(Vietnam x Cuba) "Tội Ác Giữ Kín"
Tác giả: United States of America
Huyền Dị/Phạm tội
Khói thuốc đặc quánh bao phủ lấy không gian ngột ngạt của phòng giải phẫu tử thi 3. Ánh đèn tuýp trên trần nhà thỉnh thoảng lại chớp nháy, phát ra những tiếng kêu tạch tạch đầy khó chịu, rọi xuống vũng máu loang lổ đã chuyển sang màu nâu sẫm trên sàn nhà nhựa.
Cuba thong thả rít một hơi thuốc sâu, để mặc cho làn khói trắng mờ ảo che khuất đi gương mặt tái nhợt của mình. Gã gạt tàn thuốc ngay lên mép chiếc khay inox đựng dụng cụ y tế, ngón tay dính vài vệt dịch thể khô khốc khẽ gõ gõ nhịp theo tiếng máy đo nhịp tim câm lặng. Trước mặt gã, trên bàn mổ, là phần ngực đã bị rạch toang của một gã đàn ông, một nghi phạm chết bất đắc kỳ tử trong phòng thẩm vấn của Đội hình sự tối qua.
RẦM.
Cánh cửa sắt nặng nề bị đẩy mạnh ra. Vietnam bước vào, mang theo cả cái không khí lạnh lẽo, tanh tưởi của một đêm mưa ngoại ô. Hắn không thèm cởi chiếc áo khoác da cảnh sát sộc sệch, vứt bộp sấp hồ sơ dày cộp lên bàn làm việc của Cuba, khiến đống ống nghiệm thủy tinh va vào nhau kêu leng keng. Gương mặt hắn hằn lên những vệt gân xanh vì thiếu ngủ, đôi mắt đỏ ngầu găm thẳng vào bóng lưng của gã pháp y.
"Xong chưa?" Vietnam gằn giọng, thanh âm cộc lốc, khàn đặc như có sạn. Hắn tiến lại gần, mùi thuốc súng và mùi rượu rẻ tiền trên người hắn lập tức át đi mùi formalin sát trùng trong phòng. "Thằng chó sếp tổng trên Bộ đang đòi bản báo cáo nguyên nhân cái chết trước 6 giờ sáng. Mày viết cái mẹ gì trong đấy rồi?"
Cuba không quay đầu lại. Gã dùng cây kẹp y tế gắp một đầu đạn biến dạng từ trong chiếc lọ thủy tinh ra, thả choạch một cái vào khay inox:
"Viết cái gì à? Tao viết thật thôi. Nghi phạm chết do tràn dịch màng phổi, dập nát cơ tim sau khi chịu tác động ngoại lực cực mạnh bằng vật tù. Nói một cách dễ hiểu cho cái đầu đặc súng đạn của mày sáng ra: gã bị mày đấm gãy ba cái xương sườn găm thẳng vào phổi cho đến chết, thưa Đội trưởng."
BẰNG!
Vietnam thô bạo lao tới, một tay túm chặt lấy gáy Cuba, giật mạnh gã quay lại rồi ấn nghiến bờ mông gầy của gã pháp y xuống cạnh chiếc bàn sắt lạnh ngắt, ngay sát bên cái xác chết trôi. Bàn tay còn lại của hắn siết mạnh lấy cằm Cuba, bóp đến mức hai bên má gã hằn lên những vệt ngón tay đỏ ửng.
"Mày thích chơi tao đúng không, Cuba?" Vietnam gầm lên trong cổ họng, khoảng cách hai gương mặt gần đến mức hắn có thể nhìn thấy sự giễu cợt run rẩy trong đồng tử đen láy của đối phương. "Tao đã nói thằng đó là đầu mối duy nhất của đường dây ma túy khu Đông. Nếu bản báo cáo này tuồn ra ngoài, danh tiếng của tao nát bét, và cái ghế pháp y trưởng này của mày cũng đéo còn đâu!"
Dù bị bóp nghẹt đến mức khó thở, Cuba vẫn không thèm giãy giụa. Gã chậm rãi phả ngụm khói thuốc cuối cùng thẳng vào mặt Vietnam, nụ cười trên môi gã càng lúc càng đậm, điên rồ và đầy sự thách thức:
"Mày sợ à, gã cảnh sát bẩn thỉu? Chính mày là kẻ đã lôi tao vào cái vũng bùn này cơ mờ. Ai là người đã ký lệnh giả mạo hồ sơ tử thi vụ năm ngoái để nuốt trọn số tiền bẩn đó? Là mày. Giờ thì sao? Tội ác giấu kín quá lâu nên bắt đầu thối rữa rồi à?"
Vietnam nghiến răng đến tróc cả da môi, một sự điên tiết tột cùng bùng nổ khi cái thói kiểm soát cực đoan của hắn bị Cuba giẫm đạp không thương tiếc. Hắn thô bạo giật phăng sấp báo cáo pháp y trên bàn, dùng chiếc bật lửa zippo quẹt một phát, ngọn lửa hung hãn lập tức liếm trọn lấy những trang giấy chứa đựng sự thật. Hắn ném sấp giấy đang cháy rừng rực xuống sàn nhà, dứt khoát cúi xuống, cắn mạnh vào bờ môi mỏng của Cuba cho đến khi vị máu tanh nồng tràn ra.
"Mày nghe cho rõ đây, Cuba. Sự thật đêm nay đã cháy sạch rồi. Bản báo cáo mới sẽ là gã chết do đột quỵ. Mày viết, tao ký. Chúng ta là đồng phạm, thà kéo nhau xuống địa ngục chứ tao đéo bao giờ để mày sạch sẽ một mình đứng nhìn tao chết đâu, thằng khốn!"
Cuba bị đè chặt trên bàn mổ, tiếng cười khàn đặc của gã vang vọng giữa bốn bức tường xám xịt. Hai kẻ mang danh bảo vệ công lý, giờ đây găm chặt vào nhau bằng tội ác chung, tự xiềng xích linh hồn của nhau vĩnh viễn trong bóng tối ngột ngạt.
Sáng hôm sau, trận mưa rào ban đêm đã dứt, để lại một bầu không khí ẩm ướt, nhớp nháp bao phủ khắp Cục cảnh sát. Bản báo cáo mới đã được nộp lên Bộ đúng 5 giờ 30 phút sáng với dòng kết luận lạnh lùng từ chữ ký của Cuba: Nghi phạm đột quỵ do tai biến mạch máu não.
Trong căn phòng nghỉ chật hẹp dành cho bác sĩ trực ban ở góc hành lang, Cuba đang nằm truyền dịch. Cơn sốt cao 39 độ C đột ngột ập đến sau một đêm ngâm mình trong phòng lạnh và hít đầy khói giấy cháy khiến gã kiệt sức. Làn da gã tái nhợt, đôi môi mỏng sưng đỏ, vệt rách do cú cắn tàn bạo của Vietnam đêm qua đã đóng thành một lớp vảy máu khô khốc.
Cạch.
Vietnam bước vào, tay cầm theo một hộp cháo mua vội ở cổng bệnh viện. Hắn đã thay một chiếc áo sơ mi đen mới, nhưng mùi thuốc lá nồng nặc trên người thì vẫn không lẫn vào đâu được. Nhìn gã pháp y đang nằm mê mệt trên chiếc giường xếp, đôi mắt đỏ ngầu của hắn tối sầm lại. Hắn đá văng chiếc ghế đẩu sang một bên, tiến lại gần rồi ngồi phịch xuống cạnh gã.
"Mày yếu ớt từ bao giờ thế, Cuba?" Vietnam thô bạo giật phăng tờ báo cáo y tế treo ở đầu giường, liếc nhìn con số nhiệt độ rồi ném đi. Hắn đưa bàn tay thô ráp, đầy vết chai sạn lên, không một chút nhẹ nhàng mà ép chặt vào vầng trán nóng hổi của gã. "Mới có một đêm mà đã lăn ra ốm. Mày định dùng cái thân xác bệnh tật này để trốn tránh việc làm sạch đống chứng cứ còn lại à?"
Cuba chập chọc mở mắt, đồng tử đen láy phủ một lớp sương mờ của cơn sốt, nhưng sự ngạo nghễ và cộc lốc trong xương tủy gã thì không hề giảm bớt. Gã không thèm gạt bàn tay của hắn ra, chỉ nghiêng đầu, thều thào bằng chất giọng khàn đặc:
"Tao dọn rác cho mày... chứ đéo phải nô lệ của mày, Vietnam. Muốn tao chết nhanh để mất đi kẻ biết rõ bí mật của mày à? Đừng mơ... Tao mà chết, tao sẽ lôi cả cái danh dự Đội trưởng của mày xuống mồ theo."
Vietnam nghe vậy liền bật cười tàn nhẫn. Hắn cúi thấp người xuống, ngón tay cái thô bạo miết mạnh vào vệt thương trên môi gã, cố tình dùng lực khiến vảy máu một lần nữa nứt ra, rỉ ra một giọt huyết tươi đỏ chót. Hắn ghé sát tai gã, giọng nói trầm thấp như tiếng quỷ thì thầm:
"Mày nhầm rồi. Tao không muốn mày chết. Mày phải sống, sống để nhìn xem tao bóp méo cái công lý mà mày hằng tôn thờ như thế nào. Cái mạng này của mày, từ đêm qua đã thuộc về tao rồi. Ăn sạch chỗ cháo này đi, tối nay có một cái xác mới từ sông Tô Lịch vớt lên. Mày mà không cầm nổi dao mổ, tao sẽ tự tay rạch nát cái miệng bướng bỉnh này của mày ra."
Hắn đứng dậy, bỏ lại hộp cháo nguội ngắt trên bàn cùng một ánh nhìn chiếm hữu đến điên cuồng trước khi quay lưng bước đi. Cuba nhìn theo bóng lưng khuất sau cánh cửa sắt, gã đưa lưỡi liếm vệt máu tươi vừa trào ra trên môi, vị chát đắng và tanh nồng của tội lỗi lan tỏa trong khoang miệng. Gã cười khẩy, cơn sốt có thể làm suy kiệt cơ thể gã, nhưng sự thối rữa chung của hai kẻ điên này mới là thứ thuốc độc đang nuôi sống linh hồn gã từng ngày.
...
Mùi bùn đất rêu phong bám trên da thịt nồng nặc đến mức chiếc khẩu trang y tế bốn lớp của Cuba cũng không thể cản nổi. Trên chiếc bàn inox của phòng giải phẫu số 3, cái xác mới vớt lên từ sông Tô Lịch lúc chạng vạng tối đã trương phình, chuyển sang màu xám xịt do ngâm nước quá lâu.
Cuba đã hạ sốt, nhưng gương mặt gã vẫn còn giữ nét mỏi mệt, nhợt nhạt. Gã cầm dao mổ, ánh mắt lạnh lùng rạch một đường dài từ xương ức của tử thi xuống hạ vị. Dịch lỏng bên trong trào ra, gã không thèm chớp mắt, tỉ mỉ dùng kẹp gắp ra từ trong dạ dày đứa chết trôi một nhúm tạp chất chưa kịp tiêu hóa.
Cạch.
Tiếng khóa cửa lạch cạch vang lên. Không còn tiếng đạp cửa thô bạo như mọi khi. Vietnam bước vào, dường như áp lực từ việc Bộ công an đang cử đoàn thanh tra xuống làm việc khiến hắn có phần kín kẽ hơn. Hắn chốt cửa lại, tiến đến đứng sau lưng Cuba, một tay luồn vào trong vạt áo blouse trắng của gã, thô bạo bóp chặt lấy thắt lưng gầy gò như một thói quen đánh dấu chủ quyền.
"Tìm được cái gì không?" Vietnam gặng hỏi, giọng hắn trầm thấp, phả ra hơi thở nồng mùi kẹo ngậm bạc hà để át đi vị thuốc lá. "Thằng này là đệ tử ruột của lão trùm khu Đông. Nó ôm một lượng hàng lớn rồi biến mất ba ngày trước. Người của tao chưa kịp tìm ra nó thì nó đã thành một cái xác trôi sông."
Cuba khựng tay dao lại, gã hơi nghiêng đầu về phía sau, cảm nhận được cái siết tay đầy tính chiếm hữu và có phần bất an của hắn. Gã nhếch môi, cộc lốc đáp:
"Có chứ. Trong phổi có nước, chứng tỏ lúc xuống sông vẫn còn sống. Nhưng điểm mấu chốt không phải ở đấy..." Gã dùng panh y tế chỉ vào vùng cổ họng bị sưng tấy của tử thi. "Nhìn vết bầm tím này đi. Nó bị bóp cổ bằng một lực cực mạnh trước khi bị ném xuống nước. Hơn nữa, kẻ ra tay dùng tay trái."
Bàn tay đang đặt trên eo Cuba của Vietnam đột ngột siết cứng lại. Khớp xương của hắn kêu lên răng rắc.
Vietnam thuận tay trái. Toàn bộ Đội hình sự này ai cũng biết điều đó.
Cuba cảm nhận được sự căng thẳng tột độ từ cơ thể hắn truyền qua lớp áo. Gã bật ra một tiếng cười khẩy khàn khàn, quay phắt người lại, đối diện thẳng với đôi mắt đỏ ngầu, đầy sát khí của gã cảnh sát bẩn thỉu. Gã đưa bàn tay đang đeo găng dính máu dạn dĩ vỗ vỗ lên gò má hắn, giọng điệu đầy sự giễu cợt:
"Sao thế, Đội trưởng? Nhìn vết tay này, tao cứ nghĩ đến cái cách mày bóp cổ tao đêm hôm nọ cơ đấy. Đừng nói với tao là mày lại lỡ tay 'thẩm vấn' chết thêm một thằng nữa rồi vứt sông nhé?"
Vietnam trừng mắt, hắn thô bạo gạt phăng bàn tay đầy máu của Cuba ra, ép mạnh gã nằm xoài ra mép bàn mổ, ngay bên cạnh cái xác trương phình đang bốc mùi tử khí. Hắn cúi rạp người xuống, hai tay chống hai bên sườn Cuba, khóa chặt gã trong không gian ngột ngạt của mình.
"Mày ngậm miệng lại cho tao, Cuba." Vietnam nghiến răng, giọng hắn run lên vì giận dữ và sự điên cuồng của một kẻ đang bị dồn vào chân tường. "Tao không giết nó. Nhưng thằng khốn này chết vào đúng cái đêm tao đi tuần tra một mình ở khu vực đó. Nếu vết bóp tay trái này lọt vào tay đoàn thanh tra, tao sẽ là nghi phạm số một."
Cuba nằm dưới thân hắn, không một chút sợ hãi trước sự đe dọa bạo lực hằng ngày. Ngược lại, ánh mắt gã lóe lên tia nhìn đầy hưng phấn của một kẻ điên thích đùa với lửa. Gã đưa hai tay ôm lấy cổ Vietnam, kéo hắn cúi thấp hơn nữa, thì thầm vào tai hắn bằng chất giọng đầy ma mị:
"Vậy thì mày lại phải cầu xin tao rồi, Vietnam. Tao có thể cắt bỏ vùng cơ cổ này, biến nó thành một vụ ngạt nước do chuột rút bình thường. Tao có thể tìm cho mày một 'kẻ thế thân' hoàn hảo nằm trên giấy tờ. Nhưng đổi lại... mày định trả cho tao cái gì đây? Khi mà cái mạng này của mày, giờ cũng đang nằm trong tay dao mổ của tao rồi?"
Vietnam nhìn chằm chằm vào khuôn mặt thách thức của Cuba, lồng ngực hắn phập phồng dữ dội. Hắn nhận ra, trò chơi kiểm soát này đã không còn là một chiều nữa. Hắn dùng quyền lực và sự bạo lực để xích gã lại, nhưng chính những tội ác giấu kín này đang biến gã thành kẻ đồng chủ nhân của chiếc xích cổ mà hắn đang mang.
Đoàn thanh tra của Bộ Công an chính thức cắm chốt tại Cục cảnh sát vào một ngày thứ Năm âm u. Gã thanh tra viên cấp cao phụ trách hồ sơ pháp y là một kẻ có đôi mắt ti hí và nụ cười giả tạo đầy mùi chính trị. Hắn đi quanh các phòng ban, lật lại từng tập tài liệu cũ, nhưng điều hắn thực sự nhắm tới lại là phòng giải phẫu số 3 của Cuba.
Hắn nghi ngờ có sai sót, nhưng trong tay đéo có một bằng chứng xác thực nào ngoài bản báo cáo hoàn hảo đến mức đáng nghi của vụ án tuần trước.
3 giờ chiều, Vietnam đứng khuất sau cánh cửa khép hờ của phòng thay đồ biệt lập, thông với phòng mổ. Qua khe kính mờ, hắn thản nhiên nhìn gã thanh tra đang đứng tựa vào bàn inox, dùng giọng điệu điềm đạm đầy tính dụ dỗ để trò chuyện với Cuba.
"Bác sĩ Cuba này, tôi biết cậu là người có tài." Gã thanh tra nhấp một ngụm trà, mắt không rời khỏi bóng lưng gầy đang tỉ mỉ lau chùi dao mổ của Cuba. "Đội hình sự của Vietnam phá án nhanh thật, nhưng nhanh quá đôi khi lại dễ để lại vết sẹo. Nếu cậu có bất kỳ áp lực nào từ cấp trên về mặt chuyên môn... cứ nói với tôi. Bộ luôn có chỗ cho những người trung thực."
Vietnam ở trong góc tối, gương mặt không một chút biến sắc. Hắn bình tĩnh đến đáng sợ, hai tay đan vào nhau, khẽ dựa lưng vào tủ sắt. Hắn thừa biết Cuba là loại người nào, và hắn cũng biết gã thanh tra kia chẳng qua chỉ đang cố giăng một cái bẫy mồi bằng lời nói.
Cuba không thèm ngẩng đầu lên, tiếng kim loại va vào nhau kêu loảng xoảng khô khốc trong không gian yên tĩnh. Gã cộc lốc đáp bằng chất giọng khàn đặc:
"Tôi chỉ làm việc với người chết, không làm việc với giả thuyết, thưa thanh tra. Báo cáo của tôi là chứng cứ duy nhất. Nếu ông tìm được một con số sai, lúc đó hãy quay lại đây nói chuyện với tôi."
Lời từ chối thẳng thừng của Cuba khiến gã thanh tra muối mặt bỏ đi ngay sau đó. Vietnam từ trong bóng tối chậm rãi bước ra, hắn nhìn theo hướng cánh cửa vừa đóng, rồi đưa mắt nhìn gã pháp y đang tháo găng tay cao su. Hai thằng không nói với nhau một câu nào về chuyện vừa xảy ra, nhưng bầu không khí giữa họ đã đặc quánh lại như bão tố sắp nổi.
1 giờ đêm, tại căn hộ chung cư cũ nát, ngập mùi khói thuốc của Cuba.
Gã vừa mở cửa bước vào phòng ngủ, chưa kịp bật đèn thì một lực cánh tay thô bạo từ bóng tối đã lao tới, túm chặt lấy eo gã ném thẳng xuống chiếc giường nệm xập xệ. Cuba ê ẩm cả lưng, chưa kịp định thần thì thân hình cao lớn, vững chãi của Vietnam đã đè nghiến lên trên, khóa chặt hai tay gã lên đỉnh đầu bằng một lực bóp đau điếng.
"Mày bình tĩnh trước mặt thằng thanh tra đó khá lắm, Cuba." Vietnam cúi xuống, giọng hắn trầm thấp, khàn đặc phả vào tai gã pháp y. Hắn không bật đèn, để mặc cho bóng tối nuốt chửng lấy hai cơ thể đang dính chặt vào nhau. "Nhưng tao đéo thích cái cách thằng chó đó nhìn mày. Mày là con dao mổ của tao, là đồng phạm của tao, đéo phải đối tượng để thằng khác tới ban phát tương lai."
Hắn thô bạo dùng răng cắn mạnh vào vùng da cổ nhạy cảm của Cuba, gặm nhấm như một con thú hoang đang phạt lỗi món đồ chơi bướng bỉnh của mình. Cuba bị đau đến mức nhíu chặt mày, nhưng gã không thèm giãy giụa, ngược lại còn bật ra tiếng cười khẩy đầy thách thức giữa đêm tối ngột ngạt:
"Mày ghen à, Đội trưởng? Hay là mày sợ... tao sẽ lung lay trước lời dụ dỗ của Bộ rồi tự tay tống mày vào tù?"
"Mày dám?" Vietnam nghiến răng, bàn tay trái của hắn thô bạo xé toạc chiếc áo sơ mi mỏng của Cuba, khiến những chiếc cúc áo bắn tung tóe trên sàn nhà. Hắn ghé sát môi mình vào tai gã, gằn giọng đầy tính chiếm hữu cực đoan: "Mày có giỏi thì phản bội tao đi. Để xem trước khi tao mặc áo số tù, tao có kịp bẻ gãy từng cái xương sườn của mày, biến mày thành cái xác nằm trên bàn mổ của chính mày không. Đêm nay tao sẽ phạt cho mày nhớ rõ, cái mạng này của mày đang thuộc về ai."
Vietnam dứt lời liền cúi xuống thô bạo ngậm lấy bờ mông mỏng của Cuba bằng một nụ hôn tràn ngập sự trừng phạt và chiếm hữu. Trong căn phòng ngủ chật hẹp, hai kẻ điên cuồng lao vào nhau, dùng sự bạo lực và đau đớn thể xác để khỏa lấp đi nỗi bất an ngút ngàn của những tội ác đang bị rình rập ngoài kia.
.
.
Cơn mưa bão miền Bắc đổ ập xuống con hẻm dốc dẫn ra bờ sông ngoại ô, tiếng sấm rạch ngang trời xóa nhòa mọi âm thanh. Nghi phạm là gã tay sai cuối cùng nắm giữ cuốn sổ tay kế toán đen của đường dây ma túy đang thở dốc, lùi dần về phía vách đá thấp sát mép nước.
Vietnam bước tới, chiếc áo khoác da đẫm nước mưa nặng trĩu. Họng súng trên tay trái của hắn chĩa thẳng vào lồng ngực gã đàn ông. Không có một lời tra hỏi nào cả. Một tiếng đoàng khô khốc vang lên, viên đạn găm thẳng vào tim nghi phạm, kết liễu kẻ biết quá nhiều trước khi gã kịp mở miệng. Cái xác đổ ập xuống bùn lầy.
Tiếng còi xe cảnh sát của đồng đội đã vang lên inh ỏi từ đầu phố, chỉ còn cách hắn chưa đầy ba phút.
Vietnam nhìn khẩu súng trên tay, ánh mắt hắn lạnh điên cuồng. Hắn dứt khoát cúi xuống, nhặt con dao găm văng dính bùn của cái xác lên, tự tay đâm mạnh liên tiếp ba nhát vào mạng sườn và bả vai mình. Máu nóng từ da thịt hắn lập tức trào ra, hòa cùng nước mưa lạnh ngắt. Chưa dừng lại ở đó, Vietnam xoay ngược khẩu súng luger, bóp cò.
ĐOÀNG!
Viên đạn xé toạc bả vai phải của hắn. Nỗi đau đớn tột cùng khiến hắn gầm lên một tiếng, cơ thể cao lớn đổ gục, lăn vài vòng từ vách đá thấp xuống bãi mắt sông Tô Lịch, nằm bất tỉnh bên cạnh cái xác của nghi phạm.
4 giờ sáng, phòng cấp cứu đặc biệt của Cục cảnh sát.
Cuba đứng dựa lưng vào tường, đôi găng tay cao su trên tay gã đẫm máu của chính Vietnam. Gã vừa tham gia vào ca phẫu thuật gắp đầu đạn cho hắn. Phía bên ngoài hành lang, đám đồng đội và cả gã thanh tra viên của Bộ đang đứng ngồi không yên.
Vietnam đã tỉnh, dù gương mặt hắn trắng bệch vì mất máu, nhưng đôi mắt đỏ ngầu khi nhìn thấy Cuba bước vào phòng bệnh vẫn vẹn nguyên sự độc tài, kiểm soát. Hắn thều thào qua chiếc mặt nạ thở:
"Bọn trên Bộ... nói gì?"
Cuba đi đến cạnh giường, thong thả ném bản sao hồ sơ bệnh án của Vietnam lên ngực hắn. Gã nhìn ba vết đâm và vết đạn bắn ở vai hắn, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười đầy châm biếm:
"Mày tự tàn phá cơ thể mình ra nông nỗi này, tao nên khen mày thông minh hay chửi mày là thằng điên đây, Đội trưởng? Đồng đội của mày khai với Bộ rằng khi họ đến nơi, mày đang bị nghi phạm tấn công điên cuồng, trong lúc hoảng loạn và cận kề cái chết nên mới nổ súng phòng vệ chính đáng."
Cuba cúi thấp người xuống, ngón tay gầy gò gõ nhẹ vào dòng chữ chẩn đoán tâm thần trong hồ sơ bệnh án cũ của Vietnam được gã lén kẹp vào: Rối loạn stress sau sang chấn (PTSD) kèm hội chứng hoảng loạn cấp tính.
"Chưa kể... tao đã giúp mày lật lại hồ sơ bệnh án từ ba năm trước. Mày có chứng nhận bị chấn thương tâm lý sau vụ nổ kho hàng. Phát súng đêm nay của mày hoàn toàn có thể đổ lỗi cho việc mày bị kích động tâm thần do gã kia đâm quá nhiều nhát. Một gã cảnh sát có tiền sử bệnh lý, bị dồn vào đường cùng thì việc bắn chết nghi phạm là chuyện 'ngoại ý muốn'."
Vietnam nghe xong liền bật ra tiếng cười khàn đặc, tiếng cười làm động đến vết thương ở sườn khiến hắn nhíu chặt mày đau đớn. Hắn đưa bàn tay trái còn lành lặn lên, thô bạo túm lấy cà vạt của Cuba, kéo gã sát xuống giường bệnh, ép gã phải nhìn thẳng vào gương mặt đầy sát khí của mình:
"Mày làm tốt lắm, Cuba. Hồ sơ bệnh án điên rồ này cộng với vết thương này... bọn Bộ đéo có lý do gì để khép tội tao giết người diệt khẩu cả."
"Đừng mừng vội, Vietnam." Cuba không né tránh, gã dùng ánh mắt đen láy nhìn xoáy vào sự tự phụ của hắn. "Mày không ra tòa, nhưng việc một Đội trưởng hình sự có chứng nhận tâm thần bất ổn và suýt chết vì hoảng loạn sẽ là cái cớ hoàn hảo để tụi nó đình chỉ công tác của mày. Súng và thẻ ngành của mày... sắp bị tịch thu rồi."
Bàn tay đang siết cà vạt của Vietnam khựng lại. Hắn trừng mắt nhìn gã pháp y. Bản kịch hoàn hảo này giúp hắn thoát tội chết, nhưng nó cũng chính là nhát dao chặt đứt quyền lực ban ngày của hắn. Hắn bắt đầu ngửi thấy mùi vị của sự thất thế, và kẻ đang nắm giữ chiếc phao cứu sinh duy nhất của hắn lúc này, chính là gã bạn trai đang nở nụ cười ngạo nghễ trước mặt.
Đêm muộn, căn phòng bệnh đặc biệt ngập tràn mùi cồn sát trùng và tiếng máy truyền dịch chạy ro ro đều đặn. Vietnam nằm trên giường, lớp băng gạc quanh vai và mạng sườn đã thấm đẫm một chút dịch hồng nhạt. Hắn nhắm mắt, gương mặt góc cạnh hốc hác, nhưng thính giác của một gã cảnh sát hình sự kỳ cựu vẫn nhạy bén bắt trọn từng tiếng động nhỏ nhất xung quanh.
Cạch.
Cuba bước vào, chiếc vali da màu đen trên tay gã khẽ va vào thành cửa sắt. Gã thản nhiên ném chiếc vali lên bàn trà góc phòng, bật khóa tạch tạch. Bên trong là những xấp tiền đô la mới tinh, mùi mực in nồng nặc át cả mùi bệnh viện.
Hắn chậm rãi mở mắt, đồng tử đỏ ngầu dời từ chiếc vali sang gương mặt bình thản của Cuba. Hắn gằn giọng qua lớp mặt nạ oxy, thanh âm khàn đặc đầy sát khí:
"Cái mẹ gì thế kia? Mày vừa bán đứng tao để lấy đống giấy lộn đó à?"
Cuba không thèm trả lời ngay. Gã đi đến cạnh giường bệnh, thong thả rút một ống tiêm thủy tinh từ trong túi áo blouse ra, bên trong chứa một loại chất lỏng không màu liều thuốc độc làm chết não mà người của thế lực khu Đông vừa giao cho gã một tiếng trước ở bãi xe ngầm. Gã xoay xoay ống tiêm dưới ánh đèn tuýp leo lắt, nhếch môi cười cộc lốc:
"Họ bảo tao tiêm cái này vào đường truyền của mày, Vietnam. Đổi lại, đống tiền kia và một tấm hộ chiếu sang Mỹ sẽ thuộc về tao. Mày nghĩ sao? Cái giá để tiêm một mũicho một gã cảnh sát hết thời như mày có vẻ hời đấy chứ?"
Vietnam trừng mắt, lồng ngực phập phồng dữ dội khiến vết thương ở sườn giật nhói. Hắn muốn bật dậy bóp nát cái cổ họng bướng bỉnh kia, nhưng cơ thể bị găm bốn nhát dao và một phát đạn đang ghìm chặt hắn xuống đệm. Hắn nghiến răng, giọng nói đầy sự điên cuồng và tàn nhẫn:
"Mày dám làm thế, tao thề sẽ bẻ gãy tay dao mổ của mày trước khi tao tắt thở!"
Cuba bật ra tiếng cười khẩy khàn đặc. Gã thản nhiên đi đến bồn rửa tay, dứt khoát ấn píttông, xả toàn bộ thứ chất lỏng độc hại kia xuống cống thoát nước sạch sẽ. Gã ném chiếc ống tiêm rỗng vào thùng rác y tế, rồi quay lại nhìn hắn bằng đôi mắt đen láy, ngập tràn sự điên rồ độc hại:
"Tao đéo ngu, Đội trưởng ạ. Tao biết bản thân tao đã làm ra bao nhiêu tội ác cùng mày. Sang bên kia sống một cuộc đời sạch sẽ sao? Bản chất của tao là thối rữa dưới cái phòng mổ này, có đi đâu thì mùi tử khí cũng bám theo thôi. Chọn mày... đối với tao là chuyện bình thường như việc tao cầm dao mổ mỗi ngày."
Hắn nghe vậy, cơ mặt khẽ giãn ra, một tia thỏa mãn nhen nhóm trong đôi mắt đỏ ngầu. Nhưng sự ngạo nghễ của hắn chưa kịp kéo dài thì Cuba đã cúi xuống, thô bạo miết mạnh ngón tay cái vào khóe môi nứt nẻ của hắn, gằn giọng:
"Nhưng đó là chuyện bên trong. Còn ngoài mặt với đám thanh tra trên Bộ, mày nghĩ mày thoát được chắc?"
Ngay sáng hôm sau, quyết định chính thức từ Bộ Công an được gửi xuống: Đình chỉ công tác vô thời hạn đối với Đội trưởng Vietnam, thu hồi súng, thẻ ngành và phù hiệu để phục vụ điều tra hành vi vi phạm quy trình tố tụng hình sự.
Khi gã thanh tra cấp cao cùng ban giám đốc Cục bước vào phòng bệnh để công bố quyết định, Vietnam im lặng, gương mặt hắn lạnh tanh không một chút cảm xúc, nhưng bàn tay trái giấu dưới chăn đã siết chặt đến mức bật máu ở lòng bàn tay. Hắn đã chính thức trở thành một kẻ vô quyền vô thế.
Lúc đám quan chức chuẩn bị bước ra, Cuba bước lên chắn trước cửa. Gã bày ra một gương mặt nghiêm nghị, chuyên nghiệp của một bác sĩ y khoa, nhưng chất giọng cộc lốc của gã thì vẫn đầy tính áp đặt:
"Thưa thanh tra, theo hồ sơ bệnh lý, Đội trưởng Vietnam đang bị sang chấn tâm lý nặng nề và hội chứng hoảng loạn cấp tính sau vụ việc. Người nhà của hắn lại ở rất xa, không có ai chăm sóc tại thành phố này. Với tư cách là bác sĩ pháp y trưởng và là người nắm rõ bệnh án của hắn, tôi đề nghị để hắn xuất viện về lại căn hộ của tôi để tiện việc giám sát y tế và chăm sóc phục hồi. Tránh việc hắn bị kích động mà có hành vi tự hủy hoại bản thân."
Gã thanh tra nhìn Cuba, rồi lại nhìn Vietnam đang nằm bất động trên giường, cuối cùng tặc lưỡi ký vào giấy cam kết bảo lãnh.
Khi cánh cửa phòng bệnh đóng lại, chỉ còn lại hai thằng. Vietnam trừng mắt nhìn Cuba, hắn nhận ra trò chơi đã hoàn toàn thay đổi. Hắn không còn là gã đội trưởng độc tài có thể một tay che trời nữa. Súng mất, quyền lực mất, và giờ đây, hắn chuẩn bị phải bước vào căn hộ của Cuba, hoàn toàn phụ thuộc vào sự che chở đầy độc hại của tên pháp y.
.
.
Căn hộ chung cư cũ của Cuba nằm ở tầng cao nhất của một tòa nhà sập xệ vùng ngoại ô, nơi quanh năm sực nức mùi ẩm mốc của những mảng tường tróc sơn và mùi khói thuốc lá giá rẻ. Không gian ở đây hẹp, tối và ngột ngạt, hệt như tính cách của gã chủ nhà.
Vietnam ngồi phịch xuống chiếc sofa rách nệm ở phòng khách, gương mặt hốc hác hằn lên những vệt gân xanh vì tức giận. Chiếc áo khoác da cảnh sát quen thuộc giờ đã bị tịch thu cùng với khẩu súng và chiếc thẻ ngành quyền lực. Trên người hắn lúc này chỉ là một chiếc áo ba lỗ màu đen, để lộ những dải băng gạc trắng xóa quấn chặt quanh bả vai và mạng sườn – chứng tích của màn tự tàn sát đẫm máu vài ngày trước.
Hắn nhìn chằm chằm vào chiếc bàn gỗ trước mặt. Không có súng, không có còng số tám, hai bàn tay hắn trống rỗng. Sự bất lực của một kẻ từng một tay che trời ở Đội hình sự khiến lồng ngực hắn phập phồng dữ dội, vết thương ở sườn lại giật nhói lên từng hồi.
Cạch.
Cuba bước ra từ phòng bếp, trên tay cầm một chiếc khay y tế đựng mấy lọ thuốc kháng sinh và một bát cháo trắng bốc khói nghi ngút. Gã vẫn mặc chiếc quần tây đen và áo sơ mi trắng đi làm, mái tóc hơi rối, đôi mắt đen láy nhìn lướt qua sự điên tiết của Vietnam một cách thản nhiên.
Gã đặt mạnh chiếc khay xuống bàn, tiếng kim loại va chạm khô khốc vang lên, rồi cộc lốc buông một câu:
"Ăn hết chỗ cháo này rồi uống thuốc. Đừng để tao phải dùng ống xông bơm thẳng vào họng mày."
Vietnam ngẩng đầu, đôi mắt đỏ ngầu găm thẳng vào Cuba. Cái thói độc tài, ngạo mạn ăn sâu vào máu thịt khiến hắn không thể chịu đựng được việc bị kẻ khác ra lệnh, đặc biệt lại là gã pháp y mà hắn từng thô bạo đè ngửa trên bàn mổ hằng đêm. Hắn nghiến răng, dùng bàn tay trái còn lành lặn thô bạo gạt phăng bát cháo trên bàn bay thẳng vào tường, vỡ choảng thành trăm mảnh, cháo nóng bắn tung tóe.
"Mày nghĩ mày là ai mà dám dùng cái giọng đó với tao, Cuba?!" Vietnam gầm lên, hắn đứng bật dậy, nhưng sự cử động đột ngột khiến vết đạn bắn ở vai phải rách miệng, máu đỏ lập tức rỉ qua lớp băng gạc. Hắn lao tới, thô bạo túm lấy cổ áo sơ mi của Cuba, dí sát gương mặt đầy sát khí của mình vào mặt gã. "Tao bị đình chỉ công tác chứ đéo phải thằng phế vật! Mày tưởng tao mất súng thì mày có quyền trèo lên đầu tao ngồi à?!"
Dù bị túm chặt đến mức những chiếc cúc áo trên ngực căng ra, Cuba không hề nao núng. Gã không thèm giãy giụa, ngược lại còn nhếch môi cười khẩy, một nụ cười đầy sự lạnh lùng và thỏa mãn độc hại. Gã giơ bàn tay đang cầm lọ thuốc lên, dứt khoát dùng hai ngón tay bóp mạnh vào ngay vết thương đang chảy máu trên vai phải của Vietnam."
"A..."
Vietnam rít lên một tiếng qua kẽ răng, gương mặt trắng bệch đi vì đau đớn, cơ thể cao lớn hơi khuỵu xuống. Nhưng hắn vẫn nghiến răng chịu đựng, bàn tay trái càng siết chặt cổ áo Cuba hơn như muốn bóp nghẹt gã.
Cuba nhìn thẳng vào đồng tử đỏ ngầu của gã cảnh sát hết thời, gằn giọng từng chữ bằng chất giọng khàn đặc:
"Phải, mày không phải phế vật, Đội trưởng Vietnam. Nhưng mở mắt ra mà nhìn lại cái thân xác nát bét này của mày đi! Không có tao làm giả hồ sơ bệnh án, giờ này mày đang cùm chân trong trại giam của Bộ rồi. Không có cái căn hộ này che giấu, đám đệ tử của lão trùm khu Đông ngoài kia sẵn sàng xả đôi bờ vai của mày ra làm trăm mảnh để trả thù cho thằng trôi sông. Hiện tại, mày chỉ là một con thú hoang mất răng, sống bám vào con dao mổ của tao thôi!"
Cuba thô bạo gạt bàn tay trái đang yếu thế của Vietnam ra khỏi cổ áo mình. Gã đứng thẳng người, vuốt lại nếp áo phẳng phiu, rồi nhìn xuống hắn bằng ánh mắt của một kẻ bề trên thực sự:
"Súng của mày mất rồi, quyền lực cũng mất rồi. Giờ ở đây, tao là luật. Mày muốn sống để quay lại trả thù, muốn cái ghế Đội trưởng kia quay về tay mày, thì khôn hồn mà nằm xuống, ngoan ngoãn để tao xích cổ lại mà nuôi. Tao dọn sạch đống mảnh vỡ này, lúc tao quay lại, nếu mày chưa uống hết đống thuốc kia..."
Cuba cúi thấp người, ngón tay gầy gò miết nhẹ lên vệt máu trên vai Vietnam, đưa lên lưỡi liếm nhẹ một cái, ánh mắt lóe lên sự điên rồ: "...Tao sẽ tự tay rạch thêm vài đường trên người mày để bõ công tao chăm sóc đấy, đồng phạm ạ."
Cuba quay lưng bước vào nhà kho lấy chổi, bỏ lại Vietnam đang ngồi thụp xuống sofa, lồng ngực phập phồng dữ dội trong sự nhục nhã và điên cuồng. Hắn nhận ra, trò chơi kiểm soát này đã lật ngược hoàn toàn. Hắn từng dùng quyền lực ban ngày để ép gã phục tùng, còn bây giờ, gã đang dùng bóng tối và sự thối rữa của tội lỗi để giam cầm hắn vĩnh viễn trong địa ngục của riêng gã.
.
.Một tuần giam mình trong bốn bức tường ngột nạt của Cuba đối với Vietnam chẳng khác nào một bản án chung thân treo lơ lửng. Vết thương do súng bắn ở vai phải của hắn đã bắt đầu đóng vảy, những vệt dao đâm ở sườn không còn rỉ máu, nhưng tâm trí của gã cựu Đội trưởng hình sự thì đang thối rữa từng ngày. Hắn thèm khát tiếng súng, thèm khát cảm giác đứng ở phòng thẩm vấn ra lệnh, và trên hết, hắn điên tiết vì sự bất lực của chính mình.
2 giờ đêm.
Tiếng khóa cửa căn hộ lạch cạch vang lên. Cuba bước vào phòng ngủ, không gian lập tức bị nhuốm bẩn bởi mùi formalin sát trùng và mùi tử khí nồng nặc bám trên gấu áo sơ mi của gã. Cuba vừa trải qua một ca mổ khám nghiệm kéo dài mười tiếng đồng hồ của một vụ phân xác dưới gầm cầu. Gã mệt mỏi tháo chiếc kính cận, ném chiếc túi xách da xuống sàn, rồi thản nhiên đứng bên mép giường nhìn xuống Vietnam đang ngồi trong bóng tối.
"Đứng dậy cởi giày cho tao, Vietnam."
Cuba buông một câu cộc lốc, thanh âm khàn đặc vì kiệt sức nhưng lại mang một áp lực ra lệnh đầy ngạo mạn. Gã đứng đó, hai tay buông thõng, thản nhiên tận hưởng sự phục dịch từ gã đàn ông từng dùng bạo lực để ép gã quỳ dưới chân mình.
Vietnam ngước đầu lên, đôi mắt đỏ ngầu trong đêm tối sáng lên tia nhìn hung hãn của một con thú hoang bị xích cổ lâu ngày. Hắn nghiến răng đến tróc cả da môi, nhưng cơ thể bị tước đoạt vũ khí và phù hiệu buộc hắn phải nuốt chửng cục tức vào trong lồng ngực đang phập phồng dữ dội. Hắn chậm rãi cúi xuống, bàn tay trái thô ráp nắm lấy cổ chân Cuba, dùng lực siết mạnh đến mức xương gã kêu lên rắc rắc rồi dứt khoát giật phăng chiếc giày da ra ném bộp vào góc tường.
"Mày được đà lắm rồi đấy, Cuba." Vietnam đứng bật dậy, bóng người cao lớn, vạm vỡ bao trùm lấy gã pháp y gầy gò. Hắn thô bạo dồn Cuba ngã nhào xuống lớp nệm nhem nhuốc, đè nghiến cả cơ thể to lớn của mình lên trên để khẳng định chút tôn nghiêm đàn ông cuối cùng còn sót lại. "Tao phục vụ mày một tuần nay là quá sức chịu đựng của tao rồi. Đừng để tao phải bẻ gãy đôi bàn tay cầm dao mổ này của mày."
Cuba bị đè chặt bên dưới, mùi khói thuốc lá bặm trợn và hơi thở nóng rực của Vietnam phả thẳng vào mặt. Nhưng gã không hề hoảng sợ, đôi mắt đen láy của gã lấp lánh sự điên rồ đầy thỏa mãn. Gã chủ động quàng hai tay lên bờ vai đầy sẹo của hắn, dùng móng tay bấm mạnh vào vết đạn bắn vừa mới lên da non, khiến Vietnam phải nhíu mày rít lên một tiếng.
"Đau à? Đau thì mới nhớ là mày đang sống bằng cái mạng do tao bố thí, Đội trưởng." Cuba khàn khàn cười khẩy, gã rướn người lên, chủ động cắn mạnh vào vành tai của Vietnam cho đến khi ngửi thấy vị máu tanh, rồi thì thầm đầy độc địa. "Đêm nay tao mệt rồi. Phục vụ tao cho tốt đi, nếu không ngày mai bản báo cáo bổ sung về hành vi 'kích động hoảng loạn cấp tính' của mày sẽ được gửi thẳng lên bàn gã thanh tra Bộ. Mày biết tao sẽ viết gì trong đó mà, đúng không?"
Sự nhục nhã dâng lên tột đỉnh, nhưng phần con tính bạo lực bị đè nén bấy lâu của Vietnam bùng nổ. Hắn thô bạo xé toạc chiếc áo sơ mi đẫm mùi tử khí của Cuba, lao vào cắn xé, dùng sự điên cuồng của thể xác để trút giận, biến cuộc hoan lạc giữa đêm thành một trận chiến tra tấn đầy toxic, nơi cả hai kẻ điên cuồng găm chặt vào nhau để dìm nhau xuống đáy địa ngục.
5 giờ sáng, khi Cuba đã ngủ mê mệt do kiệt sức bên cạnh, Vietnam lặng lẽ ngồi dậy. Hắn không mệt, đầu óc hắn tỉnh táo đến đáng sợ. Hắn bước xuống giường, đi chân trần trên nền gạch lạnh ngắt hướng về phía phòng làm việc chật hẹp của gã pháp y.
Mục tiêu của hắn là chiếc máy tính cá nhân luôn được Cuba khóa bảo mật bằng ba lớp mật mã. Hắn là cảnh sát hình sự, những trò bẻ khóa và dò mật khẩu của đám tội phạm công nghệ cao hắn đã xem đến mòn mắt. Vietnam ngồi thụp xuống trước màn hình led xanh lét, bàn tay trái thon dài thô bạo gõ phím liên tục trong bóng tối.
Cạch.
Ổ cứng bảo mật của Cuba chính thức bị bẻ gãy. Vietnam nheo mắt nhìn vào tập tin ẩn duy nhất nằm sâu trong bộ nhớ hệ thống có tên: "DỰ ÁN KHU ĐÔNG - BỘ NỘI VỤ".
Khi nhấp chuột mở tệp tin ra, đồng tử đỏ ngầu của Vietnam đột ngột co rụt lại. Trên màn hình hiện ra một danh sách đen dày đặc các quan chức cấp cao của Bộ Công an, bao gồm cả gã thanh tra đang đứng đầu đoàn điều tra hắn hiện tại. Toàn bộ hồ sơ chạy án, những khoản tiền bẩn hàng triệu đô la từ đường dây ma túy khu Đông tuồn vào tài khoản ngầm của các sếp tổng đều được Cuba thu thập tỉ mỉ từ những mẫu ADN thu được trên các tử thi năm xưa.
Vietnam nhìn chằm chằm vào danh sách, lồng ngực hắn đập liên hồi. Hắn bật cười, một tràng cười không phát ra tiếng đầy điên dại giữa đêm đen.
Hắn hiểu rồi. Cuba không chỉ là một gã pháp y lập dị dọn rác cho hắn, gã là một con nhện độc đang âm thầm dệt một cái lưới khổng lồ để tống tiền và kéo sập cả cái Bộ này xuống. Khẩu súng của hắn bị tịch thu, nhưng đống tài liệu này chính là một khẩu đại bác tối tân giúp hắn lấy lại tất cả những gì đã mất.
"Mày thấy nó đẹp không, Vietnam?"
Chất giọng khàn đặc, cộc lốc của Cuba đột ngột vang lên ngay phía sau lưng. Vietnam giật mình quay lại, Cuba đang đứng tựa vào thành cửa từ bao giờ, chiếc áo sơ mi rách nát khoác hờ trên bả vai gầy gò đầy những vệt cào cấu đỏ ửng. Gã không tức giận vì bí mật bị phát hiện, ngược lại, đôi mắt đen láy của gã nhìn hắn ngập tràn sự hưng phấn của một kẻ tâm thần vừa tìm thấy đồng loại.
Ánh sáng xanh từ màn hình máy tính chiếu lên gương mặt góc cạnh của Vietnam, hắt lên một góc tối đầy nguy hiểm. Ngoài trời, tiếng mưa rơi lộp bộp vào cửa kính vỡ loảng xoảng bớt đi phần dữ dội, chỉ còn lại sự âm u của buổi sớm chưa kịp lên đèn.
Vietnam liếc mắt nhìn bóng dáng gầy gò của Cuba đang đứng tựa ở cửa. Gã pháp y dù ánh mắt vẫn đầy hưng phấn điên dại nhưng bờ vai đã khẽ run lên vì kiệt sức, hai quầng thâm dưới mắt lộ rõ sau một đêm thức trắng mổ xác và chịu đựng trận giày vò bạo lực từ hắn.
Vietnam đứng dậy, bước đến thô bạo nhưng không kém phần dứt khoát giật phăng chiếc áo sơ mi rách nát trên vai gã ra, ném thẳng xuống đất. Hắn dùng bàn tay trái to bản ép gã quay trở lại giường, đẩy ngã gã xuống lớp nệm:
"Ngậm mồm vào và ngủ đi. Mày mà gục trước khi tao lật cái Bộ này lên thì đéo ai sửa số liệu cho tao đâu."
Cuba không nói gì, gã cười khẩy một tiếng cộc lốc rồi nhắm nghiền mắt lại, cơ thể rã rời nhanh chóng chìm vào giấc ngủ mê mệt dưới sự bảo bọc độc hại của bốn bức tường.
Khi tiếng thở của Cuba đã đều đặn, Vietnam quay lại bàn làm việc. Hắn kéo chiếc ghế xoay, châm một điếu thuốc, khói trắng lập tức bao phủ lấy sơ đồ mà hắn bắt đầu vẽ ra trên một tờ giấy nháp. Bản tính độc tài của hắn không cho phép bất kỳ sai số nào. Hắn bị tước phù hiệu, mất súng, nhưng bộ não của gã cảnh sát hình sự từng phá hàng trăm vụ án lớn nhỏ ở đất này thì vẫn hoạt động với công suất tối đa.
Mục tiêu: Gã thanh tra viên cấp cao của Bộ – kẻ đang nắm giữ quyết định phục chức của hắn, và cũng là một con chuột bẩn thỉu trong danh sách đen của Cuba.
Kế hoạch được Vietnam vạch ra tỉ mỉ đến từng giây:
Thời gian: 11 giờ đêm thứ Bảy, thời điểm bến cảng khu Đông thưa thớt người qua lại nhất và các ca trực tuần tra của Cục cảnh sát địa phương đổi ca.
Địa điểm: Nhà kho phế liệu số 4, khu vực biệt lập, che chắn tầm nhìn tốt, chỉ có một lối vào duy nhất dễ giăng bẫy phòng thủ và dồn ép con mồi.
Mồi nhử: Vietnam sẽ dùng số điện thoại rác gửi một tin nhắn nặc danh cho gã thanh tra, khẳng định đang nắm giữ chiếc vali chứa cuốn sổ tay kế toán đen của thằng trôi sông và muốn "gặp mặt để trao đổi điều kiện phục chức, xóa sạch hồ sơ bệnh án tâm thần". Một kẻ tham lam và đang lo sợ bị lộ như gã thanh tra chắc chắn sẽ cắn câu, và hắn sẽ không dám báo cáo lên Bộ mà tự ý dẫn theo vài tên đệ tử thân tín đến để thủ tiêu chứng cứ.
Vietnam xoay xoay chiếc bật lửa zippo trong tay, ánh lửa leo lét phản chiếu nụ cười tàn nhẫn trên môi hắn. Hắn không chỉ chuẩn bị một cái bẫy ngôn từ. Hắn lật tung tủ đồ dưới gầm giường của Cuba, lôi ra hai khẩu súng lục K54 bám bụi mà hắn từng lén giữ lại sau các vụ tịch thu tang vật trước đây, cẩn thận lau dầu và nạp đầy đạn.
"Mày dẫn theo bao nhiêu người đến, tao sẽ cho nằm lại bấy nhiêu đứa." Vietnam lầm bầm trong cổ họng, ánh mắt đỏ ngầu lóe lên sự khát máu của một con thú hoang sắp được thả về rừng.
Khi ánh bình minh đầu tiên lọt qua khe cửa, bản kế hoạch tàn sát hoàn hảo đã nằm gọn trong đầu hắn. Ván bài này, hắn dùng chính danh dự, mạng sống và sự điên rồ của cả hắn lẫn Cuba để cược một trận sạch lưới với lũ cáo già trên Bộ.
.
.
Đêm thứ Bảy, bến cảng khu Đông bị bóp nghẹt bởi một trận bão muộn. Tiếng sóng đánh sầm sập vào những mạn tàu hàng rỉ sét, tiếng tôn của mái nhà kho phế liệu số 4 bị gió giật liên hồi, phát ra những thanh âm ken két, răng rắc như xương người gãy vụn. Không khí sực nức mùi muối mặn, mùi dầu máy và mùi rác rưởi thối rữa theo con nước triều dâng.
Trong góc tối của nhà kho, Vietnam ngồi trên một chiếc thùng gỗ mục, gác một chân lên bệ sắt. Chiếc áo khoác da cảnh sát không còn, hắn chỉ mặc một chiếc áo khoác gió sẫm màu che đi khẩu K54 lén giắt sau thắt lưng. Dưới ánh đèn pin đặt ngược lên trần, gương mặt hắn hằn lên những mảng tối đầy sát khí. Bàn tay trái của hắn thản nhiên xoay xoay chiếc bật lửa zippo, ngọn lửa xanh leo lét bốc lên rồi vụt tắt theo nhịp ngón tay, đều đặn đến đáng sợ.
Phía sau chiếc container rỉ sét bên cạnh, Cuba đứng lặng im trong bóng tối. Gã không khoác áo blouse trắng như mọi khi, mà vận một bộ đồ đen gọn gàng, mái tóc hơi ướt nước mưa bết vào vầng trán tái nhợt. Trên tay gã không phải là cây bút ký báo cáo pháp y, mà là ba ống tiêm bằng thép chuyên dụng đã nạp sẵn liều lượng cực mạnh của succinylcholine đây là loại thuốc làm liệt cơ, ngưng thở trong vòng một phút mà không để lại dấu vết dưới lăng kính hiển vi thông thường.
KÍT...
Tiếng lốp xe nghiến mạnh trên nền cát đá ướt sũng vang lên ngoài cửa kho. Hai chiếc xe bán tải màu đen tắt đèn gầm, dứt khoát dừng lại.
Cửa xe mở, gã thanh tra viên cấp cao của Bộ bước xuống, khoác chiếc măng tô đắt tiền sặc mùi nước hoa ngoại lai để át đi mùi bẩn thỉu của khu bến cảng. Theo sau hắn là bốn tên đệ tử thân tín, đứa nào cũng giắt súng ngắn ở bụng, ánh mắt dáo dác nhìn quanh đầy đề phòng.
"Vietnam! Mày ở đâu? Tao mang theo giấy tờ phục chức cho mày rồi đây. Bước ra giao nộp cái vali đó đi!" Gã thanh tra cao giọng, thanh âm cố giữ sự bình tĩnh nhưng sự run rẩy trong biên độ giọng nói không thể qua mắt được một cựu Đội trưởng hình sự lão luyện.
Vietnam không vội. Hắn đợi gã thanh tra bước hẳn vào giữa lòng nhà kho, ngay dưới vị trí mảng trần tôn bị dột nước mưa, lúc đó hắn mới chậm rãi đứng dậy, gạt tàn thuốc xuống đất:
"Tôi ở đây, thưa thanh tra."
Ánh đèn pin lập tức quét thẳng vào mặt Vietnam. Gã thanh tra nhìn thấy hắn đứng đơn độc, không súng ống, không phù hiệu, liền nở một nụ cười đắc thắng, lộ rõ bản chất của một con cáo già gian manh. Hắn hất hàm ra lệnh cho bốn tên đàn em:
"Nó hết răng rồi. Vào lục soát người nó, lấy cái vali ra đây. Còn thằng điên này... xử lý cho sạch sẽ rồi ném xuống cảng."
"Rõ!"
Bốn tên đệ tử lập tức tách ra, rút súng hướng về phía Vietnam. Nhưng chúng chưa kịp bước quá ba bước, Vietnam đã hành động với một tốc độ kinh hoàng của một kẻ sống sót qua hàng trăm trận đấu súng đường phố.
Hắn đổ người ra phía sau, tay trái rút khẩu K54 từ thắt lưng ra, nổ súng không cần ngắm.
ĐOÀNG! ĐOÀNG!
Hai tiếng nổ chát chúa xé toạc màn đêm. Hai tên đệ tử đi đầu trúng đạn ngay giữa trán, cơ thể đổ ập xuống sàn xi măng, máu tươi từ vết thương phun ra như suối, hòa cùng vũng nước mưa dột trên trần.
"Bẫy! Có bẫy!" Hai tên còn lại hoảng loạn quay súng bắn trả, nhưng Vietnam đã lăn mình khuất sau một chồng lốp xe cũ, tiếng đạn găm vào cao su khét lẹt.
Cùng lúc đó, từ góc tối của chiếc container, Cuba lao ra như một bóng ma. Gã không dùng súng, gã áp sát từ phía sau một tên đang mải xả đạn về phía Vietnam. Bàn tay gầy gò của gã pháp y bấu chặt lấy cổ họng tên đó, dứt khoát cắm mạnh ống tiêm thép vào ngay động mạch cổ, ấn píttông tận đáy. Tên đệ tử trợn mắt, khẩu súng trên tay rơi bộp xuống đất, toàn bộ cơ thể tê liệt rồi đổ rụp xuống trong vòng vài giây, không kịp rên rỉ lấy một lời.
Tên cuối cùng phát hiện ra Cuba liền quay họng súng lại, nhưng một phát đạn từ góc xa của Vietnam đã bắn nát cổ tay gã, khiến khẩu súng văng ra xa. Cuba thản nhiên bước tới, đá văng gã xuống đất rồi bồi thêm một mũi tiêm vào bả vai, kết liễu sự sống của kẻ ngáng đường một cách lạnh lùng như đang mổ một cái xác vô danh.
Vở kịch tàn sát kết thúc trong vòng chưa đầy hai phút. Nhà kho số 4 giờ đây ngập mùi thuốc súng, mùi máu tanh nồng và bốn cái xác nằm la liệt dưới đất.
Gã thanh tra của Bộ sụp đổ hoàn toàn. Hắn ngã nhào ra đất, hai chân run rẩy cố lùi về phía cửa xe nhưng vấp phải vũng máu của chính đàn em mình. Toàn bộ sự kiêu ngạo, quyền lực của một quan chức cấp cao biến mất sạch sẽ, chỉ còn lại sự nhục nhã của một con thú sắp bị hành quyết.
Vietnam chậm rãi bước ra từ khói thuốc, khẩu K54 trên tay trái vẫn còn bốc khói nghi ngút. Hắn tiến đến, thô bạo dùng chân giẫm mạnh lên lồng ngực gã thanh tra, ép hắn dính chặt xuống nền đất nhớp nháp bẩn thỉu. Vietnam cúi thấp người, đôi mắt đỏ ngầu găm thẳng vào bản mặt đang khóc lóc của gã quan chức, rút từ trong túi áo ra một tờ đơn khống có sẵn dấu đỏ của Bộ Công an mà hắn đã chuẩn bị từ trước:
"Ký vào đây. Giấy khôi phục chức vụ Đội trưởng hình sự, hủy bỏ toàn bộ hồ sơ bệnh án tâm thần và lệnh đình chỉ công tác của tao. Ký ngay!"
"Tôi ký... tôi ký... đừng bắn..." Gã thanh tra run rẩy cầm lấy cây bút béo, ngón tay đẫm máu gạch những nét chữ nguệch ngoạc lên tờ giấy trắng.
Ngay khi chữ ký vừa hoàn thành, Vietnam giật phăng tờ giấy lại, thổi nhẹ cho mực khô rồi cẩn thận gấp gọn bỏ vào túi khoác da. Hắn ngước mắt nhìn Cuba đang thong thả lau chiếc ống tiêm thép dính máu bằng một chiếc khăn giấy.
"Xử lý nốt đi." Vietnam buông một câu cộc lốc rồi quay lưng bước đi.
Cuba bước đến bên cạnh gã thanh tra, đôi mắt đen láy lộ rõ sự điên rồ thỏa mãn tột cùng. Gã đưa ống tiêm cuối cùng lên, khẽ thì thầm vào tai gã quan chức đang gào khóc: "Yên tâm, tôi sẽ viết trong báo cáo pháp y rằng ông bị đột quỵ do áp lực công việc ngay tại hiện trường vụ án... thưa thanh tra."
PHẬT.
Sáu tháng sau.
Cục cảnh sát hình sự thành phố hoạt động trở lại dưới sự kiểm soát độc tài của Đội trưởng Vietnam. Chiếc áo khoác da, khẩu súng và chiếc thẻ ngành quyền lực đã quay trở lại trên người hắn, bậm trợn và uy quyền hơn xưa. Bản báo cáo vụ tàn sát ở bến cảng khu Đông được đóng dấu hồ sơ tuyệt mật, vĩnh viễn nằm sâu trong kho lưu trữ của Bộ với danh nghĩa một vụ thanh trừng nội bộ của đám tội phạm ma túy.
3 giờ sáng, phòng giải phẫu tử thi số 3 vẫn sực nức mùi formalin sát trùng lạnh ngắt.
Cuba đứng bên bàn mổ mổ xác, gương mặt gã vẫn tái nhợt, bất cần đời dưới ánh đèn tuýp chớp nháy liên hồi.
RẦM!
Cánh cửa sắt bị một lực chân thô bạo đạp tung ra. Vietnam bước vào, mang theo mùi thuốc lá bặm trợn và khói bụi của một ngày dài phá án. Hắn không nói một lời nào, đi thẳng đến phía sau Cuba, một tay luồn vào trong áo blouse trắng, thô bạo siết chặt lấy eo gã giật mạnh về phía sau, ép gã dính chặt vào lồng ngực vững chãi của mình.
Hắn dùng răng cắn mạnh vào vành tai của Cuba, gằn giọng cộc lốc: "Đêm nay về nhà tao. Mày ở cái phòng mổ này hơi lâu rồi đấy."
Cuba không thèm quay đầu lại, gã thản nhiên thả chiếc dao mổ xuống khay inox vang lên tiếng loảng xoảng, nhếch môi cười khẩy một tiếng đầy điên dại. Gã đưa bàn tay dính máu lên vuốt ve gò má góc cạnh của Vietnam, để lại một vệt máu đỏ tươi trên da thịt hắn.
Họ không có tình yêu lãng mạn, đéo có sự cứu rỗi, cũng đéo có ánh mặt trời công lý nào dành cho họ cả. Vietnam dùng súng bóp méo luật pháp để đứng ở đỉnh cao ban ngày, còn Cuba dùng dao mổ để dọn sạch bóng tối phía sau lưng hắn. Hai kẻ điên cuồng, tha hóa, dùng chính những tội ác giấu kín làm sợi xích buộc chặt linh hồn vào nhau, vĩnh viễn đồng lõa, vĩnh viễn giam cầm nhau trong cái địa ngục ngột ngạt, toxic đến tận cùng xương tủy.