[Cực Hàng] Dung Túng
1. Mùa xuân và hắn
Thượng Hải — mảnh đất rực rỡ của những phồn hoa và danh vọng. Nhưng dù dòng chảy thời gian có thay hình đổi dạng thế nào, đỉnh cao quyền lực của giới thượng lưu nơi đây vẫn luôn khắc sâu một cái tên độc tôn: Trương gia.
Trải qua bao thăng trầm dâu bể, gia tộc họ Trương vẫn sừng sững đứng vững trên thương trường như một đại thụ cắm sâu vương rễ, nhờ vào dòng máu thiên tài được kế thừa vẹn nguyên qua từng thế hệ.
Nếu có một cái tên duy nhất đủ tư cách đứng chung một bệ đỡ với họ, thì đó chỉ có thể là Lưu gia, vừa là tri kỷ tri âm, vừa là đối thủ xứng tầm độc nhất được Trương gia nghiêng mình công nhận
Mùa xuân năm ấy, nắng ấm sưởi mướt những nhành non. Lưu Diệu Văn cùng người thương của mình là Tống Á Hiên đến Trương trạch bái phỏng
Vừa bước qua đại sảnh, Lưu Diệu Văn đã nhướng mày, thanh âm mang theo vài phần trêu chọc quen thuộc
Lưu Diệu Văn
Lâu rồi không gặp, anh già
Trương Chân Nguyên đang thưởng trà suýt thì sặc, anh liếc mắt lườm nhẹ đứa em chí cốt
Trương Chân Nguyên
Diệu Văn, em dạo này lại ngứa đòn rồi đúng không?
Lưu Diệu Văn
Nào có, em là đang hỏi thăm chân thành đấy chứ
Lưu Diệu Văn
*Bật cười, vẻ mặt đầy vô tội*
Tống Á Hiên đứng bên cạnh khẽ huých tay chồng một cái, rồi hướng mắt nhìn quanh, cười rạng rỡ
Tống Á Hiên
Trương ca, A Dật đâu rồi anh?
Ngao Tử Dật
Đây đây, vừa nghe tiếng mọi người là ta đã chạy ra rồi
Ngao Tử Dật bước ra từ phía sau vách ngăn cẩm thạch. Cậu chính là trân bảo mà Trương Chân Nguyên từng dùng mười dặm hồng trang, kiệu hoa rước về dinh trong sự sủng ái và yêu thương tột đỉnh của cả vương triều kinh doanh này
Vừa nhìn thấy bóng dáng nhỏ nhắn đang lấp ló sau lưng Tống Á Hiên, mắt Ngao Tử Dật liền sáng lên, cậu thốt lên đầy kinh ngạc
Ngao Tử Dật
Trời đất ơi, bảo bối nhà hai đứa đã lớn chừng này rồi sao?
Nghe người ta khen ngợi con trai cưng, Tống Á Hiên lập tức ngẩng cao đầu đầy tự hào, đuôi mắt cong lên thành hình bán nguyệt
Tống Á Hiên
Tất nhiên rồi, bảo bối độc nhất vô nhị của nhà em mà, đáng yêu lắm đúng không?
Ngao Tử Dật
Hảo khả ái nha~
Ngao Tử Dật không kiềm được lòng, cúi người xuống ngang tầm với đứa nhỏ, thanh âm dịu dàng như vắt ra nước
Ngao Tử Dật
Bé con ơi, con biết nói chưa nè? Tên là gì và mấy tuổi rồi bảo ta nghe với?
Đứa nhỏ vốn đang chăm chú ôm chặt chú gấu Tuyết trong lòng, nghe thấy câu hỏi liền chớp chớp đôi mắt to tròn, chu đôi môi nhỏ nhắn ra lễ phép trả lời
Tả Hàng - 10 tuổi
Dạ, con tên là Tả Hàng. Con mười tuổi rồi ạ. Con là bảo bối của ba ba Lưu và pa pi Tống ạ!
Lời nói non nớt nhưng rành mạch khiến Ngao Tử Dật ôm tim, quay sang nhìn hai người bạn nhẹ giọng cảm thán
Ngao Tử Dật
Trời ơi, vừa đáng yêu lại vừa hiểu chuyện thế này. Tiểu Lưu, Tiểu Tống, hai đứa mát tay thật đấy, nuôi con khéo quá chừng!
Trương Chân Nguyên khẽ bật cười, ngoắt ngoắt ngón tay đầy vẻ cưng chiều
Trương Chân Nguyên
Hai đứa mau vào ngồi đi kẻo mỏi chân.
Trương Chân Nguyên
Tiểu Hàng, lại đây với bác nào, bác cho con kẹo nhé?
Vừa nghe thấy từ "kẹo", đôi mắt to tròn của Tả Hàng lập tức sáng bừng lên như hai vì sao nhỏ.
Đứa nhỏ không chút rụt rè, lon ton chạy lại rồi sà thẳng vào lòng Trương Chân Nguyên, hai tay ôm lấy cổ anh, giọng nói mềm mại nũng nịu
Tả Hàng - 10 tuổi
Bác Trương cho con kẹo thật ạ?
Trương Chân Nguyên
Bác gạt con làm gì
Trương Chân Nguyên cười sủng nịnh, từ trong túi áo lấy ra một cây kẹo mút vị nho, hương vị mà đứa nhỏ thích nhất, nhẹ nhàng đặt vào lòng bàn tay em
Nhìn thấy món quà ngọt ngào, Tả Hàng không vội ăn ngay. Đứa nhỏ đứng thẳng dậy, hai tay ngoan ngoãn khoanh trước ngực, cúi đầu thật thấp
Tả Hàng - 10 tuổi
Con xin bác ạ, con cảm ơn bác Trương
Sau khi hoàn thành "thủ tục" lễ phép, em mới cẩn thận dùng đôi bàn tay múp míp bóc lớp giấy kiếng bên ngoài, hạnh phúc ngậm lấy cây kẹo mút.
Ở phía đối diện, Lưu Diệu Văn và Tống Á Hiên cũng đã thong thả ngồi xuống ghế sô pha da thuộc, mỉm cười nhìn cảnh tượng ấm áp trước mắt
Bầu không khí ngọt ngào ấy bỗng chốc bị phá vỡ khi cánh cửa chính của Trương trạch một lần nữa nặng nề mở ra
Một luồng gió xuân se lạnh lùa vào sảnh lớn, mang theo bước chân của một người trẻ tuổi. Người vừa bước vào chỉ tầm mười chín, hai mươi, sở hữu vóc dáng cao ráo vượt trội cùng tỉ lệ cơ thể hoàn hảo. Gương mặt cậu thiếu niên góc cạnh, ngũ quan sắc sảo như được tạc tác tỉ mỉ từ băng đá
Nhưng điều khiến người ta chú ý hơn cả chính là khí thế tỏa ra từ người hắn, một gương mặt lạnh lùng không chút cảm xúc, đôi mắt sâu thẳm mang theo vẻ ngông cuồng bẩm sinh, nhìn qua liền biết là người cực kỳ khó gần
Đó chính là Trương Cực, đại thiếu gia và cũng là người thừa kế tương lai của Trương gia
Từ thuở nhỏ, tính cách hắn đã định sẵn hai chữ "cô độc". Hắn ít nói, kiệm lời đến đáng sợ, ngay cả với hai người ba ruột của mình là Trương Chân Nguyên và Ngao Tử Dật, số lần hắn chủ động mở miệng nói chuyện cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay
Nhìn thấy con trai lớn trở về, Ngao Tử Dật khẽ mỉm cười dịu dàng, phá tan bầu không khí có phần đông cứng
Ngao Tử Dật
A Cực về rồi đấy à? Lại đây ngồi cạnh ba đi con
Trương Cực không đáp, chỉ khẽ gật đầu thay cho lời chào, rồi bước những bước chân vững chãi hướng về phía sô pha. Khi đi ngang qua Lưu Diệu Văn và Tống Á Hiên, hắn hơi cúi đầu chào hai vị trưởng bối một cách lịch sự nhưng vẫn giữ khoảng cách chừng mực
Từ khoảnh khắc Trương Cực xuất hiện ở cửa, bé con Tả Hàng dường như đã quên mất cây kẹo mút ngọt lịm trong miệng. Đứa nhỏ mười tuổi mở to đôi mắt tròn xoe, hàng mi cong vút khẽ rung động.
Ánh mắt trong veo của em di chuyển theo từng bước đi của Trương Cực, nhìn chăm chú không rời, tựa như bị hút hồn bởi bóng dáng cao lớn và lạnh lùng của người anh lớn vừa mới xuất hiện.
2. Sau này lớn lên, con nhất định sẽ cưới anh ấy!
Thấy đôi mắt tròn xoe của đứa nhỏ cứ dán chặt vào con trai mình, Trương Chân Nguyên bật cười, lên tiếng phá vỡ bầu không khí im lặng
Trương Chân Nguyên
Aiya, Tiểu Hàng của chúng ta sao lại nhìn anh dữ dằn vậy nè? Có phải thấy anh Cực đẹp trai quá nên bị mê mẩn rồi không?
Tả Hàng chẳng buồn chớp mắt, cũng không thèm trả lời câu trêu chọc của bác Trương. Một tay em vẫn ôm khăng khăng chú gấu Tuyết, khuôn miệng nhỏ nhắn ngậm lấy cây kẹo mút vị nho, cứ thế nhìn Trương Cực chằm chằm bằng ánh mắt tò mò thuần khiết nhất
Trương Cực đương nhiên cảm nhận được tiêu điểm ánh sáng đang đổ dồn về phía mình. Hắn khẽ động đậy hàng mi, nghiêng đầu nhìn sang.
Hai ánh mắt, một bên là mặt hồ phẳng lặng, lạnh lẽo như sương tuyết, một bên là dòng suối trong veo, tràn ngập ánh sao cứ thế trực tiếp va chạm vào nhau giữa không trung
Nhìn hồi lâu mà đối phương vẫn cứ như một pho tượng tạc bằng băng, Tả Hàng rốt cuộc không nhịn được nữa. Em khẽ giật gấu áo của Ngao Tử Dật, thắc mắc hỏi bằng chất giọng sữa non nớt
Tả Hàng - 10 tuổi
Bác ơi... sao anh ấy lại không nói chuyện ạ?
Ngao Tử Dật nhìn con trai mình đầy bất lực, rồi quay sang xoa đầu Tả Hàng, dịu dàng giải thích
Ngao Tử Dật
Anh Cực từ nhỏ đã ít nói rồi con ạ, không phải anh ghét bỏ gì đâu
Nghe câu trả lời, Tả Hàng khẽ chu môi, hàng lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẻ mặt lộ rõ sự không hài lòng.
Cái tính bướng bỉnh trẻ con trỗi dậy, em không muốn một "pho tượng đẹp trai" cứ im lìm như vậy, em nhất định muốn vị ca ca băng lãnh này phải mở miệng nói chuyện với mình cơ!
Nghĩ là làm, Tả Hàng dứt khoát đứng dậy, ôm theo chú gấu Tuyết nhỏ chân ngắn lạch bạch đi về phía Trương Cực. Lúc này Trương Cực đang ngồi trên sô pha, chiều cao của Tả Hàng vừa vặn đứng đến bả vai hắn.
Đứa nhỏ thầm nghĩ, nếu vị ca ca này mà đứng thẳng dậy, có khi cái đầu nhỏ của em mới chỉ chạm đến ngang hông người ta không chừng
Tả Hàng nghiêng đầu, đôi mắt to tròn long lanh nhìn thẳng vào sườn mặt góc cạnh của hắn, thanh âm mềm mại như làm nũng
Tả Hàng - 10 tuổi
Anh ơi... anh nói chuyện với em một câu đi mà
Thấy con trai cưng bỗng dưng bám người, lại còn là bám lấy "tảng băng nam thần" có tiếng khó gần của Trương gia, Tống Á Hiên dở khóc dở cười lên tiếng nhắc nhở
Tống Á Hiên
Hàng nhi, ngoan nào, lại đây với papi. Anh Cực mệt nên không muốn nói chuyện, con đừng làm phiền anh
Nghe papi gọi, Tả Hàng bướng bỉnh lắc lắc cái đầu nhỏ, hai má bánh bao phồng lên vì hờn dỗi. Em không chịu đâu!
Em vẫn đứng im tại chỗ, dán chặt ánh mắt kiên định vào Trương Cực, quyết tâm dùng sự dễ thương của mình để "tan chảy" khối băng vạn năm này cho bằng được
Tả Hàng - 10 tuổi
Anh ơi... anh nói chuyện với em một câu đi mà
Tả Hàng kiên trì lặp lại, giọng nói đã mang theo chút nghẹn ngào hờn dỗi.
Thế nhưng, đáp lại sự mong chờ của em, Trương Cực vẫn duy trì sự im lặng tuyệt đối. Hắn ngồi đó, tựa như một bức tượng đá được điêu khắc từ những khối kim cương lạnh lẽo nhất, không một chút gợn sóng, không một chút dao động cảm xúc, cứ thế nhàn nhạt nhìn em
Tả Hàng gọi thêm một tiếng lớn hơn
Không gian vẫn im ắng như tờ. Đến lúc này, sự kiên nhẫn của nhóc tì nhà họ Lưu chính thức chạm đáy. Đôi má bánh bao của em phồng to hết cỡ, cái chân nhỏ dậm mạnh xuống sàn nhà một cái "bộp" đầy giận dỗi
Nghĩ mình bị ngó lơ, em dứt khoát quay phắt người lại phía ba ba và pa pi, bàn tay nhỏ nhắn giơ lên, ngón tay tròn trịa chỉ thẳng về phía người đang ngồi trên sô pha, dõng dạc tuyên bố
Tả Hàng - 10 tuổi
Sau này lớn lên, con nhất định sẽ cưới anh ấy!
Không gian phòng khách Trương trạch như bị ai đó bấm nút tạm dừng. Câu nói non nớt nhưng đầy khí thế của đứa nhỏ mười tuổi tựa như một quả bom hạng nặng, trực tiếp ném thẳng vào giữa đại sảnh, khiến cả bốn vị phụ huynh quyền lực của hai gia tộc lập tức "hóa đá" tại chỗ.
Lưu Diệu Văn, người đàn ông vốn hô mưa gọi gió trên thương trường, lúc này lại là người đầu tiên lấy lại chút thần trí. Anh lắp bắp, suýt chút nữa thì cắn vào đầu lưỡi mình, vội vàng xua tay xoa dịu
Lưu Diệu Văn
H... Hàng nhi, ngoan nào, đừng đùa như thế. Anh... anh Cực sẽ không vui đâu con
Thế nhưng, nhóc tì nhà họ Lưu một khi đã bướng thì không ai cản nổi. Tả Hàng dứt khoát lắc đầu, cái đầu nhỏ nguẩy nguẩy như trống bỏi, ngón tay mũm mĩm vẫn chỉ thẳng vào mục tiêu, kiên định lặp lại với chất giọng nghẹn ngào nhưng đầy khí thế
Tả Hàng - 10 tuổi
Con không đùa! Lớn lên con nhất định phải cưới anh ấy!
Tống Á Hiên bên cạnh chỉ biết ôm trán, gương mặt xinh đẹp méo xệch vì bất lực, khẽ kêu lên
Tống Á Hiên
Ôi trời đất ơi, bảo bối của papi gieo quẻ gì thế này...
Đúng lúc bầu không khí trong phòng khách đang rơi vào trạng thái hỗn loạn âm thầm, một chất giọng trầm thấp, có chút khàn nhẹ nhưng lạnh đến thấu xương bỗng vang lên, cắt ngang lời của bốn vị phụ huynh
Trương Cực khẽ nhướng đôi lông mày kiếm. Đôi mắt đen sâu thẳm vốn chẳng gợn chút sóng nước của hắn, lúc này cuối cùng cũng xuất hiện một tia dao động, mang theo vài phần nghi hoặc cùng thú vị nhìn thẳng vào nhóc con mười tuổi đang đứng trước mặt
Nghe thấy thanh âm trầm thấp của Trương Cực vang lên, Tả Hàng lập tức quên sạch nỗi hờn dỗi vừa rồi. Đôi mắt em sáng bừng lên như nhặt được báu vật, vui vẻ quay phắt người lại, hai tay ôm chặt gấu Tuyết, reo lên
Tả Hàng - 10 tuổi
Anh ơi! Anh chịu nói chuyện với em rồi nè!
Thế nhưng, vị thiếu chủ đại tài của Trương gia không phải là người dễ bị sự nhiệt tình làm cho dao động. Hắn không nói lời thừa thãi, gương mặt góc cạnh vẫn giữ nguyên vẻ lãnh đạm, chỉ trầm giọng lặp lại câu hỏi ban nãy
Tả Hàng chẳng chút ngập ngừng, cái đầu nhỏ gật mạnh một cái, thanh âm trong trẻo vang lên đầy dứt khoát
Tả Hàng - 10 tuổi
Dạ! Cưới anh!
Phòng khách lại rơi vào một khoảng lặng ngắn ngủi. Trương Cực nhìn chằm chằm đứa nhỏ trước mặt, đôi lông mày khẽ nhíu lại, thanh âm trầm hơn vài phần như muốn cảnh cáo
Thấy người lớn hơn không tin mình, Tả Hàng liền phồng má, hai tay chống bên hông, cái dáng vẻ vừa non nớt vừa cố tỏ ra nghiêm túc khiến người ta phải bật cười. Em dõng dạc khẳng định
Tả Hàng - 10 tuổi
Em không có đùa! Lớn lên em nhất định, nhất định sẽ cưới anh cho xem!
Nhìn nhóc con mười tuổi đang xù lông trước mặt, trong lòng Trương Cực bỗng chốc dâng lên một cảm xúc vô cùng lạ lẫm.
Tảng băng dường như bị một tia nắng nhỏ rọi vào, hắn nhìn đôi má bánh bao đang phồng lên kia, âm thầm đánh giá... đứa nhỏ này, hình như cũng có chút dễ thương
Trương Cực nhàn nhạt buông một tiếng
Chỉ một từ đơn giản ấy thôi cũng đủ khiến Tả Hàng cười tít cả mắt, đuôi mắt cong cong tràn ngập ý cười thỏa mãn.
Em tiến thêm một bước, tự nhiên như đã là "người một nhà", ngồi xuống bên cạnh chân Trương Cực, tiếp tục gặm cây kẹo mút vị nho của mình
Bốn vị phụ huynh ngồi đối diện chứng kiến toàn bộ màn "định tình" chớp nhoáng này thì chỉ biết nhìn nhau cười trừ. Họ cho rằng đây chỉ là trò đùa con trẻ, và ngay cả chính bản thân Trương Cực lúc ấy cũng vậy.
Hắn tùy tiện đáp lại một tiếng "ừ" cho qua chuyện, bởi lời hứa hẹn của một đứa trẻ mười tuổi thì sớm muộn gì cũng sẽ bị gió xuân Thượng Hải thổi bay mất mà thôi
Thế nhưng, định mệnh vốn dĩ là một vòng xoay đầy rẫy những bất ngờ. Thiếu chủ Trương gia cao cao tại thượng của năm hai mươi tuổi sẽ chẳng thể nào lường trước được rằng, nhóc con ngậm kẹo mút, ôm gấu bông đòi cưới hắn ngày hôm nay... nhiều năm sau lại thật sự nghiêm túc dùng cả thanh xuân để thực hiện lời hứa này.
Thiên Ý An Nhiên
Mí cô xem và khen tui đi, năng suất cỡ này mà mí cô nỡ lòng bỏ tui ik
Thiên Ý An Nhiên
Tui dỗi bây giờ (。•́︿•̀。)
3. Cứ điểm yêu thích: Trương trạch
Kể từ sau ngày lập lời thề "gây chấn động" ấy, Trương trạch đột nhiên trở thành địa điểm yêu thích nhất của Tả Hàng.
Ngày nào cũng vậy, cứ vừa tan học là nhóc tì nhà họ Lưu lại ôm khăng khăng chú gấu Tuyết, nằng nặc đòi tài xế phải chở thẳng sang Trương gia
Mục đích duy nhất của em vô cùng rõ ràng: Tìm "chồng tương lai" Trương Cực
Thế nhưng, theo đuổi một vị thiếu chủ hào môn đâu có dễ dàng như vậy. Trương Cực ở tuổi hai mươi đã bắt đầu tiếp quản một phần giang sơn kinh doanh của gia tộc, hành tung chớp nhoáng, bận rộn đến mức chân không chạm đất. Hắn làm sao có thể rảnh rỗi ở nhà để chơi đồ hàng với một đứa trẻ mười tuổi?
Chính vì thế, mười lần Tả Hàng đến thì hết mười một lần em phải ôm cái bụng rỗng không chịu gặp mặt. Người đón tiếp em lúc nào cũng chỉ có hai vị ba ba dịu dàng là Trương Chân Nguyên và Ngao Tử Dật
Ngao Tử Dật
Aiyo, Tiểu Hàng lại tới tìm anh Cực nữa hả con?
Ngao Tử Dật vừa cười vừa bế đứa nhỏ đặt lên ghế sô pha, không quên dâng lên một đĩa bánh ngọt vị dâu mà em thích nhất
Tả Hàng ngó nghiêng khắp đại sảnh một lượt, không thấy bóng dáng cao lớn quen thuộc kia đâu, hai vai liền xụ xuống như một chú cún nhỏ bị bỏ rơi. Em buồn thiu hỏi
Tả Hàng - 10 tuổi
Bác ơi... anh Cực hôm nay lại không có nhà ạ?
Trương Chân Nguyên từ trên lầu đi xuống, nghe thấy vậy liền bật cười đi tới xoa đầu em
Trương Chân Nguyên
Anh con ra ngoài bàn công chuyện từ sáng sớm rồi. Tiểu Hàng ngoan, anh Cực bận kiếm tiền để sau này còn rước con về dinh chứ
Nghe câu trêu chọc của bác Trương, Tả Hàng đang buồn bã bỗng chốc đỏ bừng hai má. Em chu môi, cúi đầu giấu gương mặt ngại ngùng vào bộ lông mềm mại của chú gấu Tuyết, nhưng trong lòng lại âm thầm hạ quyết tâm
Hôm nay không gặp được thì ngày mai em lại đến, em không tin là không bắt được tảng băng nhà các bác!
Dù không gặp được Trương Cực có chút hụt hẫng, nhưng Tả Hàng rất nhanh đã bị một thứ khác "hớp hồn". Đó chính là mùi thơm nức mũi bay ra từ căn bếp của Trương trạch
Phải biết rằng, tay nghề nấu nướng của Ngao Tử Dật thuộc hàng tuyệt đỉnh. Đối với một chiếc em bé có tâm hồn ăn uống như Tả Hàng, đồ ăn ngon chính là liều thuốc chữa lành nhanh nhất.
Thế là, nhóc con quyết định ở lại dùng cơm tối, tạm thời gác lại nỗi buồn sang một bên để lấp đầy chiếc bụng đói
Ngao Tử Dật
Nào, Tiểu Hàng thử món sườn xào chua ngọt này xem có vừa miệng không nhé?
Ngao Tử Dật dịu dàng gắp vào bát cho em một miếng sườn mướt sốt
Tả Hàng hai má phúng phính nhai nhồm nhoàm, đôi mắt híp lại vì hạnh phúc
Tả Hàng
Ngon quá xá luôn ạ! Bác Ngao nấu ăn là số một thế giới!
Nhìn đứa nhỏ ăn đến vui vẻ, Trương Chân Nguyên và Ngao Tử Dật chỉ biết nhìn nhau cười trừ, thầm nghĩ quả nhiên là trẻ con, dễ giận mà cũng dễ dỗ
Nhưng ngay khi không khí trên bàn ăn đang vô cùng ấm cúng, tiếng động cơ xe quen thuộc bỗng trầm thấp vang lên từ phía ngoài sân, theo sau đó là tiếng bước chân vững chãi tiến vào đại sảnh.
Cánh cửa chính mở ra, mang theo một luồng gió đêm lành lạnh của Thượng Hải.
Hắn cởi chiếc áo khoác tây trang vắt trên tay, mái tóc hơi rũ xuống vầng trán, trên người vẫn còn vương chút mỏi mệt sau một ngày dài xử lý đống sổ sách đau đầu ở tập đoàn.
Cứ ngỡ giờ này nhà cửa đã yên ắng, nào ngờ vừa bước vào phòng ăn, đập vào mắt hắn lại là một cảnh tượng vô cùng sinh động
Nhóc con mười tuổi đang cầm chiếc thìa nhỏ, khóe môi còn dính một chút nước sốt màu cam nhạt, đôi mắt tròn xoe ngơ ngác nhìn thẳng về phía hắn
Bốn mắt nhìn nhau, Trương Cực khẽ dừng bước. Khối băng vạn năm dường như có một giây ngẩn ra khi nhìn thấy "vị hôn thê tự phong" của mình đang chễm chệ ngồi ăn cơm ở nhà mình từ bao giờ.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play