Q.Anh=anh,hắn
Đức Duy=em
Nguyễn Quang Anh 18 tuổi
Anh là học sinh cuối cấp và là người nắm cái danh trùm trường .Ai trong trường cũng biết hắn là con nhà giàu khiến vì thế mà hắn luôn tỏ ra dáng vẻ ngông cuồng,nhưng vì có nhan sắc nên rất nhiều nữ sinh đổ gục.
Còn em là Hoàng Đức Duy 18 tuổi
Em bằng tuổi hắn nhưng tính cách lại khác hẳn.Bề ngoài em có dáng vẻ ưu tú,nhìn mặt là búng ra sữa liền.Nhưng không chỉ có vẻ ngoài mà em còn có cả cái danh học bá nữa cơ.Thử nghĩ xem một người vừa có học lực giỏi,tính cách hiền lành và đẹp thì ai mà chẳng muốn yêu,trong trường ai cũng đổ em từ trai đến gái,ngoài ra thì cũng có một số thành phần ghen tị nên ghét em ra mặt.
Anh rất thích em,thích là vì vào một buổi chiều mưa gió,ngày hôm ấy bình minh rất đẹp nhưng lại có cơn mưa rào xuất hiện ,em không mang theo ô nên đành phải đội cặp lên đầu chạy về nhà.Anh đứng nhìn em ở đó không xa,tướng em chạy vừa hoạt hình mà nhìn như kiểu những chú mèo con dầm mưa ấy.
Kể từ khi đó,anh bắt đầu để ý em hơn và tình cảm cũng bắt đầu lớn dần.Sau đó thì anh bắt đầu theo đuổi em công khai,từ những buổi sáng trên mặt bàn có những hộp sữa dâu và túi bánh mì, thì đến một ngày anh lấy hết cam đảm để tỏ tình em trước sân trường,nhìn thì trông rất đơn giản nhưng lại mang đến cảm giác chứa đựng tất cả những chân thành ở trong đó.
Q.Anh: Anh thích em,đồng ý làm người yêu anh nhé?
Duy:Em..e-em..
All: đồng ý,đồng ý,đồng ý đi Duy!
Duy: em đồng ý!
Sau khi nghe được câu trả lời từ miệng em,anh liền bế thốc em lên xoay vòng vòng giữa sân trường.
Tại sao em lại đồng ý ư?Vì em thích anh từ rất lâu rồi,nhưng lại sau anh vài ngày, tại cứ mỗi buổi sáng anh đều để đồ ăn sáng trên bàn e mà lại còn kèm thêm tờ giấy note viết những nét bút vụng về nhưng đủ khiến cho người đọc cảm thấy ấm áp.
Từ đó,anh yêu em rất nghiêm túc ,anh cũng bắt đầu học hành nghiêm túc hơn đến khi ra trường,nhưng mỗi người lại một nơi.Em lại lo về học đại học,còn anh thì về tiếp quản công ty.
Không phải vì thế mà tình cảm đi xuống đâu nhé!
Hai người vẫn luôn nhắn tin,hỏi han hay là kể về cuộc sống mỗi ngày.
4 năm trôi qua,em đã học xong đại học và trở về đi làm công ty,anh thì rất vui mà ngỏ ý muốn em về công ty của mình làm.Em cũng vui vẻ nhận lời mời ấy.
Hai người bắt đầu tiếp tục câu chuyện tình yêu đang dang dở ,mọi chuyện trở nên suôn sẻ hết mức vì không có ai chen chân vào cuộc tình ấy cả.
Mọi chuyện cứ diễn ra như vậy đến khi anh thành công.Và chuyện gì đến cũng đến,anh và em đã cưới nhau,có một bé gái,một bé trai.Họ cứ thế mà sống với nhau đến hết đời.
END
___________________
Hết òi,tại vì truyện ngắn đầu tay nên chắc không hay lắm ,mọi người thông cảm và ủng hộ tớ nha