Sau một ngày chẳng mấy tốt đẹp với bộn bề công việc, tôi mệt mỏi mở lịch sử chat rồi vô thức lướt xuống dưới. Bỗng nhiên, một cái tên đập vào mắt tôi — cái tên đã từ rất lâu rồi không còn xuất hiện trong cuộc sống hiện tại. Nhấn vào ô cửa sổ trò chuyện và kéo ngược về những dòng tin nhắn cũ, cả một bầu trời ký ức bên trong tôi chợt ùa về vẹn nguyên.
Năm ấy chúng tôi mười sáu tuổi, cái tuổi mà cả đám bạn đều mê mẩn trò Hago và suốt ngày tụ tập chơi đối kháng trên mạng. Tôi vẫn nhớ như in cái ngày nhỏ bạn thân cằn nhằn:
— Ê mày, sao tao chơi với đứa này mãi mà không thắng nổi vậy nè?
Tôi bật cười trêu lại:
— Gặp đối thủ truyền kiếp rồi à? Tưởng mày là trùm cái trò phi đao cơ mà!
Nó lập tức đáp lời, giọng đầy bất lực:
— Thằng bên kia chơi giỏi kinh khủng, game nào tao cũng bị nó hạ đo ván hết.
Đúng lúc đó, từ trong loa điện thoại, người bạn chơi game phía bên kia bật mic lên thách thức:
— Sao, còn trò gì nữa không?
Nhìn ánh mắt cầu cứu đầy thảm hại của nhỏ bạn, tôi không ngần ngại giật lấy chiếc điện thoại từ tay nó, dõng dạc bật mic đáp trả:
— Chơi trò này đi, tôi mời cậu!
— Chấp nhận.
Một giọng nam trầm ấm vang lên từ phía đầu dây bên kia. Trò tôi chọn là Helix Jump — tựa game mà tôi đang sở hữu chuỗi thắng hai mươi trận liên tiếp. Ngay từ những bước nhảy đầu tiên, tôi đã nhanh chóng dẫn trước. Càng về sau, khoảng cách càng được nới rộng và tôi đã giành chiến thắng một cách áp đảo.
Bên kia có vẻ bất ngờ, khẽ cười:
— Cũng ghê đấy, chơi trò khác đi.
— Cậu chọn đi! — Tôi tự tin thách đấu.
Cậu ấy gửi lời mời tôi vào một trận đua xe siêu tốc. Trận đó tôi thua cuộc. Máu ăn thua nổi lên, tôi gõ vội: "Chơi lại!". Kết quả trận sau tôi thắng, nhưng tỉ số sát nút của cả hai đứa đã biến phòng game thành một cuộc đua tốc độ đầy nghẹt thở.
Sau chuỗi ngày dài "chinh chiến" cùng nhau trên Hago, chúng tôi kết bạn thêm cả ở Liên Quân Mobile. Và cũng từ đó, một "bộ ba đánh thường" ra đời, suốt ngày chí choé và khịa nhau trên mọi mặt trận...
Sau đó là cả một mùa hè rực rỡ chúng tôi sát cánh bên nhau. Thú thật, lũ con gái chúng tôi chẳng giỏi giang gì mấy cái trò nhập vai chiến thuật này, nhưng cậu bạn kia thì ngược lại, đích thị là một "cao thủ" chính hiệu.
Vì khoảng cách mức hạng (rank) giữa chúng tôi và cậu ấy quá lớn, hệ thống không cho phép cả đám cùng vào đấu hạng. Thế là, chúng tôi chọn đóng đô ở phòng đấu thường. Cái tên "Bộ ba đấu thường" cũng từ đó mà ra đời, trở thành thương hiệu riêng của ba đứa.
Cứ mỗi lần rảnh rỗi, tôi lại là đứa nhắn tin réo gọi trước:
— Ê, rảnh chưa? Vào game đi!
Đầu dây bên kia, giọng nam trầm lại vang lên qua mic:
— Tao đang chơi gần hết trận rồi, chờ xíu qua liền nha.
— Oke, tao cũng đang đăng nhập vô, vừa kịp luôn.
Tôi quay sang nói với nhỏ bạn đang ngồi kế bên:
— Hồng, mày vô game đi, tao mời. Chờ thằng kia xíu.
Chỉ một phút sau, cả ba đứa đã tập hợp đầy đủ trong phòng, tiếng bật mic quen thuộc vang lên lạch cạch:
— Oke, chiến nha tụi bây!
Đến màn chọn tướng, tôi là đứa lên tiếng trước:
— Trận này chơi con gì nhỉ? Thôi, cứ Krixi cho chắc ăn.
— Lại chơi Krixi nữa hả? — Giọng bên kia mic vang lên, nghe rõ mồn một tiếng cười trêu chọc — Thôi được rồi, để tao đi rừng gánh team, đánh con cá (Kil'Groth) vậy.
Nhỏ Hồng cũng nhanh tay chọn:
— Thế tao đánh Amily đi, con này trâu bò khỏe re.
Vào trận, mỗi đứa chia nhau một đường bắt đầu farm lính. Thế nhưng bình yên chưa được bao lâu thì loa điện thoại đã vang lên tiếng la hét thất thanh của nhỏ bạn ngồi cạnh tôi:
— Á á! Con Ngộ Không nó gõ tao! Tao sắp hết máu rồi cứu cứu!
— Về đi mày ơi! Để tao lên ôm trụ, farm ké bầy lính cho! — Tôi vừa dọn xong đợt lính ở đường giữa là lập tức lạch cạch điều khiển tướng chạy thẳng lên đường trên cứu viện.
-Ôi! Thằng này dám chạy vào cướp rừng tao! — Tiếng thằng bạn thảng thốt vang lên qua mic.
Ngay lập tức, một màn đọ chiêu nảy lửa nổ ra giữa pháp sư team bạn và con cá Kil'Groth team mình. Nhờ lợi thế vòng sáng bùa chú dưới chân, thằng bạn tôi tự tin lao vào "quạt chả" điên cuồng. Kết quả không nằm ngoài dự đoán, tiếng hệ thống dõng dạc vang lên, team mình xuất sắc lấy được "Chiến công đầu".
Thừa thắng xông lên, khi quay trở về đường giữa, tôi canh me chuẩn xác và tung trọn bộ combo hất tung của Krixi, thành công tiễn thêm một kẻ địch lên bảng đếm số.
Thế là team địch vừa mất người, vừa mất luôn cả trụ đường giữa.
Bộ ba chúng tôi bắt đầu những pha đảo đường liên tục, kéo nhau đi gank hết từ đường này sang đường khác và chia nhau những mạng hạ gục của team bạn. Thế trận hoàn toàn áp đảo.
Tuy nhiên, cũng có lúc suýt "lật thuyền trong mương". Đang đi chuyển thì tôi bị con Ngộ Không bên bạn núp bụi gõ chí mạng. Nhờ phản ứng nhanh như chớp, tôi lập tức tung chiêu 2 hất tung nó lên rồi tấp lửng bỏ chạy khi thanh máu chỉ còn đúng một chấm. Trước khi rút về, tôi còn tiện tay bồi thêm một cú chiêu 1 cấu rỉa.
— "Tí nữa thì oẹo! Rừng đâu, thằng Ngộ Không mất nửa cây máu rồi kìa!" — Tôi hét lên trong mic.
Nghe tiếng gọi, con cá Kil'Groth đang farm dở bên sông liền quay xe chạy lên, thanh niên Amily ở đường Tà Thần cũng hí hửng lao theo để "hôi mạng". Team bạn thấy thế liền cử thêm người ra bọc lót nhưng đều bị bộ ba chúng tôi tiễn lên bảng đếm số.
Quét sạch toàn bộ đội hình đối phương, chúng tôi đẩy thẳng một mạch khiến nhà chính team địch nổ tung. Kết thúc trận đấu, những danh hiệu MVP, top sát thương, top hạ gục lần lượt thuộc về ba đứa tôi. một chiến thắng không thể ngọt ngào hơn!
Những kí ức về các trận đánh game năm ấy bất chợt ùa về làm tôi bật cười. Hóa ra, mình cũng đã từng có những năm tháng vui vẻ và cuồng nhiệt bên bạn bè đến thế. Nhìn lại những câu từ ngây ngô trong lịch sử đoạn chat, tôi vừa buồn cười, lại vừa ngậm ngùi nhận ra thời thanh xuân ấy đã lùi xa từ lúc nào.
Sau 7 năm, "bộ ba đánh thường" ngày ấy giờ mỗi người đã một nơi. Có người đi du học nước ngoài, quay cuồng với lịch trình bận rộn cả ngày; có người đã yên bề gia thất, vun vén cho tổ ấm nhỏ của riêng mình; và cũng có người đang ngồi đây, lặng lẽ nhớ về bọn họ... giống như tôi.
...