Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Vật Tế Thần Cuối Cùng

Chương 1. Vùng biển vắng.

Hải! Hai anh em tới nơi phải nhớ là gọi điện về cho mẹ đấy.

Đang chuẩn bị bước xuống bậc thềm thì mẹ từ trong nhà vội vàng chạy ra, dúi cho Hải thêm 1 túi đồ ăn đã chuẩn bị sẵn.

- Tới đó nếu đồ ăn không hợp khẩu vị thì cứ gọi về cho mẹ. Mẹ sẽ cho người gửi đồ ăn tới nhé.

Nói xong mẹ liền quấn lại chiếc khăn trên cổ Hải cho gọn gàng. Do thời gian trước khóc quá nhiều, nên trong mắt mẹ vẫn trũng sâu một lớp màng mỏng không sao che đi được. Đợi con trai cầm lấy vali, mẹ lại dặn thêm:" Thỉnh thoảng nhớ quay về thăm mẹ nhé..."

- Được rồi được rồi- Hải nhỏ giọng đáp, sau đó mở cửa ra- Con đi đây mẹ. Cuối tháng sẽ về thăm mẹ 1 lần. Mẹ đừng lo mà.

Mưa phùn bay bay. Trời mùa đông trũng sâu âm thầm tăm tối. Trời vẫn còn rất sớm, đèn đường còn chưa kịp tắt vẫn đủ chiếu sáng cả con ngõ dài. Thậm chí công nhân vệ sinh cũng chưa xuất hiện quét đường quét lá như mọi ngày.

Hải đóng cửa xe lại, không muốn mẹ nhắc nhở thêm. Chỉ kịp nghe thấy tiếng mẹ dặn với theo:" Đến nơi nhớ phải..." Lớp kính xe dày cui đã ngăn cách tất cả. Hải nhắm mắt lắc đầu, trườn dài xuống theo độ dốc của lưng ghế. Mới than vãn được vài câu đã nghe tiếng Ngân cất lên bên cạnh.

- Ui trời ơi. Bác lo cho anh thế mà còn thở dài gì.

- Mày có thấy mẹ anh hơi quá không?

- Không. Đó là tâm lí chung của những bà mẹ, trước khi con mình đi xa thôi.

Sáng sớm mùa đông, trời còn mưa bay bay. Con đường phía trước rất dài. Lại giống như sắp tận thế, không có 1 tiếng động nào.

Hôm nay là Chủ nhật. Chẳng ai muốn ra ngoài vào thời tiết dầm dề thế này. Nếu không phải thực sự cần đi, Hải và Ngân cũng không phải dậy sớm đến thế.

Hải đột nhiên sực nhớ ra, bảo Ngân đưa cho mình bản kế hoạch đã được in ra từ sớm. Ngân khịt mũi 1 cái, đưa tay đẩy sang cho anh họ.

Chiếc xe đi tới vùng đầu đường đã có phần thưa thớt xe cộ, biến mất vào một con đường thẳng tắp dẫn tới quốc lộ 2A.

...

Nên hình dung về nơi mình sắp đi tới như thế nào?

Đó là 1 vùng biển nhỏ nằm ở bên rìa thị trấn cũ xa lắc xa lơ. Lúc nào nơi đó cũng có vẻ u ám tẻ nhạt. Người dân chỉ hoạt động chài lưới. Quanh năm gần như không có liên lết với Thế giới bên ngoài. Một vùng quê tẻ nhạt.

Ngày nào người dân ở đây cũng đi làm lúc 5 giờ sáng và về nhà lúc 7 giờ tối. Thời gian nông nhàn hay mùa biển động thì đi làm thuê hay bán hàng ngoài chợ. Cuộc sống coi như có chút êm đềm. Hoặc có khi vì không tiếp xúc với Thế giới bên ngoài nên mới êm đềm như vậy. Hải không biết.

Lần này tới đó tiếp nhận quản lí dự án, căn bản không phải là do anh muốn. Phần vì do bố muốn... Phần còn lại... hừm... có lẽ là muốn thay cho người chị quá cố.

Hải có một người chị ruột. Tên Phương. Hơn 1 năm trước, Phương tiếp nhận dự án, rồi một mình về đó quản lí. Không giống như Hải. Phương tự do và luôn tò mò với những thứ mới mẻ. Trong suốt khoảng thời gian 1 năm ở lại vùng biển đó, hầu như ngày nào Phương cũng nhắn tin cho Hải, kể về miền biển xa xôi đó. Đôi khi còn kèm theo cả vài bức ảnh kì quái.

Có điều, trước khi quay về nhà khoảng 3 tháng, Phương không còn nhắn tin cho Hải. Lúc được người ta đưa về, thần trí cũng không còn tỉnh táo. Hải không còn nhận ra người chị luôn vui vẻ hoạt bát của mình. Chỉ mới qua 1 năm. Phương đã gầy đi rất nhiều. Lúc nào ở trong nhà cũng nói linh tinh. Vài ba câu vô nghĩa. Ánh mắt thất thần. Được một tháng sau. Phương qua đời sau 1 cơn đột quỵ.

Mọi người nghĩ Phương vì lao lực quá mức mới trở nên như vậy. Hoặc do cô phải hứng chịu cú sốc nào đó... Trước khi quay về, Phương nói đã chia tay bạn trai 8 năm. Gia đình vẫn luôn nghĩ đó là lí do tại sao cô trở nên bất thường tâm lí. Sau khi Phương qua đời, mẹ đã rất khó khăn để vượt qua giai đoạn khủng hoảng tâm lí đó.

Gia đình tri thức, còn kinh doanh nhiều lĩnh vực. Người trong nhà thực sự không nghĩ cái chết của Phương còn có nguyên do khác.

Nhưng Hải vẫn có linh cảm trong chuyện này còn rất nhiều nguyên do khác nữa.

Vậy nên mới quyết định cùng Ngân đi tới vùng biển xa xôi đó.

...****************...

Đường núi quanh co không khó đi như tưởng tượng. Cũng là đường nhựa. Bên trái là rừng cây xanh. Bên phải là biển. Ngân chống tay gác cằm nhìn ra cửa sổ. Mây trên trời xám xịt bị đè thấp. Mặt biển màu đen. Sóng đánh dữ dội như muốn cuốn trôi mọi thứ vướng cản trên Thế giới.

- Chẳng hiểu sao bác lại muốn làm khu nghỉ dưỡng ở đây nữa. Em nhìn đi nhìn lại, cũng không nhìn ra là bác muốn cái gì. Kì vọng gì ở nơi này chứ.

- Có thể nhìn ra tiềm năng phát triển mà. Mình cũng chưa tới đó bao giờ. Phải đến mới biết được.

- Ừm.

Đường núi không khó đi nhưng quanh co. Xung quanh không có nhà dân. Bây giờ lại lạc trong rừng. Ngân thấy hơi lạnh chạy dọc sống lưng.

- Hải ơi, có thể dùng google map không? đi lộn đường rồi thì phải.

Trên núi không có sóng, làm gì tra được MAP. Hải thở dài. Đang lúc tuyệt vọng, đột nhiên nhìn thấy phía trước có bóng người đang chậm rãi đi bộ.

- Ở trước có bóng người kìa. Lại hỏi thử xem, chú.

Chú tài xế lái xe lại gần bóng người đó. Ngân nhận ra đây là 1 ông lão đã lớn tuổi. Dòng thời gian khắc trên gương mặt nhăn nheo những nếp gấp khắc khổ. Đô mắt đục ngầu. Lòng đen thu hẹp lại gần như chỉ còn là 1 que nhỏ như mắt rắn. Chiếc mũi khoằm như mỏ diều hâu. Quần áo trên người dính vài vệt đất cát. Vẻ bề ngoài đáng sợ khiến ông lão không còn đáng tin cậy trong mắt cô gái trẻ.

- Ông ơi, cho con hỏi đường đi tới làng chài Xuân Thủy là lối nào ạ?- Hải cất tiếng, còn nhoẻn lên 1 nụ cười rất tươi.

- Làng chài Xuân Thủy? - Ông lão đưa mắt nhìn về phía Hải. Dường như ông ta còn đang dò xét gương mặt sáng láng. - Các người đến đó làm gì? Có việc hay du lịch?

- Dạ có việc ạ... - Hải bị thái độ của ông lão làm cho không vui. Nhưng vẫn cố giữ lại nụ cười tươi nhất có thể- Ông có thể chỉ đường cho bọn cháu...

- Nếu không có việc gì quan trọng, thì ta khuyên cậu đừng nên đến đó. - Giọng nói của ông cụ vang lên yếu ớt như vọng tới từ nơi nào xa xôi lắm. Ông ta đưa ngón tay chỉ xuống phía chân cây cầu đằng xa, thều thào- Đó. Chính là cây cầu dẫn sang thị trấn biển Xuân Thanh. Làng chài Xuân Thủy nằm cách thị trấn đó 3km... Người ta gọi đó là, làng chài quỷ ám.

Nói xong, ông cụ chắp tay sau lưng mà rời đi mất. Hải kéo kính xe lên, trong lòng không ngừng kì thị.

- Xàm xí ghê. Ma với quỷ cái gì chứ!

- Chắc người ta già rồi, không minh mẫn lắm. - Chú tài xế cũng phụ họa theo.

Nhưng chỉ có Ngân là không nói gì.

Trong lòng cô hiện ra không ít nghi vấn. Tại sao trên núi lại có 1 ông lão như vậy? Quanh đây không hề có bất kì 1 ngôi nhà dân nào. Ai lại để 1 ông lão 1 mình đi bộ dưới trời mưa núi vắng vẻ như thế... Quay lại phía sau nhìn, ông lão đã biến mất không một vết tích nào.

Ngân kinh ngạc mở to mắt...

Ông ấy... cứ như là tan mất vào trong làn mưa...

Chương 2. Phỏng vấn

Sương sớm tràn trong con ngõ nhỏ buổi sớm không có ánh nắng xanh lờ mờ 1 màu u ám. Trời còn chưa sáng hẳn, trên trời vẫn đùng đục 1 màu xanh như đúc qua từ 1 tấm kính mờ. Nhiệt độ mấy hôm nay hạ xuống rất thấp. Bước ra ngoài hà hơi thành sương. Mặt biển giận giữ tung bọt trắng xóa. Trong lòng nghĩ. 1 là chết đói trong nhà. 2 cũng ở trong nhà. Nhất quyết không muốn bước nửa chân ra cửa.

- Mây, Nguyên, mang sữa hay đồ ăn nhẹ chưa? Trong lúc chờ mà ăn.

Đang chuẩn bị bước ra ngoài thì mẹ cầm theo 2 hộp cơm vuông vắn chạy từ nhà bếp tới. 2 gương mặt đang chuẩn bị bước ra khỏi cửa bây giờ quay lại, giống nhau như đúc.

- 2 đứa bay còn trẻ, nhưng không được bỏ bữa sáng đâu nhé. Biết chưa!

Nói xong, mẹ nhét cả 2 hộp cơm vào balo đeo sau lưng Nguyên. Vì thấp hơn con trai rất nhiều, nên mẹ phải kiễng chân lên để với lấy. Cho hộp cơm vào cặp xong, mẹ hài lòng nói:" Thôi đi đi, Nguyên đưa chị đi lái xe chậm thôi nhé. Đường mùa này trơn lắm đấy. Không được vội vàng đâu đấy."

- Được rồi, được rồi mà mẹ. - Nguyên cười hề hề, nắm vai chị gái đẩy ra cửa- Con đưa chị đi đây, không khéo lại muộn mất.

- Con chào mẹ.

Sương mù dày đặc tràn vào trong nhà. Khí lạnh ban sáng bên ngoài đã ngăn cách tất cả. Đám mây nặng nề trên đầu đè xuống rất thấp. Nguyên ngẩng đầu, thở ra 1 làn khói trắng. Giọng mẹ vọng ra cửa sổ:

- Xong việc nhớ về nhà sớm đấy nhé! Không được về sau 6 giờ tối đâu...

Tiếng nổ máy xe đã không còn cho Mây nghe được mẹ nói thêm điều gì nữa. Chiếc xe đi vào màn sương sớm phía đầu ngõ. Gió biển mằn mặn tạt vào mang tai. Cô gái ngồi sau xe em trai, nói nhỏ:

- Nguyên, mẹ chưa nói xong mà đã đi trước rồi?

- Mẹ lúc nào cũng dặn rõ là lắm chuyện. Em nghe nhiều thuộc làu làu rồi.

Nguyên cười. Gió thổi như tát vào mặt lạnh buốt. Mây ngồi phía sau thả ra 1 ngụm khói trắng.

- Cố lên chị iu ơi. Đừng căng thẳng quá. Chị của em giỏi mà. Nhất định sẽ đỗ thôi.

- Biết rồi, haha, không phải nịnh...

Mây cười hì hì, nhưng trong lòng vẫn có chút lo lắng. Dù sao cũng là lần đầu đi phỏng vấn xin việc... Trong lòng lo lắng nhiều chuyện, dù sao cũng là chuyện thường thôi.

...****************...

Sau khi vượt qua con dốc nhỏ đầu đường, Nguyên rẽ vào khu đất nằm gần như tách biệt với khu dân cư phía sau. Có chút hoang vu. Gió biển thổi lướt qua khiến cậu rùng mình 1 cái. 2 người dừng lại. Ngước mắt lên. Đúng là một khách sạn lớn mang dáng vẻ cổ kính sang trọng. Khung cửa sổ vòm. Mây nhìn lên. Dù chưa hoàn thiện, nhưng đã rất giống 1 tòa lâu đài lớn.

Nguyên lái xe tới khu vực trông giữ. Bảo vệ có chiếc bụng to tới mức gần như nhét vừa cả 1 cái trống. Cậu ái ngại. Bảo vệ khoát tay nói để xe ở đây được rồi. Nguyên gật đầu.

2 người thong thả đi dưới tán cây lớn. Đường lộ thiên, ngước lên vừa vặn thấy vài cây dây leo bám trên mái vòm cổ kính. Loài cây thân mảnh bé xíu, lưu giữ vẻ cũ mèm trôi qua thời gian. Mây xám trên đầu bị đè xuống càng lúc càng thấp. Bãi cỏ chưa được khai hoang đượm lại vẻ tiêu điều. Vài trụ bê tông cốt thép gai góc dang dở giữa một nhúm cây lá cổ kính, trông chẳng có vẻ gì ăn nhập với không gian xung quanh. Gió lạnh từ đâu bay đến. Mây và Nguyên không hẹn mà cùng rùng mình ớn lạnh.

- Lạnh quá nhỉ?- Mây nhăn cái mũi đã đỏ lên, ngoái đầu nhìn lại, thấy Nguyên cũng đang cau mày khó hiểu.

- Chị có thấy rất lạnh không?

- Có chứ. Sau chỗ này là biển mà. Hình như sau này sẽ tận dụng làm bãi tắm. Lạnh cũng đúng thôi.

Nguyên biết Mây đang lơ đi. Nhưng cậu không nói gì. Mây đi tới phòng chờ phỏng vấn. Lúc trước khi đi còn nói cậu đợi cô trước sảnh. Nguyên gật đầu, đi tới trước một băng ghế chờ, đưa mắt nhìn quanh sảnh chính. Mọi người đều có vẻ bận rộn. Nhân viên khách sạn đều mặc đồng phục màu trắng sạch sẽ. Đèn chùm pha lê rọi xuống ánh sáng màu vàng cam ấm áp.

Nguyên cau mày. Vẫn không cảm nhận chút ấm áp nào trong mùa đông gió thổi thông thốc. Đưa mắt nhìn quanh, lại thấy gần thang máy có thùng rác. Cậu nhả bã kẹo cao su ra giấy ăn, rồi tiến lại gần chiếc thùng rác kê sát góc tường.

- Ở đây vẫn chưa xây xong à?

Nguyên tò mò ghé mắt về phía hành lang dẫn sang khu bể bơi rộng rãi đằng xa. Một hành lang tối, hẹp dài và có chút ẩm ướt. Hình như người ta định trồng thêm 1 đường hoa ở đây. Đằng trước có một người mặc trang phục quản lí. Tóc ngang lưng, hình như đang cầm trên tay 1 điếu thuốc.

Quái nhỉ! Trong khu nghỉ dưỡng mà nhân viên cũng dám hút thuốc sao? Mà chắc thèm thuốc nên ra đây hút trộm. Nguyên nghĩ thế. Nhưng tới khi người đó quay mặt lại, cậu lại có chút giật mình thảng thốt:

- Chị Phương?

Phương dường như không thấy Nguyên đứng ở đó. Cô hơi cúi đầu, tóc xõa ngang lưng. Gương mặt hơi nhợt nhạt. Có thể do thiếu ngủ. Nhưng đường nét vẫn hoàn hảo như trong trí nhớ. Nguyên quen Phương trong một buổi từ thiện tại trại trẻ mồ côi. Lâu rồi Nguyên chưa gặp Phương. Cô rời khỏi nơi này từ vài tháng trước. Hình như vì lí do sức khỏe. Sau đó cũng không liên lạc với bất cứ ai ở đây. Nguyên nghe thông tin này cũng chỉ qua một người bạn khác. Bây giờ bất ngờ gặp lại người bạn cũ, bất giác lại muốn cất tiếng chào hỏi.

- Chị Phương...

- Phương nào? Tớ là Ngân đây mà!

Chương 3. Song sinh

Ừ, tớ biết.

Nguyên mỉm cười. Ngân ngồi xuống bên cạnh cậu. Chuyển động xung quanh ngừng lại. Âm thanh bên ngoài Thế giới dường như không còn lọt vào đây nữa. Tất thảy. Gom lại. Cuối cùng cũng chỉ còn ánh mắt lấp lánh của cô gái bên cạnh.

- 1 năm rồi nhỉ? Cũng 1 năm rồi... sau khi tốt nghiệp, tớ cũng không gặp lại ai trong lớp mình nữa.

- Và cậu quay về đây à?

Ngân mỉm cười. Đôi mắt rất to và sáng. Nguyên nhớ lầm đầu tiên gặp cô bạn trong lớp đại học, Ngân cũng đã mỉm cười như thế này. Khóe mắt con cong, cô gái nhỏ nói:

- Tớ đã bảo là sẽ tới đây tìm Nguyên mà. Lúc đó Nguyên không tin.

- Giờ tin rồi đây.

Nguyên cười. Lâu rồi không gặp, Ngân vẫn rất xinh.

Cậu vẫn nhớ lần đầu tiên gặp Ngân trên giảng đường. Buổi học Kinh tế Chính trị vô cùng buồn ngủ, đến nỗi 2 ly cafe cũng không giúp Nguyên tỉnh táo hơn là bao. Cậu phải nhéo mình mấy phát để lấy lại sự tỉnh táo. Hai mí mắt sụp xuống. Bên cạnh tự nhiên có bóng người ngồi xuống.

- Chào cậu. Tớ có thể ngồi đây được chứ? - Cô gái cười với điệu bộ rất vô tội.

- Chào...

- Có vẻ như là cậu đang buồn ngủ lắm. Đừng ngủ, thầy khó đó. Tớ ngồi đây nói chuyện với cậu nhé.

Cô gái nói chuyện rất dễ thương. Toàn những chuyện bé con. Nhưng Nguyên thích nghe và cô thích kể. Hai đứa trao đổi liên lạc, rồi sau đó có học chung với nhau thêm vài môn đại cương. Lâu rồi. Sau khi tốt nghiệp cũng không gặp lại nữa.

Không ngờ lại có thể gặp nhau ở đây.

- Tại sao cậu lại đến đây? Xa xôi quá, chẳng phải với năng lực của cậu, có thể tìm việc ở không ít nơi trong thành phố hay sao?

- Đúng là như vậy... Nhưng anh tớ phải về đây tiếp quản khu nghỉ dưỡng này, nên thân là 1 trợ lí giám đốc, tớ cũng nên về theo.

- Anh? Cậu có anh á? Tớ chưa từng nghe cậu nhắc tới.

- Anh họ thôi... anh ấy có 1 người chị gái. Nhưng chị ấy qua đời rồi. Nên tới đây thay cho chị ấy.

- Thật... đáng tiếc...

Nguyên không biết nói gì thêm. Cậu vốn không giỏi nói chuyện. Nhưng Ngân luôn là người mở lời trước.

- Cậu đến đây phỏng vấn hả?

- Không, tớ đến cùng chị gái. Chị gái tớ hôm nat tới phỏng vấn... Chị gái... song sinh!

...****************...

Ánh sáng mãnh liệt dội thẳng lên võng mạc, in hình những đốm sáng bơi lội qua lại, cảm giác như chiếu trong ánh sáng mùa hè.

Nhưng đâu phải... Hải nhớ đây là giữa mùa đông... Tay chân tê cứng, lạnh như muốn đóng băng rồi.

Hải mơ màng. Những giấc mơ dài cứ lặp đi lặp lại trong tiềm thức. 2 đứa bé song sinh nắm tay nhau nhảy vào chảo lửa đang bốc cháy sôi sùng sục. Anh muốn lao tới kéo 2 đứa bé lại. Nhưng gương mặt xanh xám của Phương đột ngột xuất hiện, dí sát vào mặt anh.

Không còn là người chị xinh đẹp hoạt bát trong trí nhớ nữa... Phương bây giờ chỉ còn là cỗ thi hài đang trong thời kì phân hủy. Dưới ánh mặt trời lại trở nên bốc mùi hôi thối. Vài con dòi màu trắng bò ra từ hốc mắt đen sâu hoắm. Gò má nhô cao. Máu trong miệng không ngừng trào ra. Tanh hôi vô cùng.

- Không được lại gần... chúng nó... Lại gần... sẽ chết...

Phương nói ra những lời kì quái, rồi sau cùng, lại tan thẳng vào trong không khí. Hải bật khóc. Anh không sợ. Chỉ đau lòng. Phương từ sau khi quay về, biểu hiện rất kì lạ. Hải không phải kẻ cuồng tín. Nhưng những giấc mơ lặp đi lặp lại trong đêm thôi thúc anh đi tới vùng biển xa xôi này, chỉ để tìm lại một phần sự thật...

Phương không phải tự nhiên lại thành ra như vậy. Đúng không?

Hải ngồi dậy trên giường. Mồ hôi túa ra như tắm. Cái chết kì lạ của người chị gái trở thành ám ảnh. Một người hoàn toàn khỏe mạnh, ngày hôm trước còn hào hứng nói về những chuyến tham quan nơi vùng đất lạ, ngày hôm sau đã trở nên điên loạn... Như vậy là tại sao chứ.

Hải dụi mắt. Viền mi đỏ ửng như sắp chảy ra nước.

Bên ngoài có tiếng gõ cửa. Hải khàn khàn nói vọng ra:

- Vào đi.

Ngân ló mái tóc màu hạt dẻ vào. Gương mặt đỏ ửng vì gió lạnh. Nhưng cô cười. Hào hứng mà bỏ qua 1 cơn khó chịu khi gió tạt qua.

- Anh dậy đi. Tối nay có bữa tiệc hải sản đấy.

- Em đến đây chỉ để ăn hải sản thôi à?

- Vâng!

Hải càu nhàu, nhưng cũng cười bước xuống giường. Cổ họng khô khốc, muốn uống nước, nhưng quay đi quay lại lại không thấy bình nước thủy tinh ở trong phòng đâu. Hải cau mày, nhưng cũng không để ý tới nữa. Anh mở cửa cùng Ngân ra khỏi đó.

- Thời tiết ở biển lạnh gấp mấy lần chỗ mình nhỉ? Tí nữa ăn uống xong có muốn đi dạo khảo sát thị trường chút không?

- Để ngày mai đi. - Ngân xua tay lắc đầu- Người dân ở đây nói không nên ra ngoài sau 7 giờ tối và trước 5 giờ sáng. Kiêng kị đó. Không nên đâu anh.

Hải tròn mắt. Người dân ở đây hay nhỉ? Còn kiêng kị mấy thứ này nữa. Vậy thì ăn cơm xong chỉ có thể về phòng nằm thôi à? Chán chết.

Hải đưa mắt nhìn quanh sảnh khách sạn rộng rãi. Chưa đi vào hoạt động, cũng chưa có người qua lại. Cảm giác trống trải bao trùm lên toàn bộ khu sảnh chính sa hoa lộng lẫy.

- Này, em hỏi được chỗ trọ riêng chưa?

- Em hỏi bạn học cũ rồi. - Ngân cười- Chắc là bạn ấy sẽ sớm liên lạc lại với chúng ta thôi. Anh yên tâm!

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play