Bộ kia của mình hơi bí nên mình có ý tưởng truyện ngắn nên mình viết, sai xót thông cảm cho mình ạ
______________
Công và Bách là cặp đôi siêu bạn thân, Bách có tình cảm với Công mà Công không hề hay biết, nực cười thay chính bản thân Bách không biết mình thích Công luôn mà...
Một ngày đẹp trời ánh nắng chiếu vào lớp học các bóng của những cái bàn trải dài xuồng nền gạch cẩm thạch.
Và có một cậu con trai đang chăm chú ghi chép gì đó, ánh nắng chiếu vào khuôn mặt tinh tú của cụ học sinh ấy... Nói thật, chả khác gì Bạch Nguyệt Quang. Ngay khoảng khoắc ấy... Xuân Bách mới biết thế nào là rung động.
Thành Công:
"Này! Có nghe giảng thật sự không đấy?"
Xuân Bách:
"Có mà, bạn chả thấy mà đổ oan rồi... "
Thành Công:
"Mệt mày quá, lỗi tao hết đấy"
Xuân Bách:
*mình thích nó à? Vớ vẫn! Hai thằng con trai đi thích nhau???? *
Thành Công:
//tát cái chát vào mặt Bách//"tỉnh ngủ chưa? Cô kêu mày lên bản làm bài kìa"
Xuân Bách:
//xoa má//"ùm ờ"
Bình thường cũng thế, cậu tát hay làm gì cũng âm ừ gì cho qua rồi thôi, cậu thì nghĩ đơn thuần chỉ là bạn bè thôi mà, giỡn tí bĩnh thường. Nhưng...! Xuân Bách không nghĩ đơn giản như thế
Giáo viên:
"Haiz, Xuân Bách em có tiến bộ nhưng không đáng kể, cố gắng hơn nhé"
Xuân Bách:
"Dạ"
*mệt thật chứ,, suốt ngày toán*
Thành Công:
"Cũng giỏi phết ấy chứ, làm đúng luôn kìa! "
Xuân Bách:
"Quá khen anh mày"
Thành Công:
//khinh//"tao biết sao hộ bạn mày, kì thị mày rồi đấy"
Xuân Bách
"..."
1 tiếng sau
Reng Reng Reng
Thành Công:
"Áaa, được thoát rồi"
Xuân Bách:
//ngủ gật//
Thành Công:
//thấy Bách ngủ, nảy số//
Nhật Hoàng:
"Bách k-"//bị ngắt lời//
Thành Công:
//ngắt lời//xuỵt, để cho nó ngủ đi, đừng ai kêu"//thì thầm//
All://gặt đầu//
Lớp học vốn dĩ đang ồn ào, thì bổng im hẳng đi, Xuân Bách thì ngủ say như c.hết." đi về trong im lặng, để Bách ngủ".haiz, thằng bạn anh tin tưởng nhất đấy, bỏ anh lại một mình, mặc dù biết anh sợ ma...
Ngôi trường đã về gần hết, trời đang nắng tự dưng lại mưa... Mát đến mức Bách ngủ càng sâu thêm
.......
Dần dần mọi người đã đi về hết, chỉ còn Xuân Bách lẽ lôi trên lớp học.
Ba mẹ anh thấy đã 6h tối rồi không thấy về, nên lo lắng, sốt ruột, điện đủ người để tìm cách liên lạc với Xuân Bách, đi học mà, phải tắt thông báo chứ, lỡ đang học thông bák gì rồi sao? Phiền lắm
Mẹ Bách:
"Alo, Công hả"
Thành Công:
"À vâng, con đây ạ"
Mẹ Bách:
"Bách có về chung với con không? "
Thành Công:
"Dạ không ạ, con về với An ạ"
Mẹ Bách:
"Cảm ơn con"
Thành Công:
"Dạ..."
Tít tít tít
Âm thanh 'tít' khô khốc vang lên giữa căn phòng tỉnh mịch, lòng cậu nặng trĩu khi biết mình đã gây ra họa lớn rồi...
"Bọn bot"
Thành Công:
"Chuyện lớn rồi"
Thành An:
"Lớn gì? Nhà phá sản à? "
Thành Công:
"Ngáo à? "
"Thằng Bách nó ngủ đến giờ chưa về! "
Thành An, Nhật Hoàng, Nam Sơn, Nguyên Bình, Hồng Sơn, Quang Hùng, Khôi Vũ, Duy Ngọc, Phước Thịnh, Đình Nam:
"CÁI GÌ!?"
Xuân Bách:
"Tao dậy lâu rồi... Mà cửa khóa, nên không về được"
Phước Thịnh:
"Anh Bách ngu ghê ha.. "
Thành Công:
"Không có phát biểu linh tinh"
Phước Thịnh:
"Biết rồi"
Xuân Bách:
"Nhưng mà chúng mày ơi... Tao nghe tiếng gì đấy, ghê vãi c.ứt"
Thành Công:
"Ma đó"
Xuân Bách
"Giỡn vậy không vui! "
Thành Công:
"Coi chừng ba mẹ mày đấy"
Xuân Bách:
"Thật à????"
Thành Công:
"Đ.éo"
Xuân Bách:
"Thôi mày câm mẹ mồm mày đi"
________
Tại trường
Mẹ Bách:
"Chú chú, con tui nó còn trên lớp chưa có về"
Báo vệ:
"Đợi tui tí"
//đi lấy chìa khóa, đi thẳng lên lớp mở khóa cửa//
Xuân Bách:
"AAAAA, MÀ!"
Mẹ Bách:
"Tao mẹ mày mà mày kêu ma? "
Xuân Bách:
"U-ủa mẹ"
Mẹ Bách:
"Hết nói nổi! Đi về! "
Xuân Bách:
"Dạ... "