai cũng học thêm đâu thầy. Nhiều bạn trong lớp có đi học đâu.” Minh Ngọc phụng phịu nói.
“Kệ mấy em chứ, đó là chuyện của mấy em, nói tôi làm gì.”
Hết lời thầy vác ghế ra gần cửa lớp ngồi bấm điện thoại căn giáo viên.
Ngọc ngồi nghe đám bạn la hét, tay với vào cặp lấy bộ bài ra “Xì dách. Một ván 2 ngàn, ít nhất 1 ngàn. Nhào dô, nhào dô.”
“Tao nói mà là lớp phó kỉ luật đó Ngọc, nói chuyện thì nhiều nhất lớp, trong người lúc nào cũng thủ bộ bài mà sao được làm hay ghê.” Hồng móc tiền đặt lên bàn.
“Ghen hay gì. Giọng nó to nó hét nguyên lớp nghe thì được làm thôi.” Thằng Huy ngồi bàn dưới đứng lên móc tờ 5 ngàn đặt lên bàn.
Trong góc lớp, một người ngồi một mình một bàn. Lầm lầm lì lì chẳng nói chuyện với ai. Bàn tay thon dài với từng khớp rõ ràng đang loay hoay viết không ngừng lên vở. Ngòi bút đang bị kéo lê theo từng dòng suy nghĩ rối loạn.
Không phải kiểu viết bình thường. Khi thì khoanh tròn vô nghĩa, khi thì gạch xóa chẳng chịt, lực tay như thế đang muốn xét nát trang giấy. Màu trắng tinh của trang vở dần bị che phủ bởi những mảng tối nhìn vào chỉ thấy sự nặng nề.
Mái tóc dài đen óng ánh không buộc lên, được xả ra khắp bàn như thể một tấm rèm dày, che đi những gì cô đang làm, che đi gương mặt xinh đẹp và che luôn cả biểu cảm. Không ai biết cô đang nghĩ gì, cũng chẳng ai thật sự muốn biết.
Làn da trắng đến mị mắt, không phải là màu trắng xinh đẹp mà là màu trắng của bệnh tật như người luôn luôn giấu mình trong nhà, chẳng để cơ thể mình chạm đến ánh sáng mặt trời.
Người trong lớp như quên đi mất sự tồn tại của cô. Không ai thèm để ý, không ai thèm gọi tên và càng không thèm bắt chuyện. Ngay cả chiếc ghế bên cạnh cô cũng trống trải như vậy từ đầu năm đến giờ.
“Á á...bố mày không chơi nữa. Thua ba ván liền rồi. Ngưng tao đi xả xui đây. Đứa nào làm cái đi.” Ngọc đứng dậy, chuồn đi trước khi bị dụ dỗ làm thêm mấy ván nữa.
“Thầy em đi vệ sinh.” Không đợi thầy đồng ý Ngọc đã ra khỏi lớp. Không phải là không tôn trọng thầy mà là xin mấy lần thầy cũng chẳng để ý.
Vừa đi vừa lẩm nhẩm trong miệng “Vãi thật...Chơi vui mà thua hết 30 ngàn mày giỏi đấy Ngọc. Có 2 ngàn 1 ván mà thua nhiều vậy.”
Xả nước cứu thân xong Ngọc đi rửa tay. Nhìn ngắm dung nhan của mình trong gương.
Ngọc có một đôi mắt hí trời sinh, cười phát không thấy tổ quốc, sóng mũi thẳng, hai má mập mập, đôi môi nhạt màu. Cả gương mặt không có gì nổi bật nhưng ghép chung với nhau thì đặc biệt dễ nhìn.
Nhỏ có hai cái răng năng mỗi lần cười lên nhìn rực rỡ đến lạ. Mấy đứa bạn thường hay nói nhỏ là mặt trời nhỏ.
“Xin chào Aurora, người cứu rỗi số 837. Tôi là hệ thống cứu rỗi. Cô có thể gọi tôi là Veta. Chúc mừng cô sống lại.”
Tiếng nói bên tai làm Ngọc hết hồn, một luồng khí lạnh chạy dóc sóng lưng. Gặp ma à. Nhỏ hốt hoảng chạy vào một buồng toilet, khóa cửa lại.
Trong miệng liên tục lẩm nhẩm kinh thánh. Tay nắm chặt đan với nhau, mặt ngó lên trời một cách khẩn thiết.
“Đừng sợ, ta không phải ma. Ta là hệ thống cứu rỗi.”
Mặc kệ lời bên tai, Ngọc vẫn cứ thành tâm cầu nguyện. Không nghe. Không nghe. Không nghe. Đợi đến khi không còn nghe thấy tiếng gì ngoại trừ tiếng nước nhỏ giọt từ bồn rửa tay bên ngoài nhỏ mới từ từ hé mắt ra. Không có ai ở đây cả.
Ngọc lập tức mở thật nhanh cửa toilet. Lao một mạch không ngừng mà chạy về lớp.
“Bịch.” Tiếng ngồi phịch xuống ghế nặng nề vang lên.
“Uây sai vậy? Mày đi toilet sao ngươi nhiều mồ hôi thế. Trời đất mặt còn tái xanh nữa.” Hồng lo lắng, vội lấy tay lau đi mồ hôi trên mặt Ngọc, lau bao nhiêu lại ra bấy nhiêu.
Cả đám ngừng cuộc chơi mà nhìn chằm chằm Ngọc, Huy vội lấy nước đưa cho nhỏ.
“Đm tao gặp ma.” Ngọc hét lên.
“Cái gì? Rồi sao mày còn nguyên vẹn ra đây.”
“Má ghê vậy. Kể nghe coi.”
“Trời địu, tao biết mà, trường mình âm khí không đấy.”
“Mày im đi. Chắc không đấy. Hay mày ảo tưởng đó Ngọc.”
...
Hàng trăm câu hỏi đổ đến.
Ngọc dơ tay ý bảo im lặng, giọng nhỏ run run.
“Tao nói thật. Nãy tao đang rửa tay thì nghe thấy một giọng nói, máy móc đến lạ. Chắc chắn không phải của con người.”
Ngay khi vừa dứt lời thì giọng nói đó lại vang lên “Thì tôi có phải con người đâu.”
“Á đm đm con ma theo tao. Tụi bây nghe không, nó nói nó nói kìa.” Ngọc hét toáng lên ôm trầm lấy Hồng.
“Má mày làm mọi người sợ đó làm gì có giọng nói nào đâu.”
“Phải không?” Ngọc nhìn xung quanh, mặt nhỏ trắng bệch “…Tụi mày không nghe thấy gì thật hả?”
Mọi người quay qua nhìn nhau đồng thanh kêu to “Không mà.”
Chắc vì có nhiều người nên Ngọc cũng lớn gan hơn. Nhỏ tự khuyên mình chắc dạo này thức đêm đọc truyện nhiều quá nên sinh ra ảo giác.
Khi mọi người vẫn còn hóng hớt những câu chuyện ma xoay xung quanh trường học thì lớp trưởng gõ bàn “Rồi im lặng. Đừng ảnh hưởng lớp kế bên học.”
Thầy Tùng nghe vậy liền phân phó lớp phó kỉ luật lên căn lớp.
Nghe lời Ngọc đứng lên, lôi quyển vở ra “Thôi trật tự đi, không tao ghi tên đó.”
"Ê chưa nói xong mà." Phát lắm chuyện nói.
...
Tiếng reng chuông ra về cuối cùng cũng vang lên. Ngọc dọn sách vở vào ngăn bàn. Mang cặp đầy bánh kẹo đứng bên đợi Hồng.
“Nhanh lên coi. Tao còn phải về cày game nữa.”
Hối thúc Hồng, hai đứa vừa tám nhảm vừa leo xuống cầu thang. Lớp tụi nó ở tầng 3 đi mệt thảm.
Ra tới cổng trường đứng đợi anh Hồng đến đón.
“Ê vụ trong toilet là sao vậy?” Hồng đứng bên cạnh, vẫn còn lo lắng liếc hỏi Ngọc.
“Kệ đi, tao cũng không biết nữa. Chắc tao gặp ảo giác thật haha.”
Tiếng còi xe vang lên, là anh của Hồng tới đón nó. Nhan sắc đẹp trai thu hút ánh nhìn xung quanh.
“Ngọc lên xe anh chở về luôn.”
Muốn lắm nhưng Ngọc vẫn xua tay từ chối, nhỏ định ghé nhà sách mua quyển truyện.
“Thôi anh chở Hồng là muốn xập xe rồi. Thêm em nữa chắc xe gãy làm đôi.”
Hồng bật cười, anh nó cùng cười theo.
“Mọi người đi cẩn thận ạ.” Chào tạm biệt rồi hai người rồi Ngọc đứng đợi một lúc cho đến khi xe rời đi thì cũng cất bước đi luôn.
Ngọc bước chậm chậm đi theo con đường quen thuộc mà tới nhà sách.
“Meo~~” Tiếng mèo con vang lên thu hút Ngọc. Nhỏ đứng lại nhìn ngó xung quanh xem âm thanh phát ra từ đâu.
Là con hẻm nhỏ phía trước. Đang là buổi chiều giờ cao điểm đông người nên Ngọc không sợ hãi mà mạnh dạn bước vô con hẻm đó. Ánh sáng đang dần lướt qua sau lưng như thể hai thế giới khác nhau.
Nhỏ phát hiện một con mèo con, lông đen, ánh mắt lam huyền bí. Quá… quá là phạm vi quy rồi. Đẹp quá. Đẹp đến kỳ lạ.
Dơ tay bế bé mèo lên “Uây chủ của em đâu sao lại lang thang ở đây vậy?”
Ngay khoảnh khắc ấy, không phải tiếng mèo vang lên mà là một giọng nói máy móc. Ngọc đứng hình.
“Đừng sợ, ta không phải ma mà là hệ thống.”
Choáng váng vì con mèo biết nói. Ngọc muốn dơ tay thả con mèo xuống nhưng cơ thể cứng còng lại không thể phản xạ.
“Hệ…Hệ thống?”
“Đúng vậy. Ta là một trí tuệ nhân tạo cao cấp”
“Người sao lại tìm tới ta?” Giọng nói run rẩy hỏi.
“Cô là người được chọn để đi cứu rỗi kẻ sa ngã. Mạng sống của cô là được chủ thần ban cho. Nếu thất bại thì sẽ chết.”
Ngọc tức giận đáp “Mạng sống của tao là ba mẹ ban cho, làm gì tới lược chủ thần gì đó của ngươi.”
“Cô đã chết nhưng lại may mắn được chọn làm Aurora số 837. Và được tái sinh lại.”
Ngọc cảm thấy đầu mình thật đau, có thứ gì muốn xông ra nhưng cứ không rõ ràng. Ký ức thoáng lóe lên rồi lại bị xóa đi trông tức khắc. Càng cố nhớ đầu lại càng đau.
“Tôi…tôi cứ tưởng đó là mơ.” Đang lúc Ngọc hoang mang thì một màn hình hiện ra trước mắt.
[Nhiệm vụ: Cứu rỗi kẻ sa ngã.]
[Đối tượng sa ngã: Ninh Tuyết - bạn học cùng lớp.]
Ninh gì cơ? Lớp nhỏ làm gì có ai tên vậy. Nếu có Ngọc phải biết rồi vì năm nay nhỏ học lớp 11 gắn bó được với lớp 1 năm rồi không thể không biết được. Phải không? Tim Ngọc như nhói lên một nhịp khi nghe đến cái tên ấy.
“Lớp tao không ai tên vậy cả.”
“Hệ thống không phát hiện lỗi. Mong Aurora tìm hiểu thêm.”
Bế con mèo đứng trong hẻm, vì hẻm này rất nhỏ còn nằm trong góc tù của con đường nên không ai chú ý đến sự việc phát sinh trong con hẻm.
Mất hết tâm trạng mua truyện, Ngọc bước chân về nhà. Nhỏ không cần quan tâm đến Veta, lúc nãy nói chuyện xong hệ thống đã tự biến mất. Veta xuất hiện bằng hình dạng đó chỉ để dễ tiếp cận với nhỏ, khi cần thì chỉ cần gọi tên nó trong đầu.
Đến nhà, Ngọc chạy ào về phòng, bây giờ ba mẹ nhỏ chưa đi làm về, phải đến 7h ba mẹ nới tan làm.
“Ê lớp có đứa nào tên Ninh Tuyết không.”
Ngọc nhắn tin hỏi trong group nhóm bạn của nhỏ.
“Làm gì có.”
“Không có nha.”
“Đ.”
“A có có”
“Đám thiện cẩn này có đó.”
“Ai?”
“Chắc tụi bây không chú ý chứ tụi mình ngồi dãy cuối nhưng chỉ chiếm có 3 bàn vậy bàn còn lại là ai?”
“Á tao ngồi kế bàn đó, trầm trầm chảnh chảnh thấy ghét.”
“ Con đó á hả. Tao cũng thử bắt chuyện với nó. Chảnh vc. Nói chuyện nó lơ không.”
" Nói sao thì nói người ta giỏi có quyền chảnh."
…
Ngọc kệ đám hổ bằng cẩu hửu trong group chat. Nhắn riêng với Thu, người biết đến Tuyết.
“Ê ai vậy? Kể tí về nhỏ tao nghe coi.”
Thu là lớp trưởng nên nó biết rõ sĩ số và từng người trong lớp.
“Tuyết học giỏi nhưng nó không hay nói chuyện, tao cũng chưa từng thấy nó nói chuyện với ai.”
“Ủa giỏi vậy mà sao không được tuyên dương trước lớp hay cột cờ mà cũng không thấy thầy cô nhắc hay hỏi thăm gì đến nó.”
“Này tao cũng không biết nhưng hình như do nó yêu cầu, nó không muốn được chú ý và cũng không muốn bị làm phiền.Tao cũng chỉ biết vậy thôi. Mà mày hỏi chi?”
Cảm ơn Thu xong Ngọc cũng không nói lý do. Nhỏ nằm suy nghĩ, rõ rang học giỏi vậy mà không muốn được chú ý, lạ lùng. Ngay sau đó một màn hình trong suốt được hiện ra cắt ngang dòng suy nghĩ.
[Nhiệm vụ chính: Cứu rỗi kẻ sa ngã]
[Tiến độ: 0%]
Ngọc lại tiếp tục nhìn xuống dưới, là một thanh ngang khác với màu xanh dương.
[Nhiệm vụ hằng ngày: Nói chuyện 10 phút.]
[Tiến độ: 0%]
[Hoàn thành nhiệm vụ: +5 điểm sao. ]
[Nếu không hoàn thành Aurora sẽ bị trừ đi số điểm tương đương với điểm thưởng.]
[Cảnh báo: điểm sao dưới 0 kí chủ sẽ chết.]
Ngọc đơ ra một lúc, nhíu mày, chết ư? Nhỏ lặp lại và khẽ bật cười, ánh mắt lại một lần nữa nhìn vào nhiệm vụ hàng ngày “Nói chuyện 10 phút” nhẹ như một bài toán đơn giản. Trong đầu Ngọc, mọi thứ vẫn đang xếp theo logic quen thuộc từ đi học, nói chuyện, ăn uống, ngủ nghỉ. Nếu theo như lời hệ thống nói thì chẳng có gì đáng sợ.
Thậm chí… còn hơi dễ.
“Được rồi.” Ngọc tự nói với bản thân đừng nói 10 phút, cả đời nhỏ cũng dư sức. Ha ha.
“ Sao ngươi cứ gọi ta là Aurora?”
Giọng nói vang lên trong đầu :"Aurora là cực quang, còn ý nghĩa thì tùy kí chủ suy nghĩ. Điểm sao quyết định mạng sống của cô, dưới 0 điểm cô sẽ chết."
[Quy tắc hệ thống]
[Nhiệm vụ chính đạt 50% tiến độ \=> Nhiệm vụ ngày sẽ ngừng công bố.]
[Khi tiến độ chính đạt 50% nghĩa là mục tiêu tương tác được xem là đã hình thành ổn định. Do đó hệ thống sẽ dừng can thiệp hằng ngày.]
Download MangaToon APP on App Store and Google Play