Vào một đêm mưa gió bão bùng, trong căn biệt thự nọ, tiếng khóc thảm thiết của bé gái vang vọng khiến ai nghe thấy cũng đau xé lòng.
- "Mẹ ơi....mẹ đừng chết, mở mắt ra nhìn Nguyệt nhi đi....mẹ ơi.....mẹ đừng bỏ Nguyệt nhi mà....con sợ lắm....mẹ ơi"
Người phụ nữ nằm dưới sàn lạnh lẽo kia là Mộc Tô Giao, đại tiểu thư Mộc gia, còn đứa bé đang quỳ gối khóc lóc kế bên là Lý Thu Nguyệt con gái của Mộc Tô Giao và Lý Chính Đức, thiên kim đại tiểu thư Mộc gia, năm nay chỉ mới tám tuổi.
- "Thôi được rồi, Nguyệt nhi con đừng khóc nữa, mẹ con dù sao cũng đã đi rồi, đứng lên đi con, ngồi dưới đất lạnh lắm!"
Người đàn ông vừa cất lời là Lý Chính Đức, ba của Lý Thu Nguyệt.
- "Ba ơi...mẹ bỏ Nguyệt nhi rồi....mẹ không cần con nữa....ba ơi"
Ông ta xót xa ôm con gái vào lòng dỗ dành.
- "Nguyệt nhi ngoan, đừng khóc. Mẹ không bỏ con, con có muốn gặp mẹ không?"
Đứa bé gái nghe ba mình nói vậy thì ngừng khóc, ngước khuôn mặt đầm đìa nước mắt, đáng thương lên, trong mắt cô bé lóe lên một tia hi vọng.
- "Thật không ba, muốn....muốn....Nguyệt nhi muốn gặp mẹ"
Nhìn đôi mắt long lanh nước của con gái, Lý Chính Đức nở nụ cười hiền từ.
- "Thật mà con gái, ba có cách cho con gặp mẹ. Con có muốn không?"
- "Muốn...muốn, con muốn gặp mẹ"
Bỗng chốc, gương mặt Lý Chính Đức trở nên ác độc, nở nụ cười nham hiểm. Rút con dao từ phía sau lưng ra hướng thẳng vào tim cô bé mà đâm xuống, ông ta cười mang rợn, đáy mắt lóe lên tia sát khí.
- "Vậy thì mày hãy chết theo con mẹ của mày đi, xuống dưới đó là hai mẹ con mày có thể gặp nhau rồi...haha...."
[....]
Ánh nắng ban mai chiếu xuống làm lấp lánh những giọt sương đang còn động trên từng chiếc lá. Trên chiếc giường rộng lớn, xa hoa, một cô gái đang ngủ nhưng nước mắt cứ tuôn ra và không ngừng gọi.
- "Mẹ...mẹ...đừng bỏ con...mẹ ơi"
Giật mình bừng tỉnh, trên gương mặt xinh đẹp nhưng lạnh lùng ấy vẫn vương lại những giọt nước mắt chưa khô, hóa ra lại là mơ. Giấc mơ đáng sợ đó đã theo cô trong suốt mười hai năm trời.
Nhìn qua đồng hồ đã hơn sáu giờ sáng, cô ngồi dậy lấy hộp thuốc lá ở tủ đầu giường mở ra châm một điếu rồi bước xuống giường đi đến mở cửa ban công, tiến thẳng ra ngoài, ánh mắt không tiêu cự nhìn về xa xăm.
Một cô gái có dáng người nhỏ nhắn, chỉ cao 1m67 nhưng gương mặt vô cùng xinh đẹp, với đôi mắt to tròn, long lanh, chiếc mũi cao cùng đôi môi màu hồng nhạt, mái tóc đen dài xõa ngang lưng càng tôn lên làn da trắng hồng của cô.
Cô đứng đó, hòa mình vào không khí sớm mai và làn khói thuốc lá mờ ảo tạo nên một bức tranh rất đẹp nhưng cô đơn.
Bỗng, bên ngoài truyền vào tiếng gõ cửa kéo người con gái ấy về thực tại. Nhanh chóng dập tắt điếu thuốc còn dang dở trên tay, cô vẫn đứng đó không quay người, chỉ lên tiếng.
- "Mời vào!"
- "Con gái!"
Nghe tiếng gọi cô quay lại. Một người phụ nữ trung niên, cả người toát ra vẻ quý phái đang từng bước tiến đến.
- "Mẹ"
- "Tiểu Ninh, con lại hút thuốc sao?"
Vì không muốn bà lo lắng, cô khẽ lắc đầu, đáp.
- "Không có, mẹ"
- "Con đừng hòng qua mặt được mẹ"
Bà là Tiêu Y Liễu, mẹ nuôi của Giang Y Ninh tuy đã có tuổi nhưng bà vẫn còn rất xinh đẹp, tao nhã với nụ cười hiền dịu.
Cô mím môi, không đáp chỉ đứng đó với gương mặt lạnh lùng, đôi mắt long lanh pha lẫn chút đau buồn hướng thẳng về phía trước.
Liễu Y Ninh thở dài, đau lòng nhìn con gái.
- "Thôi được rồi, ba và anh hai đang đợi con ở dưới nhà cùng ăn sáng. Con chuẩn bị đi, mẹ xuống trước"
Cô khẽ gật đầu.
- "Vâng mẹ"
Thật ra cô cũng không hay hút thuốc, chỉ khi nào gặp chuyện buồn thì mới hút một điếu. Như vậy mới khiến tâm trạng bình tĩnh lại đôi chút.
Quay vào phòng tắm, vệ sinh cá nhân rồi mới bước xuống nhà, đi thẳng đến bàn ăn.
Trên bàn, đã có ba người đang chờ sẵn, cô bước đến ngồi vào vị trí của mình.
- "Ba, mẹ, anh hai. Chào buổi sáng!"
- "Chào buổi sáng em gái"
Anh hai cô–Giang Tư Niên, bang chủ bang Ninh Y chuyên buôn bán vũ khí, hoạt động trong thế giới ngầm, tuy chỉ mới hai mươi lăm tuổi nhưng anh ta đã là bang chủ khét tiếng được mọi người kính trọng.
Cũng là một tên cuồng em gái, nghe tên bang hội đủ biết hắn cuồng em gái đến mức nào.
Cả bàn ăn im lặng, không ai nói với câu chữ nào. Bỗng, người đàn ông ngồi ở vị trí chủ tọa lên tiếng.
- "Tiểu Ninh, đã mười hai năm rồi mà con vẫn chưa buông bỏ được quá khứ sao?"
Người đàn ông ấy là Giang Tư Nam ba của Giang Tư Niên, cũng là ba nuôi cô. Chủ tịch tập đoàn Giang thị, cũng là ông trùm buôn kim cương, đá quý lớn nhất cả nước.
Cô dừng động tác, ánh mắt sâu thẳm, đen láy lóe lên tia kiên định.
- "Tuy năm đó cảnh sát đã giám định là tự vẫn nhưng con vẫn thấy cái chết của mẹ còn có uẩn khúc, con muốn tìm lại sự thật để cho bà ra đi thanh thản"
Ông bà Giang chỉ biết nhìn nhau lắc đầu, thở dài với đứa con gái cứng đầu này của mình. Từ nhỏ cô đã rất có chính kiến, dù trời có sập cũng không thay đổi được quyết định của cô.
Giang Tư Niên thấy vậy liền lên tiếng bênh vực em gái mình.
- "Em gái bảo bối, yên tâm. Có anh hai đây chống lưng, cứ làm bất cứ chuyện gì em muốn, hậu quả anh hai lo"
Cô mỉm cười, ánh mắt đầy chân thành.
- "Cảm ơn anh hai!"
Tuy chỉ là con nuôi của Giang gia nhưng ba mẹ Giang đều xem cô như con ruột mà nuôi nấng, chăm sóc.
Giang Tư Niên còn cưng chiều cô hơn, được đồn là một người lạnh lùng, tàn nhẫn, trong bang ý anh ta là ý trời không ai dám cãi, nếu có ai trái lệnh sẽ bị xử tại chỗ không chút do dự.
Nhưng đối với em gái lại ân cần, dịu dàng, chu đáo, giống như một cái đuôi của cô, nói nhiều đến mức đôi lúc cô còn cảm thấy anh ta hơi phiền.
Vì vậy, trong bang hội ai cũng nói ta trời đất không sợ, chỉ sợ mỗi cô em gái.
Ăn xong, cô đứng lên nói với ba mẹ Giang và anh trai.
- "Con no rồi, cả nhà cứ ăn đi, con đi làm trước!"
Ông bà Giang chỉ gật đầu, Giang Tư Niên cười tỏa nắng vẫy tay với cô.
- "Bye bye em gái"
Cô cũng mỉm cười khẽ gật đầu rồi mới lên lầu. Sau khi khuất bóng, ông bà Giang mới thở dài, giọng có chút bất lực.
- "Tội nghiệp con bé, cứ sống trong quá khứ suốt mười hai năm mà không buông bỏ được. Lúc sáng, tôi lại thấy nó hút thuốc"
Ba Giang trầm ngâm một lúc rồi mới lên tiếng.
- "Tôi thấy bây giờ con bé đã lớn nên hãy cứ để nó điều tra lại chuyện năm xưa!"
Mẹ Giang khẽ nhíu mày, ánh mắt đầy lo lắng.
- "Như vậy thì có nguy hiểm cho con bé không?"
- "Tôi biết bà lo cho con nhưng bà cũng biết tính con mình rồi đó làm sao bà ngăn được nó!"
Mẹ Giang nghe chồng mình nói vậy chỉ biết gật đầu, đáy mắt lộ rõ vẻ không an lòng.
Đúng vậy, làm sao ông bà có thể ngăn cản được cô. Lúc đầu ông bà đón cô về, nhận làm con gái, chỉ mong cô sống vui vẻ, hạnh phúc là được.
Nhưng ý chí trả thù ấy quá mạnh mẽ, suốt mười hai năm trời, ông bà đã cố gắng khuyên bảo hết lời vẫn không được, mà còn lớn dần theo thời gian.
Năm mười lăm tuổi, cô ngỏ ý với ba Giang và anh hai muốn được trở nên mạnh mẽ hơn để điều tra chuyện năm xưa của mẹ mình.
Mẹ Giang nhiều lần ngăn cản chồng mình vì sự tập luyện khắc nghiệt, sợ cơ thể nhỏ bé của con gái sẽ chịu không nổi, nhưng ba Giang đã khuyên bà cứ để cô thử, có khi thấy khó quá cô sẽ tự động rút lui.
Ngoài dự đoán của ông, cô không những không rút lui mà càng ngày càng nỗ lực, chỉ trong ba năm ngắn ngủi đã ngang tài, ngang sức với Giang Tư Niên, ngoài ra cô còn có trí thông minh trời phú.
Mười tám tuổi thi đỗ ba bằng đại học, thông thạo năm thứ tiếng. Ngoài ra cô cũng có thiên phú về máy tính, là hacker đứng thứ hai với biệt danh NN trong top năm bảng xếp hạng hacker hàng đầu thế giới.
Người xếp hạng thứ nhất với biệt danh G cũng là bạn cô, hai người gặp nhau trong lúc người bạn đó vì làm nhiệm vụ mà bị truy đuổi.
Cô đã ra tay cứu giúp, để đền ơn cứu mạng người đó đã dạy cho cô kỹ thuật máy tính vốn với trí thông minh sẵn có nên cô học rất nhanh.
Tuy đã lâu rồi cô và G chưa gặp nhưng vẫn giữ liên lạc.
Cô lên phòng tắm rửa thay một bộ vest trắng thanh lịch để đến tập đoàn.
Tuy không sở hữu chiều cao vượt trội nhưng lại có thân hình cân đối với ba vòng tỉ lệ chuẩn. Bộ vest trắng được mặc lên người càng tôn lên vẻ đẹp của cô.
Gần tám giờ, cô mới rời nhà đến tập đoàn.
Vì Giang Tư Niên không muốn về tập đoàn làm việc nên cô đành phải làm thay anh trai.
Mười bảy tuổi, bắt đầu vào tập đoàn với tư cách thực tập sinh, sau hai tháng làm việc cô đã ký kết thành công hợp đồng mang về lợi nhuận hai tỷ.
Mười tám tuổi cô được thăng chức làm giám đốc phòng kinh doanh, mười chín tuổi cô lại bàn được một hợp đồng mang về lợi nhuận mười tỷ cho tập đoàn và chính thức làm phó tổng giám đốc.
Đến năm nay hai mươi tuổi, cô đã ngồi vào ghế vị trí tổng giám đốc tập đoàn Giang thị.
Vì thân phận đặc biệt, cô chưa bao giờ lộ mặt. Chỉ có lời đồn rằng tổng giám đốc tập đoàn Giang thị là một người phụ nữ lạnh lùng, tàn nhẫn, quyết đoán được đặt biệt là 'hoa hồng băng' của giới thương trường.
Chiếc xe thể thao McLaren màu bạc đang từ từ lăn bánh vào bãi đậu dành riêng cho cô ở tập đoàn Giang thị.
Ngoài ra, vẫn còn hai chiếc siêu xe khác mà Giang Tư Niên đã tặng vì gara ở nhà không còn chỗ nên cô mới mang lên bãi đậu xe của tập đoàn.
Bãi đậu có thang máy đi thẳng vào phòng làm việc do cô tự thiết kế quy định, vì không muốn đi từ cổng chính lên, tránh tiếp xúc với nhiều người.
Đó cũng là lý do nhân viên tập đoàn, ngoài người trong ban quản lí cấp cao, cổ đông ra đều không biết tổng giám đốc của họ là ai, trong như thế nào.
Ting!
Cửa thang máy mở ra, cô bước thẳng đến bàn làm việc.
Đặt chiếc túi phiên bản giới hạn lên bàn, yên vị trên ghế, cô mới nhấc điện thoại gọi cho trợ lý riêng vào báo cáo công việc.
Trợ lý của cô là một người đàn ông ngoài 30 tuổi, do đích thân ba Giang tuyển chọn. Năng lực làm việc của anh ta rất giỏi, nhanh nhẹn và đặc biệt trung thành làm cô cũng thấy hài lòng.
Đợi trợ lý báo cáo công việc xong, cô mới lên tiếng.
- "Anh sắp xếp một chút, tôi muốn mở chi nhánh ở Nam Giang"
- "Vâng sếp"
Điều cô hài lòng nhất ở người trợ lý này là nghe lệnh làm việc, không hỏi vòng vo. Sau khi trợ lý ra ngoài cô lại ngồi trâm ngâm, nhớ lại chuyện năm xưa.
Nam Giang là quê của cô, nơi mà cô cứ tưởng mình sẽ hạnh phúc lớn lên, có gia đình, ba, mẹ và ông bà yêu thương.
Nhưng cũng chính nơi đó đã cướp mất đi những thân cô yêu quý nhất.
Năm ấy, ông ngoại cô–chủ tịch tập đoàn Mộc thị. Mẹ là thiên kim đại tiểu thư Mộc gia–một thiếu nữ xinh đẹp, giỏi giang có tiếng ở Nam Giang, nhưng lại đem lòng yêu một chàng thực tập sinh nghèo khó.
Bà ngoại mất sớm, ông ngoại một mình vừa nuôi mẹ vừa làm việc, một tay gầy dựng nên tập đoàn Mộc thị lớn mạnh thời đó.
Kinh nghiệm dày dặn, ông đã không vừa mắt Lý Chính Đức từ ngày đầu gặp mặt, nhưng vì mẹ cô lúc đó yêu đương mù quáng, tin tưởng vào những lời thề non hẹn biển rẻ mạt kia mà đã cãi lời cha mình, bất chất tất cả theo người yêu.
Cũng vì thương con nên ông đành nhắm mắt cho qua, đến khi cô lên 5 tuổi ông ngoại mất vì ung thư, mọi tài sản điều giao cho mẹ đứng tên, bà cũng theo bước ông ngoại phát triển tập đoàn ngày càng lớn mạnh.
Cho đến hai năm sau, mẹ Mộc vì lý do trầm cảm mà uống thuốc tự vẫn. Trong ngày tang lễ, Lý Chính Đức đã thông báo di chúc của mẹ, để lại tập đoàn cho toàn quyền do ông ta phụ trách.
Ngay hôm sau khi tang lễ của mẹ, ông ta đã dẫn người phụ nữ và một đứa con gái chỉ nhỏ hơn cô một tuổi về nhà, bắt cô phải gọi người phụ nữ đó là mẹ, và nhận đứa con gái đó làm em.
Sau này lớn hơn cô mới biết ông ta đã ngoại tình trong hôn nhân.
Người mẹ kế và đứa em gái đó của cô trước mặt thì yêu thương, sau lưng lại đánh đập không thương tiếc, họ bỏ đói, hành hạ, cho cô ăn cơm thừa canh cặn.
Lý Chính Đức lại không quan tâm gì đến cô. Chỉ trong một năm chung sống, cô từ một cô bé mũm mĩm, trắng trẻo dễ thương đã biến thành một người gầy gò, tay chân toàn là vết thương mới cũ, còn bị suy dinh dưỡng trầm trọng.
Một thời gian sau Tô Nhất Mạn lại có bầu.
Hôm đó vừa phải lau cầu thang cô vừa phải hứng chịu những tiếng la mắng, vô cớ của người mẹ kế.
Đúng lúc Lý Chính Đức về tới, bà ta tự ngã cầu thang rồi đổ tội cho cô, máu chảy rất nhiều, Lý Chính Đức lập tức đưa vợ vào bệnh viện, bác sĩ thông báo là một bé trai hơn ba tháng nhưng không giữ được.
Ông ta rất tức giận, nhẫn tâm đánh đập con gái ruột một trận thừa sống thiếu chết rồi đuổi thẳng ra ngoài trong lúc trời đang mưa bão, cho dù cô có khóc lóc cầu xin bao nhiêu thì Lý Chính Đức vẫn lạnh lùng vứt hết đồ cô ra ngoài rồi đóng cửa lại mà không một chút thương xót.
Cô bé mới tám tuổi vừa đi trong mưa vừa khóc cứ luôn miệng gọi 'mẹ ơi'.
Trong lúc cô đang đi thất thần trên thì thấy một ánh sáng chói lóa đang hướng thẳng về phía mình.
ẦM!
Cô cảm giác như cơ thể bị hất văng ra một đoạn, lăn vài vòng trên rồi ngất lịm.
Đến khi tỉnh lại, mở mắt ra đã thấy mình nằm trong bệnh viện, ngồi kế bên là mẹ Giang.
Mẹ Giang năm đó là họa sĩ nổi tiếng, bà về Nam Giang để tham dự buổi triển lãm tranh quy mô lớn. Trên đường trở về khách sạn do trời tối, lại mưa to hạn chế tầm nhìn nên tài xế đã không kịp đạp phanh.
Cô được mẹ Giang đưa đi cấp cứu. Sau khi tỉnh lại, cô đã kể lại hoàn cảnh của mình cho bà nghe.
Một phần vì thương xót hoàn cảnh của cô, một phần vì rất thích con gái nhưng lại khó sinh, bị băng huyết trên bàn sinh nên ba Giang đã không cho vợ sinh thêm nữa.
Nên bà quyết định nhận cô về làm con nuôi, mang cô về Vân Thụy mà nuôi dưỡng.
Từ khi có cô, việc làm ăn nhà họ Giang càng ngày càng phát triển, lên như diều gặp gió, một phần vì cô ngoan ngoãn, hiểu chuyện nên họ xem cô như viên ngọc quý trên tay mà nuôi nấng, yêu thương, dạy dỗ.
Cốc! Cốc! Cốc!
Tiếng gõ cửa của trợ lý vang lên kéo cô về thực tại.
Bắt đầu tập trung vào công việc, làm việc suốt mấy tiếng đồng hồ không nghỉ ngơi vì chỉ khi đầu óc bận rộn cô mới không nghĩ về chuyện năm xưa.
Trở về nhà trời đã tối muộn.
Bước vào, thì thấy ba mẹ Giang và Giang Tư Niên đang ngồi nói chuyện ở phòng khách. Cô cũng đi đến ngồi xuống chiếc ghế còn trống bên cạnh.
- "Thưa ba mẹ con mới về!"
Giang Tư Niên thấy cô về thì hí hửng chạy qua.
- "Tiểu Ninh, em có mệt không? em có đói không? đi làm có ai bắt nạt em không,....?"
Cô bắt đầu cảm thấy đau đầu với anh trai mình.
Không đáp trả chỉ đưa tay lên miệng làm động tác im lặng với anh ta.
Bị làm ngơ, Giang Tư Niên vẫn không giận mà còn cười ngây ngô như đứa ngốc với cô.
- "Thưa ba, mẹ con có chuyện muốn nói với ba mẹ"
Download MangaToon APP on App Store and Google Play