Màn đêm tĩnh lặng buông xuống như phủ một bức màn lớn bao trùm lấy cả căn biệt thự. Mùa đông đến rồi, cảm giác lạnh cứ thế theo từng đợt gió lùa vào nơi rộng lớn nhưng tĩnh lặng đến đáng sợ ấy. Cánh cửa chính dẫn từ sân vào nhà vẫn đang mở he hé mặc cho cái không khí này rét lên từng cơn. Có lẽ... nó đang đợi ai đó về!
Ngoài trời mưa rơi lất phất lên khung cửa kính, ánh đèn trắng chiếu rọi phòng khách vào lúc đồng hồ điểm 1 giờ càng khiến không gian thêm phần cô quạnh. Lâm Nhược Sơ ngồi trên bộ salon gỗ đắt tiền được phủ thêm một lớp lông thú sang trọng, ấy thế mà trên gương mặt xinh đẹp lại chẳng mảy may có lấy một nụ cười. Nhìn ra hướng cánh cửa lớn vẫn đang mở nhưng không một ai xuất hiện, cô gái nhỏ lại khẽ cười khổ mà cảm thán:
- A Viễn, anh lại không về nhà rồi!
Hôm nay là sinh nhật của Hạ Hoài Viễn, để chúc mừng cho anh Lâm Nhược Sơ đã cất công đứng trong bếp suốt gần ba tiếng đồng hồ chỉ để làm một chiếc bánh. Lúc đó cô còn vừa cười vừa tưởng tượng ra diễn cảnh anh sẽ vui vẻ mà cùng cô đón tuổi mới. Cơ mà... người tính không bằng trời tính! Ngay lúc đang đắm chìm trong hạnh phúc ấy thì cuộc đời lại giáng thẳng cho cô nàng một cú tát đau điếng. Trợ lý bên cạnh Hạ Hoài Viễn báo tin đến nói rằng An Mộc Tuyết vừa về nước, cứ thế Lâm Nhược Sơ trở thành người bị bỏ lại.
3 năm kết hôn cô vẫn luôn nhẫn nhục chịu đựng như thế, một người phụ nữ phải nhìn cảnh chồng mình nhung nhớ không quên người cũ. Cảm giác đó đau đến nhường nào cơ chứ? Đúng là người ta nói không sai, chỉ cần người cũ rơi nước mắt... người mới liền thua! Nghĩ rồi Lâm Nhược Sơ lại cố gượng cười cho qua chuyện, cô đứng dậy định bụng lên phòng thì bỗng tiếng cửa bật mở làm cô phải khựng lại.
Từ bên ngoài Hạ Hoài Viễn đang được trợ lý dìu vào nhà với tướng đi xiêu vẹo, hôm nay... anh lại uống rất nhiều. Kể từ sau cái chết của em trai, tính tình người đàn ông ngày càng trở nên âm trầm và đáng sợ. Mỗi lần trở về đều sẽ say đến không biết trời trăng mây đất, nếu có tỉnh cũng sẽ tìm đủ mọi lý do để làm khó cô. Diễn cảnh ấy lặp đi lặp lại suốt 3 năm đến mức Lâm Nhược Sơ cũng đã dần không còn cảm giác nữa.
Thời gian qua dù bị tổn thương vô số lần cô gái nhỏ vẫn không cách nào mặc kệ người đàn ông trước mắt này được. Có lẽ là do cô yêu anh nhiều hơn nên mặc định ngay từ đầu cô vốn đã thua rồi!
Hạ Hoài Viễn bước gần đến Lâm Nhược Sơ với mùi rượu nồng nặc bao quanh cơ thể. Chiếc áo vest đen dài được khoác bên ngoài dính đầy nước mưa, đôi mắt người đàn ông nhìn cô lại càng lạnh lẽo đến đáng sợ. Lo Hạ Hoài Viễn sẽ ngã nên Lâm Nhược Sơ vội vàng bước tới đưa tay đỡ khẽ cất giọng nhẹ nhàng:
- Anh về rồi! Để em nấu cho anh bát canh giải rượu không sáng mai lại...
Còn chưa kịp nói hết câu thì cổ tay cô gái nhỏ đã bị siết đến đỏ ửng, lực tay Hạ Hoài Viễn mạnh đến mức khiến Lâm Nhược Sơ phải nhíu mày. Không dừng lại anh tiếp tục ép mạnh cô vào tường vừa nghiến răng vừa nói:
- Lâm Nhược Sơ, tôi đã nói bao nhiêu lần là đừng có tùy tiện chạm vào tôi. Cô nghe không hiểu à?
- A Viễn, anh say rồi!
Hạ Hoài Viễn nhìn người con gái trước mặt chằm chằm hệt như đang nhìn một thứ gì đó vô cùng bẩn thỉu, ánh mắt anh ánh lên sự khinh thường và chán ghét đến cùng cực. Mãi một lúc sau người đàn ông mới cười nhạt một cái rồi buông lời giễu cợt:
- Cô mà cũng biết quan tâm người khác sao? Đúng là giả tạo! Nếu thật sự biết quan tâm như vậy thì sao lại để em trai tôi phải chết chứ?
Sắc mặt Lâm Nhược Sơ lập tức trắng bệch, hai hàng nước mắt không biết tự bao giờ đã lăn dài trên má. Ánh mắt cô nhìn Hạ Hoài Viễn lúc này cũng không nhịn được mà tràn ngập bi thương.
- Em đã nói chuyện đó không phải em làm, sao anh lại không tin chứ?
- Không phải cô? Lâm Nhược Sơ, đến tận giờ phút này cô vẫn nói dối. Bằng chứng rành rành mà cô còn muốn chối sao? Cô không thấy cắn rứt lương tâm với A Ân à?
- Hạ Hoài Viễn, dù cho có nói thêm bao nhiêu lần thì cũng vẫn vậy thôi. Việc em không làm em tuyệt đối không nhận!
- Nực cười! Một kẻ vì tiền mà có thể hại chết người khác như cô lấy tư cách gì đòi tôi tin tưởng? Lâm Nhược Sơ, nhìn cô thêm một giây cũng làm tôi đây cảm thấy dơ bẩn.
Từng lời Hạ Hoài Viễn thốt ra cứ như từng nhát dao không nương tình mà cứa thẳng xuống trái tim vốn đã chất chồng vết thương của cô gái nhỏ. Chỉ thấy Lâm Nhược Sơ đứng lặng người, cô đã giải thích suốt ba năm với hi vọng chỉ một lần được anh tin tưởng nhưng vô dụng.
Ba năm trời Lâm Nhược Sơ phải cắn răng sống trong sự nghi ngờ, lạnh nhạt và hận thù của chính người đàn ông mình yêu. Đúng là châm biếm! Chỉ thấy sau đó Hạ Hoài Viễn hất mạnh tay làm chiếc bình hoa bên cạnh rơi xuống sàn rồi vỡ ra từng mảnh. Hàng chục mảnh thủy tinh vụn cứ thế văng tung tóe cứa đầy lên chân Lâm Nhược Sơ. Nếu hỏi cô có đau không? Đau chứ! Cơ mà... nó chẳng thể bằng câu nói sau đó của anh:
- Sao người chết lại không phải là cô chứ!
Khoảnh khắc ấy trái tim Lâm Nhược Sơ như bị bóp nghẹt, đau đến không thể nào thở nổi. Thì ra bấy lâu nay anh lại căm ghét sự tồn tại của cô đến thế, nhưng rõ ràng trước kia mối quan hệ của họ không phải như vậy. Rốt cuộc là đã sai ở đâu cơ chứ? Lâm Nhược Sơ cúi đầu thẫn thờ nhìn những mảnh vỡ dưới chân khẽ hỏi:
- Anh thật sự hận em đến vậy sao?
- Phải! Nếu có thể tôi mong người chết đi là cô chứ không phải A Ân. Mỗi lần nhìn thấy cô lại khiến tôi nhớ đến em trai mình đã phải chết thảm thế nào.
- Vậy chúng ta ly hôn đi!
Câu nói của Lâm Nhược Sơ làm Hạ Hoài Viễn khựng lại, chỉ thấy cô gái nhỏ ngẩng đầu nhìn anh. Hốc mắt cô sớm đã đỏ hoe nhưng vẫn cố gắng mỉm cười dịu dàng nói:
- Nếu anh đã hận em đến như vậy thì giải thoát cho nhau đi! Hà cớ gì lại cứ phải giữ em bên cạnh?
Không khí trong phút chốc trở nên im lặng, mãi rất lâu sau Hạ Hoài Viễn mới dùng giọng điệu lạnh lùng mà nói:
- Ly hôn? Lâm Nhược Sơ, cô nghĩ dễ dàng thật đấy! Cô khiến em trai tôi phải chết thảm mà còn viễn vông nghĩ đến chuyện muốn được giải thoát? Cô mà cũng xứng đưa ra điều kiện sao?
- ...
- Nửa đời còn lại của cô phải sống để chuộc lại lỗi lầm đã gây ra với A Ân. Tôi muốn cô phải sống trong ân hận, sống không bằng chết! Có như vậy thì A Ân ở thế giới bên kia mới có thể yên nghĩ.
Tách... tách...
Một giọt rồi lại một giọt, nước mắt của cô gái nhỏ... cuối cùng vẫn lại rơi xuống rồi! Lâm Nhược Sơ nhìn người đàn ông trước mặt, đây là người cô dành cả tuổi trẻ để yêu. Cơ mà... sao bây giờ anh khác quá! Chàng trai từng là ánh mặt trời chiếu rọi thanh xuân của cô vậy mà cuối cùng lại trở thành địa ngục tù tùng khiến cô khiếp sợ. Rốt cuộc vì cái gì mà mối quan hệ của cả hai người lại thành ra như hiện tại? Nghĩ rồi Lâm Nhược Sơ khẽ nhắm mắt lại cố nén nỗi đau trong lòng không để nó lấn át lí trí. Cô gái nhỏ thở hắt ra một hơi dùng giọng nghẹn ngào nói:
- Hạ Hoài Viễn... em cũng là con người! Có phải anh quên rồi không, em cũng biết đau!
Nghe Lâm Nhược Sơ nói người đàn ông bỗng khựng lại, trong mắt anh thoáng qua tia đau lòng nhưng rất nhanh lại trở về như cũ. Hạ Hoài Viễn cười lớn, một nụ cười xen lẫn cả sự thống khổ lẫn mỉa mai đáp:
- Cô mà cũng được quyền nói đau sao? Vậy còn em trai tôi, lúc nó chết có đau không? Tốt nhất là cô nên ngậm miệng lại, tôi không muốn nghe thêm bất kỳ lời ngụy biện dối trá nào từ cô nữa.
Nói rồi người đàn ông buông tay cô gái nhỏ không chút thương tiếc, hành động của anh cứ như đang vứt thứ gì đó rất đỗi nhơ nhuốc. Bị buông tay đột ngột khiến Lâm Nhược Sơ mất thăng bằng mà ngã xuống sàn. Cả người cô cứ thế đè lên đống mảnh vỡ, máu tươi chảy ra ngày càng nhiều nhưng dường như lại không còn cảm nhận được đau đớn nữa. Thì ra đây chính là đau đến mức bình thản mà người ta hay nói.
Suốt khoảng thời gian sau đó Lâm Nhược Sơ chỉ lặng lẽ ngồi thẫn thờ, nước mắt trên khóe mi phiếm hồng không ngừng rơi xuống. Hạ Hoài Viễn đứng quay lưng về phía cô, bàn tay bên người vô thức siết chặt mà đấm mạnh vào tường đến bật máu. Thật ra vừa rồi khi nhìn thấy Nhược Sơ bị thương, thấy cô khóc, tim anh đã rất đau. Anh cũng rất muốn tha thứ, muốn quan tâm, muốn hỏi han lo lắng nhưng... mỗi lần như thế hình ảnh em trai nằm lạnh lẽo trong nhà xác lại hiện lên. Nếu có thể Hạ Hoài Viễn cũng muốn tự cho mình một lối thoát, làm gì có ai cứ muốn bị giày vò mãi cơ chứ. Cơ mà dường như mọi sự mềm lòng vào giây phút đối mặt với nhau đều bị cơn hận thù to lớn trong anh lấn át.
- Đừng có mà ăn vạ! Lo mà thu dọn sạch sẽ rồi khuất mắt tôi, cứ nhìn thấy cô là lại làm tôi chướng mắt!
Hạ Hoài Viễn lạnh lùng để lại một câu rồi xoay người lên lầu. Lâm Nhược Sơ cứ thế nhìn theo bóng lưng người đàn ông mình yêu đến tận khi anh đi khuất. Khoảnh khắc tiếng bước chân hoàn toàn biến mất chẳng hiểu sao cô gái nhỏ lại đột nhiên bật cười. Gương mặt xinh đẹp đã nhuốm màu mệt mỏi, kèm theo nụ cười đầy chua xót càng làm Nhược Sơ trông thật thê lương.
Ba năm rồi, rốt cuộc cô còn đang cố chấp điều gì nữa chứ? Là một tình yêu thuở thiếu thời tươi đẹp hay... vẫn là một Hạ Hoài Viễn say đắm yêu cô? Lâm Nhược Sơ cúi đầu nhìn lòng bàn tay sớm đã dính đầy máu của mình mà nước mắt không ngừng rơi xuống. Trong bụng cô lúc này đang tồn tại một sinh linh bé nhỏ, là con của cô và anh!
Hôm nay mượn dịp sinh nhật cô gái nhỏ vốn định nói cho người đàn ông nào đó biết. Cô từng nghĩ biết đâu đứa bé sẽ khiến quan hệ giữa họ tốt hơn hoặc chí ít có lẽ cũng đỡ bớt phần nào căng thẳng. Lúc đó cô còn cười vì nghĩ rằng Hạ Hoài Viễn nhất định sẽ rất vui, không ngờ... vẫn là do Nhược Sơ cô trèo cao rồi!
Có lẽ đứa trẻ này vốn không nên đến! Thế giới này hàm chứa quá đầy sự đau khổ, thiên thần nhỏ của cô xứng đáng được đến một thế giới, vào một gia đình tốt hơn. Nó nên được bố yêu thương, mẹ vỗ về và nên có một cuộc đời hạnh phúc! Ở đây với một kẻ như cô chỉ sẽ khiến tuổi thơ và cuộc đời của nó càng thêm bất hạnh. Vừa nghĩ Lâm Nhược Sơ vừa đưa tay vuốt lấy bụng mình mà khóc đến run rẩy.
- Xin lỗi bé cưng, là mẹ quá vô dụng rồi!
Sáng hôm sau Hạ Hoài Viễn giật mình tỉnh giấc lúc 7 giờ rưỡi, nhìn xung quanh khung cảnh quen thuộc anh lại khẽ thở dài. Lại một đêm nữa người đàn ông ngủ lại thư phòng, anh... hình như đã rất lâu rồi không còn cùng nằm trên một chiếc giường với Nhược Sơ nữa. Lần cuối cả hai nằm cùng nhau hình như đã cách đây 2 tháng, chính là cái đêm say rượu không kiềm chế được đó... anh đã cưỡng ép cô. Suốt 3 năm qua lần nào cũng vậy, mỗi khi có nhu cầu anh lại uống rượu rồi về nhà cưỡng ép cô. Tại sao ư? Bởi vì anh cần dũng khí! Không có men trong người Hạ Hoài Viễn sẽ cảm thấy có lỗi với em trai nên anh chọn cách chuốc say bản thân để quên đi cảm giác tội lỗi đó.
Nghĩ cũng thật nực cười, mỗi lần như vậy Nhược Sơ đều khóc đến sưng mắt, giọng cũng vì la hét mà khản đi. Cơ mà... cô hình như chưa từng oán hận anh vì điều đó. Người phụ nữ đó thật sự là yêu Hạ Hoài Viễn anh rất nhiều! Nếu không xảy ra chuyện năm đó thì giờ có lẽ cô cũng đang là bảo bối anh đặt ở đầu quả tim rồi. Tiếc là...
Khẽ thở dài dọn dẹp lại mớ suy nghĩ hỗn độn trong đầu, Hạ Hoài Viễn lặng lẽ đưa tay xoa nhẹ hai bên thái dương rồi đứng dậy xuống lầu ăn sáng. Đứng trên cầu thang người đàn ông lặng lẽ quan sát một vòng, Lâm Nhược Sơ đã không còn ở phòng khách nữa. Bình thường giờ này cô sẽ đợi sẵn để chăm sóc bữa sáng cho anh vậy mà hôm nay lại mất hút.
Hiện trường tan tành tối qua cũng đã được lau dọn sạch sẽ, cả những mảnh vỡ lẫn vết máu trên sàn đều được lau bóng loáng. Chỉ còn lại một vài vệt máu khô nhỏ dính trên góc sofa là chưa kịp giặt. Không khí trong nhà hôm nay sao mà yên tĩnh đến ngột ngạt, người giúp việc nhìn sắc mặt âm trầm của Hạ Hoài Viễn liền thấp thỏm lên tiếng:
- Hạ Tổng, ngài đã dậy rồi ạ!
- Phu nhân đâu?
- Phu nhân từ sáng sớm đã ra ngoài rồi, cô ấy dặn chúng tôi phải phục vụ bữa sáng cho ngài thật chu đáo rồi mới đi ạ.
Hạ Hoài Viễn nghe xong chỉ lạnh nhạt ừ một tiếng rồi nhanh chóng di chuyển đến bàn ăn kéo ghế ngồi xuống. Thức ăn trên bàn vẫn còn nóng, có vẻ Lâm Nhược Sơ đã sớm dặn dò kỹ càng người hầu rồi mới ra khỏi nhà. Nhìn bát cháo hải sản được đặt ngay ngắn trước mặt làm Hạ Hoài Viễn không khỏi trầm tư đi vài phút. Đây là món ăn anh thích nhất, lúc nhỏ Hạ Hoài Viễn vẫn thường vòi vĩnh để được mẹ nấu cho món này. Sau khi mẹ anh mất, mỗi khi bệnh người đàn ông sẽ lại nói mớ rằng muốn ăn món này. Cũng vì lý do đó mà Lâm Nhược Sơ đã tìm đủ mọi cách chỉ để nấu ra được hương vị cháo hải sản của mẹ anh.
Bên cạnh các món ăn lúc nào cũng xuất hiện lọ thuốc dạ dày đã được chuẩn bị sẵn. Ba năm qua vẫn luôn như vậy! Nó gần như đã trở thành một thói quen khó bỏ. Dù thời gian qua anh đối xử với cô tệ đến mức nào, Lâm Nhược Sơ vẫn không chút nề hà mà âm thầm chăm sóc cho anh từng chút một. Từ đồ ăn, quần áo đến thuốc men... cô thậm chí còn nhớ rõ mọi thứ về anh hơn cả bản thân mình. Cơ mà vậy thì sao chứ? Đứa em trai đã mất của anh mãi mãi cũng không thể sống lại được! Chỉ thấy Hạ Hoài Viễn lạnh lùng đẩy bát cháo sang một bên, gằn giọng:
- Đem đổ đi.
Tại bệnh viện trung ương thành phố, Lâm Nhược Sơ đang ngồi trước cửa phòng khám sản khoa với gương mặt tái nhợt. Do phải lấy máu xét nghiệm nên từ sáng đến giờ cô vẫn chưa có lấy thứ gì vào bụng, cũng may sắp đến lượt cô gặp bác sĩ rồi. Ngồi đối diện với bác sĩ, cô gái nhỏ có hơi run đôi chút. Đây tuy không phải lần đầu Lâm Nhược Sơ đi khám thai nhưng dẫu sao cô vẫn hồi hộp vì sợ tình trạng em bé không tốt. Chỉ thấy bác sĩ nhìn kết quả siêu âm rồi khẽ thở dài nói:
- Hiện tại cơ thể cô quá yếu, tinh thần cũng không ổn định nên tình hình không khả quan là mấy. Nếu tình trạng này cứ tiếp tục kéo dài thì khả năng ảnh hưởng đến thai nhi sẽ là rất lớn. Tôi cũng không dám đảm bảo rằng sẽ có vấn đề gì xảy ra!
Câu nói của Bác sĩ làm Lâm Nhược Sơ càng lo lắng hơn trong lòng, bàn tay cô vô thức siết chặt lấy vạt váy mà sốt sắng hỏi:
- Đứa bé hiện tại vẫn ổn chứ ạ?
- Trước mắt vẫn ổn, không có vấn đề gì quá lớn. Nhưng như tôi đã nói, nếu tình trạng sức khỏe của cô vẫn tiếp tục chuyển biến xấu thì khả năng cao là em bé này sẽ không giữ được.
- ...
- Chồng cô không đi cùng sao? Với tình trạng này của cô tôi khuyên nên sớm nói với người nhà sẽ tốt hơn.
Chỉ thấy cô gái nhỏ sau khi nghe bác sĩ hỏi thì khẽ mím môi, đầu gục xuống lặng lẽ đánh ánh mắt lãng đi nơi khác đáp:
- Anh ấy hơi bận ạ!
Vị bác sĩ lặng lẽ quan sát dáng vẻ cô gái trước mặt cũng tự hiểu mà không hỏi thêm gì nữa. Ông đẩy nhẹ hồ sơ khám về phía cô rồi nhẹ giọng dặn dò:
- Thời gian này cô nên giữ tâm trạng thoải mái một chút, .ang thai mà thường xuyên buồn thì em bé sẽ không thể phát triển tốt được. Em bé cũng sẽ cảm nhận được niềm vui, nỗi buồn của mẹ đấy!
Lâm Nhược Sơ nghe vậy khẽ gật đầu, cô đứng dậy cúi chào cảm ơn bác sĩ rồi rời khỏi phòng khám. Khoảnh khắc vừa đặt chân ra hành lang chẳng hiểu sao nước mắt cô đã không tự chủ được mà rơi xuống. Thoải mái... hai từ này nghe sao mà thật xa vời! Ở bên cạnh Hạ Hoài Viễn, Lâm Nhược Sơ cô có lẽ mãi mãi cũng không thể cảm thấy thoải mái.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play