Trước cổng lớn nhà họ Trần.
'Phịch!'
Thiếu niên bị một người phụ nữ trung niên đạp một chân vào ngực té sõng soài ra đường, gót giày cao gót của bà ta chọc mạnh vào lồng ngực non nớt của cậu trai để lại một vết bầm tím và một dấu giày bẩn thỉu.
"Trần Vân Ngư, khôn hồn thì biến đi!"
"Trần gia không chứa chấp một kẻ ác độc bất lương như cậu!"
"Dám động vào Bạch Nguyệt tiểu thư thêm lần nữa thì cậu đừng mong sống yên ở cái đất Hà Nội này!"
"Cút cút cút!"
'Rầm!'
Cánh cửa sắt vang lên một tiếng rồi đóng sầm lại.
Trần Vân Ngư bị bỏ đói ba ngày, mỗi ngày bị bảo mẫu và người hầu bạo hành đã sớm dầu hết đèn tắt.
Cậu nằm như chuột chết ngoài đường, có rất nhiều người đứng xem nhưng không ai chịu gọi một chiếc xe cấp cứu hay kiểm tra tình trạng của cậu.
Ở xứ này chẳng ai dám đắc tội với Trần gia?
Thêm nữa, ai cũng đã nghe tin Trần Bạch Nguyệt tiểu thư bị đứa con trai mới đón về đẩy xuống hồ bơi suýt thì chết ngạt.
Tàn ác như vậy, ai dám cứu?
Trần Vân Ngư đón nhận những ánh mắt săm soi sân si, mấp máy môi hộc ra một ngụm máu tươi rồi tắt thở ngay tại chỗ.
Hồi quang phản chiếu cũng bó tay trong trường hợp này.
Trần Vân Ngư, hưởng dương 19 tuổi, vừa mới được Trần gia lụm về đã bán muối.
[Bốp bốp bốp!]
[Chúc mừng kí chủ Trần Vân Ngư đã thành công hoàn thành cốt truyện của 99 thế giới với vai trò phản diện!]
[Như đã hứa hệ thống sẽ giúp ngài sống lại.]
[Các chức năng của cơ thể đang hồi phục...]
[Quá trình chữa trị sẽ đau đớn nên kí chủ hãy nhẫn nại.]
Thi thể lạnh ngắt của Trần Vân Ngư dần dần có chút độ ấm. Cậu vẫn nằm im bất động như xác chết, hơi thở nhẹ như lông chim.
Sống lại rồi.
Trải qua 99 thế giới làm phản diện chết 99 cách, hiện tại cậu chỉ có một mong muốn duy nhất.
Tao câm còn không được à!
Phản diện chết vì nói quá nhiều, Trần Vân Ngư bị buộc phải đọc lời thoại để các nhân vật chính có cơ hội quay xe giết ngược.
Cậu đã nói nhiều đến mức sợ phát ra tiếng nói, ám ảnh tâm lý với chuyện mặt đối mặt giao lưu, chỉ sợ nói nhiều thêm một câu người kia sẽ rút dao đâm hoặc bắn cậu vài lỗ.
Nếu có thể, Trần Vân Ngư muốn giống như nàng tiên cá đã đổi giọng nói lấy đôi chân.
Im lặng mà sống trở thành chấp niệm khắc vào trong xương tủy của cậu.
[Giao dịch hoàn tất! Chúc kí chủ có cuộc sống như ý viên mãn.]
Sau đó Trần Vân Ngư không còn nghe tiếng rè rè hay giọng máy móc nữa.
Đã đồng hành cùng nhau qua nhiều thế giới, lúc từ biệt cậu có hơi buồn một chút. Nhưng rất nhanh cậu đã bị cơn đau đớn từ cơ thể quật cho co giật, miệng sùi bọt mép, mắt trợn ngược bất tỉnh nhân sự.
Tra tấn kiểu này làm sao mà nhẫn nại được.
Những người vây xem tưởng Trần Vân Ngư ăn vạ, lắc đầu ngán ngẩm rồi giải tán.
_______
Khi cậu ba nhà họ Trần trở về, bắt gặp ngay Trần Vân Ngư đưa lưng nằm cuộn mình thành một con cuốn chiếu ở trước cổng, hắn giật mình nhảy dựng suýt chút nữa bị hù ngừng hô hấp.
"Á á á!"
"Cái thứ gì vậy!"
Đừng nói là thi thể đấy!?
Trần Tinh Hà lùi về sau mười mấy bước, mặt xanh mét vẫy tay với tài xế: "Ông ông ông, đến xem thử đi."
Tài xế cũng sợ xanh mặt, nhưng kiếp làm công là phải nhìn sắc mặt của ông chủ, chú ta không thể không cứng da đầu qua xem xét.
Dáng người Trần Vân Ngư gầy ốm, cao một mét bảy nhưng không mấy lạng thịt, cậu bị bắt ăn mặc quần rộng thùng thình để che đi thân thể đầy rẫy vết thương. Tóc để dài khuất cổ không chịu cắt, mái dài lấp kín đôi mày lá liễu, bao nhiêu ưu điểm đều bị giấu đi.
Nói tới thứ quý giá nhất trên người cậu, hẳn là khuôn mặt được thừa hưởng từ gen tổ tiên họ Trần. Nhu mỹ mà không nữ tính, đường nét tinh xảo nhưng không ẻo lả, đặc biệt là có nốt ruồi mỹ nhân ở khóe mắt.
Đóa hoa lan trong thung lũng vắng.
Bây giờ nhìn vào giống xác cá chết khô.
"Là cậu Vân Ngư ạ!"
Trần Tinh Hà căng thẳng, trái tim nhảy disco muốn vọt ra cổ họng: "...Chết, chết rồi?"
Tài xế ghét bỏ lùi xa Trần Vân Ngư, qua loa nói: "Chắc là đang ngủ thôi ạ."
Trần Tinh Hà trầm mặc vài phút, vỗ ngực bình tĩnh lại, chậc lưỡi, hung tợn rống, hình tượng minh tinh gì đó mất hết: "Gọi nó dậy!"
Tài xế kêu khổ không thôi, ông ta chẳng muốn đụng vào hay đến gần Trần Vân Ngư: "Cậu Vân Ngư, tỉnh lại đi ạ!"
"Cậu Vân Ngư!"
Ông ta hết cách, vươn tay dùng sức lay vai cậu: "Mau tỉnh! Á!"
Tài xế lật người Trần Vân Ngư thì thấy vết máu đỏ chói mắt dính trên áo sơ mi, miệng cậu cũng đầy máu chưa khô, ông ta nhanh như chớp buông tay, té ngửa dật lùi ra xa.
"Má-Máu máu máu!"
"Chết người rồi!"
Trần Tinh Hà cũng run rẩy móc điện thoại ra, định gọi cho cấp cứu, nhưng vì ngón tay co giật mãi mà chẳng bấm được.
Cậu bị tiếng ồn đánh thức lồm cồm bò dậy, trên mặt vẫn còn mê mang.
"Á á á! Xác chết vùng dậy rồi!"
"Zombie! Đừng, đừng cắn tôi!"
Tài xế sợ tới mức té lộn nhào té re ra quần.
Trần Tinh Hà cũng sợ té đái.
Trần Vân Ngư: "..."
[Cảnh này thật là quen thuộc đến đau lòng.]
[Ông anh ba ngốc xít kìa.]
[Vẫn diêm dúa như ngày nào, cay cả mắt.]
Đồng tử Trần Tinh Hà chấn động, xịt keo cứng ngắc nhìn dòng chữ đột nhiên xuất hiện.
Chắc là thức đêm nhiều quá nên sinh ra ảo giác rồi.
Ngốc xít? Diêm dúa? Chắc không phải nói hắn đâu.
Trần Tinh Hà nhìn sang tài xế, ông chú không có biểu hiện gì bất thường càng làm hắn tin rằng mình bị ảo giác.
Trần Vân Ngư phủi bụi trên quần áo, vuốt ngược tóc mái ra sau đầu lộ ra khuôn mặt quá mức ưa nhìn, hai tay đút túi quần ngầu ngầu jet jet nhấc chân.
[Cái nhà rách này ai thèm ở thì ở đi.]
Lúc này Trần Tinh Hà mới phản ứng lại, chạy theo hai bước nắm cánh tay cậu: "Định đi đâu với cái bộ dạng đó vậy hả?!"
Trần Vân Ngư không nói lời nào.
Chứng sợ giao tiếp lại tái phát, sợ nói nhiều một chữ thì bị giết.
Cái mạng này là cậu tốn 99 kiếp vớt về đấy.
Cậu xoa bụng xẹp lép.
[No bụng mới có thể làm nên việc.]
Trần Vân Ngư chỉ tay ra ngã tư đường.
[Đi đâu ư? Đi ăn xin.]
[Outfit hợp thế mà không ăn xin thì lại dở.]
Trần Tinh Hà: "..."
Trần Tinh Hà tưởng tượng ra cảnh Trần Vân Ngư đi ăn xin thì sắc mặt rất khó coi, lôi xềnh xệch cậu vào trong nhà.
Hắn không muốn ngày mai nghe được tin con út Trần gia đi ăn xin, nghi vấn là bị người nhà ngược đãi đâu.
Hơn nữa, Trần Tinh Hà nhìn dòng bình luận bay ngang qua, muốn hiểu rõ cậu có vấn đề hay hắn mới có bệnh.
"Đi vào trong ăn cơm!"
....
Trần gia vốn có ba cậu con trai.
Cậu hai Trần Tinh Nghệ là tổng tài nhưng không bá đạo, mỗi năm kiếm được 185 tỷ. Cậu ba là Trần Tinh Hà dũng cảm xông pha showbiz ở cái độ bẻ gãy sừng trâu, nay đã là minh tinh tuyến đầu.
Cậu út Trần Vân Ngư khi lên bốn đã bị bọn buôn người bắt cóc.
Con gái Trần Bạch Nguyệt được nhận nuôi từ bé xinh đẹp đáng yêu, thông minh lanh lợi, có giọng hát như chim sơn ca, mười ngón hoa tay nở rộ, người gặp người thích.
Là "nữ chính" trong thế giới này.
Bởi vì Trần gia nhiều nam thiếu nữ, cho nên khi Trần Vân Ngư mất tích thì Trần Bạch Nguyệt trông có chút giống cậu lọt vào mắt xanh của gia đình này.
Cô ta được đón về nhà như ngôi sao may mắn, thay thế cậu sống sung sướng, thay thế cậu đính hôn với thái tử gia nhà họ Lâm.
Tình cảm giữa mấy anh em họ Trần không thể nói là thân mật khăng khít, nhưng có mặt trời nhỏ Trần Bạch Nguyệt, gia đình càng thêm đoàn kết và quan tâm lẫn nhau.
Trong kí ức của Trần Tinh Hà, Trần Vân Ngư béo tròn như cục mochi, tay chân mềm mụp, khuôn mặt đáng yêu, khi cười có má lúm đồng tiền.
Quá khứ xa xăm mười lăm năm, hắn cũng sắp quên mất em trai mình tròn méo ra sao, nhưng khẳng định là giống Trần Bạch Nguyệt dễ thương ngọt ngào.
Ngày có tin tức của em trai, cả nhà đều vui mừng khôn siết, quyết định đón về ngay.
Tuy nhiên, ngày Trần Vân Ngư được đưa đến, cục bột tròn trịa đáng yêu không thấy đâu, chỉ có thanh niên ăn mặc rách rưới, u ám gầy trơ xương, gió nhẹ thổi qua như chim sợ cành cong.
Buổi nhận thân tưởng đâu cảm động ai ngờ vô cảm.
Trần Vân Ngư của khi đó bị bán vào núi sâu rừng già, bị đánh như trái banh lông, tâm lý đã bất ổn sẵn, thêm việc bị người thân máu mủ hắt hủi, bị bảo mẫu bạo hành, cậu chỉ muốn chết quách đi cho rồi.
Rồi cậu chết thật.
Chết xong mới thấy uất hận.
Người nhà tuy không phải hung thủ giết người, nhưng họ góp phần đẩy cậu vào bế tắc.
[Nóng chảy ra nước, bật máy lạnh giùm đi.]
Trần Tinh Hà trầm mặc nhìn thanh niên ốm lòi xương, vóc dáng mỏng như lá lúa, da trắng sứ tái nhợt không bệnh tật nhưng cũng không khỏe mạnh. Tóc mái hơi dài bị cậu lay qua một bên, lộ ra một đôi mắt cá chết.
"..." Rõ là rất ưa nhìn, một hai phải biến mình thành bộ dáng của con ma da!
Quản gia đóng cửa chính, khép cửa sổ bật máy lạnh lên.
Trần Vân Ngư như không xương lún cả cơ thể vào sô pha mềm, đầu gục qua một bên ôm gối thoải mái tận hưởng. Cậu móc ra di động bị ném vỡ màn hình, tóc mái che khuất nửa khuôn mặt tản ra hai bên sườn gò má.
[Đói đói, cơm cơm.]
"..."
Mọi người trong phòng nín thở nhìn cậu.
Thanh niên mắt phượng mày ngài, song đồng đen nhánh trong suốt, khuôn mặt nhỏ xinh chỉ bằng một bàn tay, ai nhìn mà không thốt lên: "Yêu nghiệt!"
Trần Vân Ngư chịu lộ ra cái giao diện sớm hơn, ai sẽ nỡ ra tay hủy đi một sinh linh nhỏ bé của mẹ Âu Cơ?
[Cơm cơm, đói đói.]
Trần Tinh Hà nhìn rồi lại liếc thằng em đẹp trời đánh, chậc chậc hai tiếng, sau đó mới ngó sang quản gia, hắn chẳng biết có cơm ăn không.
"Chú, có thể dùng bữa chưa?"
Quản gia cũng họ Trần, tên một chữ Lương, đã làm việc ở đây từ đời ông nội Trần, đầu tóc hoa râm nhưng vẫn còn khỏe mạnh lắm.
Ông nhìn Trần Tinh Hà rồi lại nhìn sang Trần Vân Ngư, vẻ mặt từ ái: "Vẫn còn hai tiếng nữa mới đến giờ cơm chiều, nếu hai cậu đã đói bụng, tôi bảo đầu bếp bây giờ đi nấu ạ."
Cả nhà họ Trần dùng cơm lúc 6 giờ, bây giờ mới 4 giờ kém. Trần Bạch Nguyệt sợ ăn sớm buổi tối lại đói bụng, nhưng cô ta lại không muốn giảm cân, cả nhà đều chiều theo.
Ai không biết còn tưởng cô ta mới là ruột rà, còn cậu là ruột thừa.
Trần Vân Ngư nhìn Trần Tinh Hà, vỗ bụng.
[Phục vụ, lên món.]
Trán Trần Tinh Hà nổi gân xanh.
Đây là em trai ruột, không thể đánh.
Hắn thở mạnh ra một hơi, đi quay một ngày trời hắn cũng đói bụng: "Bây giờ nấu luôn đi."
Quản gia gọi đầu bếp đến, lát sau đi ra một ông chú râu dê, tư thế chuẩn như phục vụ ở nhà hàng 5 sao: "Hai cậu muốn dùng gì ạ?"
Trần Tinh Hà một tháng về nhà không quá ba ngày nhưng miệng bắt bẻ thật sự, ông ta không dám tự chủ trương lên món.
Hắn nghĩ tới con ma ốm nằm cuộn tròn trước cổng nhà hù dọa người, ác liệt cười: "Tôi muốn ăn món Nhật, như sushi, cơm cuộn, kim bắp, gỏi cuốn gì ấy."
Đầu bếp như muốn phản bác gì đó rồi nhắm lại miệng, quay sang Trần Vân Ngư: "Cậu Vân Ngư thì sao ạ?"
Vị này ở trong nhà thì cứ như du hồn, địa vị còn thấp hơn cả người làm vệ sinh, luôn cúi gầm mặt đi đường, khó mà tưởng tượng được lại là mỹ nhân chim sa cá lặn.
Còn đẹp hơn Trần Bạch Nguyệt, người được công nhận là mỹ nhân Hà Thành!
Trần Vân Ngư không biết mình mới lộ cái mặt ra đã có người thay đổi thái độ.
Nghe đầu bếp hỏi, tay cầm di động lướt Tik Tok hơi ngừng. Cậu đói bụng nhưng lại không muốn há mồm gọi món.
Cậu chết vì bị bỏ độc vào thức ăn không ít lần đâu.
Lúc này, âm thanh bên trong điện thoại Trần Vân Ngư truyền ra giọng trầm của một Tiktoker: "Cho anh một sparkling water và trong vòng một tiếng làm những món signature nhất ở đây."
Cậu cao lãnh gật đầu, bấm phát lại.
Đầu bếp: "..."
Trần Tinh Hà thấy ánh mắt đầu bếp vi diệu đảo qua, bực lên đuổi người: "Bao nhiêu đó món, chú mau đi làm đi."
"Vâng vâng!"
Đầu bếp thức thời chạy.
Trần Vân Ngư thấy không có việc gì liên quan đến mình nữa, tiếp tục nghịch điện thoại chờ cơm nước.
Trần Tinh Hà bực bội, tự ngồi đó hờn dỗi: "Ông Lương, mẹ với em gái đâu?"
Quản gia liếc sang cậu, sau đó bình tĩnh đáp: "Bà chủ và cô chủ đi mua sắm, trước giờ cơm chiều sẽ về."
Trần Bạch Nguyệt bị Trần Vân Ngư đẩy xuống hồ bơi, sốt cao liên tục năm ngày, mẹ Trần thấy thương cô ta nên cần gì là mua. Còn Trần Vân Ngư, bị nhốt trong nhà kho ba ngày không cho ăn cơm và đem đá ra đường.
Trần Tinh Hà bay về Bạc Liêu đóng phim sáu ngày mới vừa về, vẫn chưa cập nhật thông tin mới nhất.
Cậu được cậu ba khó tính dẫn vào Trần gia, người hầu không dám đuổi.
Quản gia thở dài.
Nếu người nhà họ Trần về tới mà thấy bản mặt Trần Vân Ngư còn ở thì không biết có bùng nổ gia chiến hay không nữa.
Tới khi đó đánh nhau thật, sáng mai Trần gia nổi tiếng nhất Hà Nội rồi.
....
Đầu bếp mất không tới nửa tiếng đã làm xong một bàn đồ ăn đúng theo yêu cầu của Trần Tinh Hà.
Trong nhà không có thứ như sparkling water, quản gia lấy tiền từ ngân sách mua hẳn một thùng để Trần Vân Ngư uống cái đã.
Trần Lương và người hầu một bên bận việc lau chùi quét dọn, mắt thì dõi theo thanh niên đã giữ nguyên một tư thế 30 phút.
Sao ngồi được hay vậy? Mông không nhức hả?
Trần Vân Ngư lười nhác nửa nằm nửa ngồi ở sô pha trong phòng khách đẹp đẽ quý giá nhưng không chút nào rụt rè, e sợ như trước, khí chất tăm tối biến mất hầu như không còn.
Người hầu kẻ ở dám ăn hiếp cậu một là bọn họ thù người giàu, hai là người nhà họ Trần ghẻ lạnh cậu nên gan lớn, ba là vì vẻ bề ngoài.
Quá hèn và quá bần.
Nói thế này, nếu mọi người nhìn thấy một con chuột hoặc một con gián, phản ứng là sẽ ghét bỏ đập chết nó không chút nhân từ hoặc là lo sợ nó đến gần tìm mọi cách xua đuổi ra xa.
Bây giờ trông Trần Vân Ngư cũng bẩn thỉu te tua nhưng lại toát ra khí chất băng thanh ngọc khiết.
Sự thay đổi 180 độ của cậu khiến người hầu kẻ ở cảm thấy nghi ngại.
"Trần Vân Ngư!"
Trần Vân Ngư nhìn kẹp tóc nhỏ bị ném vào trong ngực, nâng mắt đen tò mò nhìn Trần Tinh Hà.
"Nhìn bộ dạng như ma da này của cậu ai nuốt trôi cơm!"
"Hoặc là đi tắm rửa hoặc kẹp lên!"
Trong lúc chờ đầu bếp làm đồ ăn, Trần Tinh Hà lên phòng tắm rửa một cái, xuống lầu xách theo kẹp tóc chưa dùng ném cho cậu.
Hắn nhìn thằng em này thấy sao cũng ngứa mắt, là một minh tinh có lòng yêu cái đẹp, hắn ghét nhất nhìn thấy người khác tự giày xéo bản thân mình.
Trần Vân Ngư không biết Trần Tinh Hà tức giận cái gì, cũng lười hỏi.
Cậu cầm lên kẹp tóc, vén tóc mái ra sau tai, chất tóc xơ cứng bết bết đã vậy còn rất dày.
[Ồ, mấy ngày rồi không gội đầu nhỉ? Quên mất.]
Trần Tinh Hà: "..." Thật là sống không nổi nữa mà!
Quản gia bước đến dập lửa giúp hắn: "Hai cậu chủ, bữa ăn đã chuẩn bị sẵn sàng rồi ạ."
"Đi ăn cơm!"
Chỉ có ăn Trần Vân Ngư mới nhú lên tinh thần, bước đi như bay đến bàn ăn.
Người hầu, quản gia mười phần chuyên nghiệp, kéo ghế, cột khăn ăn, bưng món lên cho hai cậu chủ thưởng thức.
Chờ Trần Tinh Hà ăn trước, Trần Vân Ngư mới cầm đũa lên vào việc.
Tay nghề đầu bếp không thể bắt bẻ, món nào cũng có đặc sắc và hương vị riêng biệt, ngon nuốt luôn cả lưỡi. Hoặc cũng có thể do cậu bị bỏ đói đã lâu nên ăn gì cũng thấy hợp khẩu vị.
Nhìn đầu bếp dè dặt đứng bên cạnh, cậu giơ lên ngón tay cái.
[Ăn chực đúng ngon luôn!]
"..."
Download MangaToon APP on App Store and Google Play