CON MỒI VÀ KẺ ĐI SĂN
Tác giả: viễn viễn
Huyền Dị/Phạm tội;Hack não
Tiếng mưa gõ vào cửa kính ban công thành từng nhịp đều đặn, âm u và rả rích. Bản tin dự báo thời tiết lúc 6 giờ tối nói rằng trận bão này sẽ kéo dài đến hết đêm.
Trong căn nhà hai tầng nằm sâu nơi góc phố, bầu không khí màng một vẻ bình yên đến kỳ lạ.
Cha đi công tác xã từ đầu tuần, mẹ lại vừa vội vã bắt chuyến xe muộn về quê ngoại thăm người thân đang trở bệnh nặng.
Ngôi nhà rộng lớn giờ chỉ còn lại hai anh em.
Hạ Vân Viễn-20 tuổi-đứng bên bếp, chiếc tạp dề màu xám tro buộc gọn ngang hông. Gương mặt anh thanh tú, đôi mắt luôn mang một vệt cười dịu dàng, ấm áp như thể có thể dùng hòa mọi sự lạnh lẽo của cơn mưa ngoài kia.
Anh múc bát canh sườn nấu bí đao ra tô, khói bốc lên nghi ngút, rồi quay đầu lại gọi nhỏ.
"Vân Vũ, vào ăn cơm thôi em."
Từ phòng khách, Hạ Vân Vũ - cậu thiếu niên mười sáu tuổi - lười biếng buông chiếc máy tính bảng xuống sofa. Cậu không quá hoạt bát, nhưng riêng với anh trai, Vân Vũ luôn dành một sự liên kết đặc biệt. Cậu chạy vào bếp, hít hà mùi thơm.
"Thơm quá anh ơi! Đúng là chỉ có anh hai nấu ăn là hợp khẩu vị của em nhất."
"Dẻo mồm." Vân Viễn cười, gõ nhẹ chiếc vá múc canh vào đầu em trai.
"Rửa tay ngồi xuống đi."
Bữa cơm diễn ra chậm rãi. Tiếng đũa bát nhau lách cách hoà lẫn tiếng mưa rơi. Họ nói với nhau vài câu chuyện phiếm ở trường Vân Vũ, chuyện bài vở, rồi cùng nhau dọn dẹp.
Vân Vũ xung phong rửa bát, Vân Viễn đứng bên lau khô từng chiếc đĩa, xếp lên kệ. Mọi sinh hoạt bình thường như bao ngày khác, một nhịp sống êm đềm, ấm áp bao bọc lấy hai anh em.
8 giờ tối, Vân Vũ trở về phòng mình sau khi tắm rửa. Nhưng chỉ mười phút sau, cậu lại mò sang phòng anh trai.
Tiếng gõ cửa" cộc, cộc" vang lên đều đặn.
"Vào đi" giọng Vân Viễn vọng ra.
Vân Vũ đẩy cửa bước vào. Vân Viễn đang ngồi trước màn hình máy tính, ngón tay lướt nhanh trên bàn phím để hoàn thành bài tiểu luận đại học.
Nghe tiếng động, anh quay đầu lại, đôi mắt cong lên thành một nụ cười hiền hậu.
"Sao thế nhóc? Không lo học bài đi à?"
"Em sang mượn sợi cáp điện thoại, dây của em đứt ngẩm rồi." Vân Vũ gãi đầu, cười trừ.
"Trong ngăn kéo thứ hai bên tay trái kìa. Mà thôi sạc luôn ở đây đi, lát nữa anh em mình ra ban công xem mưa."
Vân Vũ ngoan ngoãn làm theo. Cậu cấm sạc rồi kéo chiếc ghế đệm nhỏ ngồi cạnh anh trai, lướt điện thoại trong sự yên lặng dễ chịu của căn phòng. Vân Viễn thi thoảng lại đưa tay xoa đầu em, ánh mắt tràn ngập sự che chở.
_____
9 giờ đúng. Đồng hồ treo tường điểm những tiếng trầm đục. Vân Viễn vươn vai đứng dậy, rủ em trai ra ban công hít thở không khí.
Cơn mưa đã ngớt đi đôi chút, để lại những hạt bụi nước li ti mờ ảo dưới ánh đèn đường vàng nhạt.
"Kìa anh, nhà bác Lâm bên kia hình như vẫn chưa tắt đèn." Vân Vũ vô tình chỉ tay về phía bên kia.
Vân Viễn nhìn theo hướng tay em trai. Qua khung cửa kính của căn nhà cách đó ba căn hộ, ánh đèn phòng ngủ mờ tối hắt ra một bóng người.
Tấm rèm cửa mỏng lay động. Bóng người ấy cao lớn, tay cầm một vật dài, sắc nhọn, một con dao phóng lợn sáng loáng, dưới ánh đèn.
Gã đang cuối xuống, những nhát đâm điên cuồng liên tiếp giáng xuống một khối đen trên sàn nhà. Máu bắn lên tấm rèm thành những vệt sẫm màu.
Vân Vũ đứng hình, hơi thở nghẹn lại nơi cổ họng. Đúng lúc đó, gã sát nhân dừng tay.
Như một bản năng thú tính, gã từ từ ngẩng đầu lên, ánh mắt xuyên qua màn mưa, ghim thẳng vào vị trí của hai anh em đang đứng.
"Vào nhà! Mau!" Vân Viễn biến sắc, anh chộp lấy vai Vân Vũ, kéo mạnh cậu vào trong rồi khoá chặt cửa ban công, kéo rèm lại.
Tim hai anh em đập liên hồi như muốn vỡ tung khỏi lồng ngực. Toàn thân Vân Vũ run rẩy, đôi môi tái nhợt.
"Anh...anh ơi...hắn thấy mình rồi..."
"Bình tĩnh, gọi cảnh sát. Anh gọi ngay đây." Vân Viễn run rẩy rút điện thoại ra.
Nhưng anh chưa kịp bấm số, một thanh âm kinh hoàng đã vang lên từ tầng trệt.
Lạch cạch. Két....
Tiếng mở khóa cửa chính. Gã đã đến. Bằng một cách nào đó, gã sở hữu chiếc chìa khóa vạn năng hoặc cửa nhà họ chưa được chốt kỹ.
Tiếng bước chân nặng nề, sũng nước bắt đầu nên lên cầu thang gỗ.
Cộp...cộp...cộp...
"Trốn vào tủ quần áo!" Vân Viễn thì thầm, đẩy Vân Vũ vào góc.
Nhưng không kịp nữa, cánh cửa phòng ngủ bị một lực mạnh bạo đạp tung ra.
Gã đàn ông cao lớn, khuôn mặt khuất sau chiếc mũ lưỡi trai và chiếc khẩu trang đen đẫm nước mưa.
Trên tay gã, con dao nhọn hoắt vẫn còn nhỏ từng giọt máu đỏ tươi xuống sàn nhà gỗ.
Ánh mắt đục ngầu, đầy sát khí hoang dại.
"Á!" Vân Vũ hét lên khi gã lao tới.
Vân Viễn không mảy may suy nghĩ, lập tức dùng cả thân mình lại vào gã để chắn cho em trai.
"Chạy đi Vũ!" Anh gầm lên hai tay ghì chặt lấy cánh tay cầm dao của gã.
Nhưng sức mạnh của gã sát nhân quá lớn, gã đá mạnh vào bụng Vân Viễn khiến anh ngã quỵ.
Con dao vung lên sượt qua vai Vân Viễn, máu tuôn ra.
Vân Vũ vớ lấy chiếc đèn ngủ ném mạnh vào đầu gã, nhưng gã chỉ hơi loạng choạng.
Với kinh nghiệm của kẻ săn mồi, gã xoay người, bóp chặt cổ Vân Vũ rồi nện mạnh đầu cậu vào tường.
Vân Vũ lịm đi. Vân Viễn bò dậy định liều chết, nhưng gã đã kịp thời xoay cán dao, giáng một đòn chí mạng vào gáy ảnh.
Tối tăm hoàn toàn sập xuống.
Khi họ tỉnh lại, họ thấy mình đang ở trong căn phòng tầng hầm cách âm của ngôi nhà.
Hai anh em bị trói chặt vào hai chiếc ghế riêng biệt, đối diện nhau.
"Làm ơn...tha cho em tôi..." Giọng Vân Viễn khản đặc, máu từ trán chảy xuống mắt.
"Tôi xin ông... muốn gì tôi cũng cho..."
Suốt một tiếng đồng hồ sau đó là một địa ngục trần gian.
Tiếng da thịt bị rạch nát, tiếng bẻ khớp, và những tiếng khóc nghẹn ngào.
Gã tra tấn Vân Viễn trước, ép Vân Vũ phải trừng mắt nhìn cảnh anh trai mình bị hủy hoại.
Sau đó, gã bước đến chỗ Vân Vũ. Vân Viễn dù chỉ còn một hơi tàn vẫn điên cuồng gào thét, cầu xin trong tuyệt vọng.
Phòng cách âm quá tốt, mọi âm thanh đau đớn đều bị nuốt chửng bởi bốn bức tường vô tri.
Cuối cùng, gã vung dao. Một nhát dứt khoát kết liễu cả hai.
______
"Hộc!"
Hạ Vân Viễn bật dậy, mồ hôi vã ra như tắm, lồng ngực phập phồng dữ dội.
Anh lập tức sờ lên cổ, lên vai, lên bụng. Không có máu. Không có vết thương.
Anh đang ở phòng ngủ của mình. Bên cạnh, Hạ Vân Vũ cũng vừa tỉnh lại, đôi mắt trợn trừng, đồng tử co thắt lại vì hoảng loạn.
Cậu nhìn anh trai, rồi nhìn xung quanh, lắp bắp.
"Anh... Anh Viễn? Em...em chưa chết? Lúc nãy..."
"Em cũng nhớ rõ đúng không?" Vân Viễn lao đến ôm chặt em trai, giọng run rẩy nhưng ánh mắt đầy kinh hoàng.
"Mọi chuyện không phải mơ. Cảm giác đau đớn đó...là thật."
Vân Viễn nhìn lên chiếc đồng hồ treo tường. 8 giờ 30 phút tối.
Họ nhận ra mình đã quay ngược thời gian, và chỉ còn đúng 30 phút nữa mới đến thời điểm gã xuất hiện ở ban công bên kia.
"Chỉ cần...chỉ cần mình không ra ngoài ban công, hắn sẽ không thấy mình, hắn sẽ không sáng đây giết mình!" Vân Vũ run rẩy nói, bám chặt lấy tay anh trai.
"Đúng, đúng thế. Chúng ta sẽ ở yên trong phòng, khoá chặt tất cả các cửa."
Họ căng thẳng ngồi im trong phòng, khoá trái cửa phòng ngủ, chèn thêm chiếc tủ quần áo nặng nề.
Ba mươi phút trôi qua trong sự im lặng nghẹt thở. Tiếng mưa bên ngoài vẫn rơi.
Lạch cạch. Két...
Âm thanh quen thuộc từ tầng trệt vang lên. Đôi mắt Vân Viễn dại đi. Tại sao? Họ không ra ban công, gã vẫn đến!
Gã sát nhân phá cửa phòng ngủ. Lần này, sự trốn tránh không giúp họ thoát khỏi cái chết.
Kịch bản cũ lặp lại, đau đớn và tàn bạo. Họ lại chết một lần nữa dưới lưỡi dao lạnh lùng.
______
"Hộc!"
Họ lại mở mắt. Vân Viễn nhìn đồng hồ. 8 giờ 40 phút.
"Thời gian bị rút ngắn lại rồi!" Vân Viễn nhận ra quy luật đáng sợ.
Lần trước 30 phút, lần này chỉ còn 20 phút.
Nếu họ chết nữa, thời gian chuẩn bị sẽ càng ít.
"Báo cảnh sát! Phải báo cảnh sát ngày!"
Vân Vũ hét lên, với lấy chiếc điện thoại.
Vân Viễn nhanh chóng bấm số 113. Đầu dây bên kia bắt máy.
"Alo, cảnh sát xin nghe."
"Cứu chúng tôi với ạ! Có một gã sát nhân đang ở phố X, nhà số Y. Hắn vừa giết người ở nhà bên cạnh và sắp sang nhà tôi!"
"Làm ơn đến ngày!" Vân Viễn hét lên, giọng lạc đi.
"Xin hãy giữ bình tĩnh, chúng tôi đang điều xe tuần tra gần nhất đến. Xin hãy ở yên trong nhà và khoá cửa."
Hai anh em nắm chặt tay nhau, đếm từng giây trôi qua. 10 phút... 15 phút... 20 phút...
Không có tiếng còi xe cảnh sát. Chỉ có tiếng lạch cạch quen thuộc dưới tầng trệt.
Cảnh sát chưa kịp tới, hoặc gã đã nhanh hơn. Cửa phòng bật mở. Ánh thép lạnh lẽo rung lên.
Tiếng thét xé lòng của Vân Vũ lại bị dập tắt trong vũng máu.
_____
Tỉnh lại lần ba. Đồng hồ chỉ 8 giờ 45 phút. Chỉ còn 15 phút.
Sự sỡ hãi tột cùng sau ba lần chết đi sống lại bắt đầu biến chuyến thành một áp lực bùng nổ.
Vân Vũ ôm đầu khóc nức nở.
"Không thoát được...anh ơi, mình không thoát được...làm sao bây giờ?"
Vân Viễn tát nhẹ vào má em trai, đôi mắt anh không còn nụ cười ấm áp như thường ngày nữa, thay vào đó là một sự lạnh lùng, quyết liệt đến cực hạn.
"Vũ, nghe anh! Trốn tránh vô ích, báo cảnh sát vô ích. Muốn sống, chúng ta phải tự cứu mình."
"Hắn chỉ có một mình, chúng ta có hai người. Lần này, chúng ta sẽ phục kích hắn."
Nỗi sợ trong lòng Vân Vũ bị câu nói của anh trai ép xuống. Cậu kiên định gật đầu.
"Vâng, giết hắn!"
Họ lập tức hành động. Vân Viễn xuống bếp lấy hai con dao gọt hoa quả dài và một chiếc chảo gang dày.
Vân Vũ tháo chiếc thắt lưng da bản to, quấn chặt vào tay để làm bọc bảo vệ.
Họ không muốn trốn ở phòng ngủ nữa mà phục kích ngay khúc quanh cầu thang tầng một, nơi ánh đèn mờ tối nhất.
Không khí căng thẳng đặc quánh, tiếng tim đập thình thịch như trống trận.
Lạch cạch... Cửa mở. Bóng đèn bước vào.
Ngay khi gã sát nhân vừa bước lên bậc cầu thang đầu tiên, Vân Viễn từ trên cao lao xuống, ném mạnh chiếc chảo gang vào mặt gã.
Bốp!
Gã loạng choạng. Vân Vũ lập tức lao vào, dùng thắt lưng quấn chặt lấy cổ gã từ phía sau, kéo giật lại.
"Chết đi!" Vân Viễn đâm mạnh con dao vào vai gã.
Gã sát nhân rú lên một tiếng điên cuồng. Nhưng vì kinh nghiệm chiến đấu của hai anh em còn quá non nớt của, gã gầm lên, dùng sức mạnh bạo húc mạnh lưng vào tường, khiến Vân Vũ bị chấn động buông tay.
Gã xoay dao, đâm một nhát chí mạng xuyên qua ngực Vân Viễn.
"Anh hai!" Vân Vũ hét lên, định lao vào thì gã đã quay lại, rạch một đường ngang cổ cậu.
Lần này, họ chết ngay lập tức, không bị tra tấn.
_____
Tỉnh lại lần nữa. 8 giờ 50 phút. Còn 10 phút.
Cái chết nhanh chóng ở lần trước không làm họ nản lòng, ngược lại cho họ kinh nghiệm.
"Lần này hắn sẽ cảnh giác với cầu thang." Vân Viễn thở dốc, đầu óc quay cuồng tính toán.
"Chúng ta sẽ dụ hắn vào nhà bếp. Không gian hẹp, nhiều vật dụng."
Họ đổ dầu ăn ra sàn nhà ngay cửa bếp. Vân Vũ cầm sẵn một chiếc bình chữa cháy mini để góc cửa. Vân Viễn cầm dao nấp sau tủ lạnh.
Đúng giờ, gã bước vào. Gã ngửi thấy mùi máu tanh nồng từ chính vết thương ở vòng lặp trước chưa kịp xoá nhoà trong ký ức của hai anh em?
Không, gã tiến vào bếp vì thấy ánh đèn sáng.
Vừa bước qua cửa bếp, gã giẫm phải vệt dầu ăn, mất đà loạng choạng.
Chỉ chờ có thế, Vân Vũ rút chốt bình chữa cháy, phun thẳng chất bọt trắng xoá vào mặt gã.
Gã bị mù tạm thời, ho sặc sụa và vung dao loạn xạ.
Vân Viễn từ góc tối lao ra, đâm liên tiếp hai nhát vào đùi và sườn gã.
Gã sát nhân gào hét, đau đớn tột cùng. Hắn bị thương rất nặng, máu chảy xối xả. Nhưng trong cơn điên cuồng của một kẻ thủ ác, gã quờ tay trúng tóc Vân Viễn, kéo mạnh anh xuống và dùng hết sức tàn đâm sâu vào bụng anh.
Vân Vũ lao vào cứu anh trai, nhưng cũng bị gã dùng chút sức lực cuối cùng bóp cổ, kéo theo cùng chết.
_____
Họ mở mắt. 8 giờ 55 phút.
Chỉ còn 5 phút.
Hơi thở của cả hai dồn dập, cơ thể họ run lên không phải vì sợ, mà vì sự kích thích của bản năng sinh tồn dâng lên đỉnh điểm.
"Lần này, không được để hắn có cơ hội phản kháng. Đâm vào tử lộ!"
Ánh mắt Vân Viễn đỏ ngầu, vệt cười ấm áp biến mất hoàn toàn, thay vào đó là sự lạnh lẽo rợn người.
"Em hiểu." Vân Vũ nghiến răng, cơ mặt co cứng.
5 phút trôi qua như một cái chớp mắt. Tiếng mở khóa vang lên.
Gã sát nhân vừa bước vào nhà, chưa kịp định hình thì một sợi dây thừng đã thả từ tầng trên xuống, tròng thẳng vào cổ gã.
Vân Viễn ở phía trên ra sức kéo dập gã ngã ngửa ra sàn.
Gã sát nhân nghẹt thở, hai tay cào xé sợi dây.
Ngay lập tức, Vân Vũ từ bóng tối lao ra như một con thú săn mồi thực sự.
Không còn sự do dự của một thiếu niên 16 tuổi, ánh mắt cậu dại đi, tràn ngập sự tàn độc.
Cậu cầm cây kéo lớn, đâm liên tiếp, điên cuồng vào ngực, vào cổ, vào mặt gã.
"Mày chết đi!"
"Chết đi! Chết đi!"
Vân Vũ gào lên, máu gã sát nhân bắn tung tóe lên mặt cậu, nhuộm đỏ cả khoảng sân nhỏ.
Vân Viễn nhảy xuống, giữ chặt hai tay gã cho em trai đâm.
Cho đến khi gã sát nhân hoàn toàn bất động, đôi mắt đục ngầu trợn trừng không còn hơi thở, Vân Vũ mới buông tay, thở dốc, gương mặt đầy máu nở một nụ cười vặn vẹo.
Cơn mưa ngoài kia bỗng im bặt. Thế giới xung quanh họ bắt đầu vỡ vụn như những mảnh kính.
_____
Tách...tách...
Tiếng máy đo nhịp tim kêu đều đặn.
Mùi thuốc sát trùng nồng nặc xộc vào mũi.
Hạ Vân Viễn mệt mỏi mở mắt.
Trần nhà màu trắng phải.
Bên cạnh anh, Hạ Vân Vũ cũng đang từ từ tỉnh dậy, trên tay vẫn còn cắm kim truyền dịch.
"Vân Viễn! Vân Vũ!"
"Trời ơi, hai con tỉnh lại rồi!"
Tiếng mẹ khóc nức nở vang lên. Cha họ lao đến, nắm chặt tay hai anh em, khuôn mặt hốc hác, râu ria lởm chởm.
Cạnh đó là hai vị bác sĩ mặc áo blouse trắng và một kỹ sư công nghệ đang bấm nhanh trên máy tính bảng.
Hai anh em hoang mang nhìn nhau vài giây, rồi ký ức thực tại bắt đầu ùa về như một dòng thác, xoá tan màn sương mù của trò chơi.
Họ không chết.
Mọi chuyện trong vòng lặp vừa rồi thực chất là một kịch bản giả lập VR trị liệu tâm lý chuyên sâu.
Trong quá khứ, một năm trước, đêm mưa hôm đó đã thực sự xảy ra.
Gã sát nhân biến thái nhà bên cạnh sau khi sát hại bác Lâm đã đột nhập vào nhà họ.
Ở thực tại, gã bị hai anh em giết chết.
Tuy nhiên, vết thương tâm lý nặng nè là có thật, ít nhất là trong mắt cha mẹ và các bác sĩ.
Họ nghĩ rằng Vân Vũ vì quá hoảng loạn nên mới phát điên phản sát gã kia, còn Vân Viễn thì mang trầm cảm vì bất lực nhìn em trai gặp nguy hiểm.
Vì vậy, gia đình đã phối hợp với chuyên gia tạo ra thiết bị kích thích sóng não này, bắt họ trải qua vòng lặp bị phong tỏa ký ức thực tại, ép tiềm thức phải tự đứng lên giết gã sát nhân để " vượt qua bóng ma tâm lý."
"Tốt rồi... Các chỉ số sinh tồn và sóng não của hai cháu đã trở lại bình thường."
"Bóng ma tâm lý đã được giải tỏa hoàn toàn." Vị bác sĩ mỉm cười đầy nhẹ nhõm.
Cha mẹ ôm lấy hai anh em, khóc trong hạnh phúc vì nghĩ rằng từ nay các con mình sẽ trở lại làm những đứa trẻ bình thường, lương thiện.
Vân Viễn nhìn em trai, khẽ vuốt tóc cậu. Vân Vũ cũng nhìn anh, ngoan ngoãn như một chút cừu non.
"Em đỡ hơn chưa?" Vân Viễn dịu dàng hỏi, nụ cười ấm áp như nắng sớm lại nở nụ cười trên môi.
"Em khoẻ rồi. Không còn sợ nữa." Vân Vũ cười đôi mắt trong veo.
Họ ôm lấy cha mẹ, khung cảnh gia đình đoàn tụ vô cùng cảm động.
Tuy nhiên, khi cha mẹ và các bác sĩ vừa qua quay lưng đi để trao đổi về thủ tục xuất viện, bầu không khí trong phòng lập tức thay đổi.
Hai anh em khẽ liếc nhìn nhau. Sương mù ký ức đã tan hẳn, và giờ họ đã nhớ lại toàn bộ sự thật của " đêm đó".
Bóng ma tâm lý? Hoảng loạn? Phát điên?
Tất cả chỉ là một vở kịch hoàn hảo mà hai anh em diễn cho cảnh sát và cha mẹ xem.
Thực tế, bác Lâm cách nhà ba căn vốn là một người hàng xóm rất tốt bụng, thường xuyên cho hai anh em bánh ngọt và giúp đỡ họ.
Hai anh em họ sống theo một quy tắc tối thượng "Có ơn tất trả, có oán tất báo."
Đêm hôm đó, khoảnh khắc đứng ngoài ban công, họ không hề vô tình nhìn thấy gã sát nhân.
Họ đã chủ động quan sát, nhìn thấy gã xuống tay với bác Lâm. Và ngay trong giây phút gã sát nhân ngẩng đầu lên chạm mắt với họ, thay vì sợ hãi, trong lòng hai anh em lại bùng lên một sự phấn khích tột độ.
Họ cố tình để gã nhìn thấy mình, cố tình không chốt cửa thật chặt để dụ gã bước vào nhà.
Dù đã chuẩn bị nhiều phương án, họ vẫn tính đến khả năng thất bại. Nếu bị áp đảo, điều quan trọng nhất không phải phản kháng đến cùng, mà là chờ thời cơ.
Quả nhiên, gã mạnh hơn dự đoán. Hai anh em bị đánh ngất, bị trói vật chịu đựng những màn tra tấn vượt ngoài dự liệu.
Nhưng càng hành hạ họ, gã sẽ càng tin rằng "con mồi" trước mặt đã hoàn toàn tuyệt vọng.
Một kẻ săn mồi luôn dễ mất cảnh giác nhấy khi tin rằng con mồi đã hoàn toàn khuất phục.
Họ để mặc gã tận hưởng cảm giác thống trị, để gã chìm trong sự tự mãn của kẻ bề trên.
Chính vào khoảng khắc ấy, khi gã không còn đề phòng, Vân Viễn và Vân Vũ mới lộ ra bản chất thật của mình.
Họ không còn là những cậu thiếu niên hoảng loạn, mà thay vào đó là ánh mắt lạnh lẽo đến đáng sợ.
Vân Viễn làm hắn phân tâm.
Còn Vân Vũ chỉ bằng một động tác dứt khoát, cậu giật lấy lưỡi dao trong tầm với và cắt phăng cuống họng gã, rồi lạ đâm thêm vài nhát nữa.
Máu nóng phun thành tia, còn nụ cười trên môi cậu lại bình thản đến rợn người.
Về sau, trước cảnh sát và cha mẹ, họ chỉ kể lại câu chuyện như một cuộc phản kháng trong tuyệt vọng. Không một ai biết rằng ngay từ đầu, họ đã chuẩn bị cả phương án đối mặt với tình huống xấu nhất.
Còn về trò chơi giả lập VR này? Đúng là khi bước vào họ sẽ bị mất trí nhớ tạm thời và phải chịu đựng vài lần chết bờ chết ruộng do thiếu thông tin.
Nhưng khi đã tỉnh lại và lấy lại tư duy, cả Vân Viễn và Vân Vũ đều phải thừa nhận một điều.
Họ thực sự rất tận hưởng trò chơi này. Nó giống như một món đồ chơi giải trí cao cấp, cho phép họ được trải nghiệm lại cảm giác săn mồi và giết chóc một cách hợp pháp theo thiết lập mới hết lần này tới lần khác.
Nơi góc khuất của chiếc giường bệnh, ánh sáng mặt trời không rọi tới, hai anh em cùng lúc nở một nụ cười nhẹ, giống hệt nhau từng góc độ.
Đó không phải là nở nụ cười u uất, đau khổ hay ám ảnh của những nạn nhân bước ra từ vũng máu.
Đó là nụ cười thỏa mãn, u ám và đầy thích thú của những kẻ đi săn vừa hoàn thành một trò chơi thú vị.
Một nụ cười của hai con quái vật thực sự, kẻ đã biến gã sát nhân khét tiếng thành một con cừu non tội nghiệp trong chính lãnh địa của mình.
Nụ cười ấy chỉ thoáng qua trong một phần mười giây rồi biến mất hoàn toàn sau vẻ mặt ngoan ngoãn, ngây thơ.
Không một ai trong phòng bệnh nhận ra, và họ vẫn nghĩ rằng mình vừa cứu rỗi hai đứa trẻ tội nghiệp.
_______
HẾT.
HÃY ĐỂ LẠI CẢM NHẬN CỦA BẠN.