Câu chuyện tớ và bạn: Gửi những người con thứ âm thầm học cách để trưởng thành.
Tác giả: Ashuka Haruko( Hệ thống 009 )
Gia đình
Căn nhà nhỏ nằm sâu trong ngõ vốn dĩ vẫn luôn duy trì một sự yên ắng tẻ nhạt, cái sự yên ắng được giữ gìn bằng thói quen chịu đựng của Lý Thiên Hà - một người chị hai, một đứa con giữa trong gia đình có 3 anh em. Hôm nay là một ngày đặc biệt với em. Em mang về nhà tờ giấy khen "Giải Nhất" kỳ thi học sinh giỏi cấp thành phố – kết quả của những đêm thức trắng bên bàn học đến mờ mắt, của những ngày nhịn ăn sáng để gom tiền mua sách tham khảo. Em ôm tờ giấy phẳng phiu ấy trong lồng ngực, tim đập thình thịch vì một tia hy vọng nhỏ nhoi: Có lẽ hôm nay, bố mẹ sẽ nhìn em và mỉm cười.
Nhưng ngay khi bước qua cánh cửa, bầu không khí đặc quánh áp lực đã dội thẳng vào mặt em. Anh trai cả vừa trượt mất suất học bổng du học mà bố mẹ hằng kỳ vọng. Bố ngồi hút thuốc ở phòng khách, khói bay mù mịt, gương mặt hằn lên sự thất vọng tột cùng. Mẹ thì đi ra đi vào, miệng liên tục cằn nhằn về khoản tiền cọc vừa bị mất trắng, rồi lại quay sang dỗ dành đứa em út đang khóc nhè đòi mua đồ chơi mới.
Mâm cơm tối được dọn ra trong sự im lặng đến đáng sợ. Đứa con giữa là em rụt rè, hai tay run run cầm tờ giấy khen đưa ra trước mặt mẹ, khẽ nói:
"Mẹ ơi, hôm nay con được giải Nhất thành phố..."
Mẹ đang dọn bát đũa, liếc mắt nhìn qua tờ giấy khen đúng ba giây. Không một lời khen ngợi, không một ánh mắt tự hào, mẹ giật lấy tờ giấy rồi đặt bừa lên mặt bàn ăn đã đầy vết dầu mỡ, giọng thở dài đầy mệt mỏi:
"Ừ, biết rồi. Ngoan thì tốt, nhưng giờ đang lúc ngập đầu ngập cổ việc ra đây này. Anh mày học hành như thế, giờ đổ bể hết cả ra, tiền nong trong nhà thì cạn kiệt. Tháng này tiền học thêm của mày chắc mẹ phải xin khất cô giáo thôi. Mày tự học được thì nhường khoản đó cho em mày đi học tiếng Anh, nó còn bé phải đầu tư từ bây giờ."
Bố ngồi bên cạnh gạt phắt đi, giọng bực dọc cắt ngang:
"Thôi, cái chuyện giải thưởng ấy để sau đi! Giờ lo cái việc thằng lớn kia kìa. Bố mẹ đã muối mặt đi ngoại giao, chạy vạy khắp nơi để lo cho nó, thế mà giờ trượt là trượt thế nào?"
Nói rồi, mẹ đứng bật dậy để đi lấy thêm nước chấm. Trong sự vội vã và vô tâm đến tột cùng, tay mẹ gạt mạnh một cái. Tờ giấy khen bay vút lên rồi rơi thẳng xuống nền nhà bếp bẩn thỉu. Mẹ săm sắm bước qua, gót chân dẫm thẳng lên khuôn tên của nó in trên tờ giấy, để lại một vết bùn đen sì, loang lổ.
Đứa con giữa chết trân tại chỗ. Em nhìn vệt chân của mẹ in hằn lên thành quả, lên lòng tự trọng và cả chút hy vọng cuối cùng của mình. Em từ từ cúi xuống, dùng đôi bàn tay run rẩy nhặt tờ giấy khen đã bị bôi bẩn, nhăn nhúm dưới đất lên. Giây phút nhìn vệt chân đen sì đè lên hai chữ "Giải Nhất", lồng ngực em như có một cái gì đó vỡ vụn ra thành trăm mảnh. Tính sát thương của sự vô tình này còn khủng khiếp hơn cả một trận đòn roi.
Sự uất ức, tủi hờn tích tụ qua mười mấy năm trời làm một "kẻ vô hình" bỗng chốc dâng lên nghẹn ứ nơi cổ họng. Em không kìm chế được nữa, đứng bật dậy, nước mắt vỡ òa ra:
"Bố mẹ có bao giờ thực sự nhìn thấy con không? Hay trong cái nhà này con chỉ là một đứa thừa thãi?" – Giọng em nghẹn đặc, run lên bần bật.
Bố sầm mặt xuống, đập mạnh đôi đũa xuống bàn kêu một tiếng *chát*:
"Mày ăn nói với bố mẹ cái thái độ gì đấy? Có miếng ăn vào mồm rồi sinh ra thói hỗn hào, tị nạnh với anh em à?"
"Con không hỗn! Con chỉ muốn bố mẹ một lần nghe con nói thôi!" – Em khóc nấc lên. Trong cơn đau đớn đến mất trí, em vớ lấy chiếc bát ăn cơm trước mặt, đập mạnh xuống sàn nhà.
*Xoảng!*
Chiếc bát sứ vỡ tan tành, những mảnh vụn bắn tung téo. Tiếng động chát chúa ấy như một tiếng nổ định mệnh, đập nát sự chịu đựng bấy lâu và chính thức khơi mào cho trận lôi đình tiếp theo của bố mẹ....
Mâm cơm tối đã nguội ngắt từ lâu nhưng không một ai nhấc đũa. Tiếng va chạm chát chúa của chiếc bát sứ vỡ tan dưới sàn nhà giống như một tiếng nổ định mệnh, chấm dứt chuỗi ngày im lặng chịu đựng. Trong ánh đèn vàng vọt của phòng bếp, không khí đặc quánh sự căng thẳng.
Bố đứng bật dậy, gương mặt đỏ gay vì giận dữ, chỉ tay thẳng vào em đang cúi gục đầu:
"Mày vừa thái độ với ai đấy hả? Cái mặt mày sưng sỉa lên cho ai xem? Bố mẹ đi làm từ sáng sớm đến đêm muộn, đầu tắt mặt tối, nhịn ăn nhịn mặc cũng chỉ để cái nhà này có miếng ăn, để các mày bằng bạn bằng bè. Bố mẹ có ăn chơi đập phá gì cho bản thân đâu? Sao mày không một lần biết nghĩ, biết nhìn vào sự vất vả của người lớn mà thương lấy bố mẹ? Bố mẹ cũng là lần đầu tiên làm bố mẹ, có phải thần thánh đâu mà cái gì cũng biết, cái gì cũng vừa lòng mày được?"
Mẹ ngồi bên cạnh, vừa quét dọn đống đổ nát dưới chân vừa sụt sùi, giọng đầy sự oán trách nối tiếp:
"Đấy, ông xem tôi nuôi nấng nó bao nhiêu năm qua để hôm nay nó đứng đây nó lượm quýt, nó trách móc. Mày lúc nào cũng lầm lỳ, cái gì cũng giấu trong lòng rồi tỏ thái độ. Mẹ đã nói bao nhiêu lần rồi? Mày muốn người ta biết mày nghĩ gì thì mày phải nói ra! Mày không bao giờ chia sẻ, không bao giờ tâm sự thì làm sao mà bố mẹ bổ đầu mày ra để xem mày nghĩ cái gì bên trong được hả con?"
Bố đập mạnh tay xuống bàn, tiếng động chát chúa vang lên khiến chiếc tủ kính bên cạnh cũng phải rung bần bật:
"Mày nhìn lại mày xem! Bạn bè bên ngoài thì mày nói cười ríu rít, nhắn tin gọi điện cả tiếng đồng hồ không chán. Tại sao mày có thể giao tiếp kiên nhẫn với người ngoài, với bạn bè của mày như thế, nhưng cứ về đến nhà, đứng trước mặt bố mẹ là mày lại không thể nào kiên nhẫn nổi một câu? Bố mẹ là người sinh ra mày, nuôi mày lớn, chứ có phải kẻ thù của mày đâu mà mày mở mồm ra là khó chịu?"
Mẹ lại tiếp lời, giọng nghẹn ngào nhưng đầy sự áp đặt:
"Bố mẹ vất vả thế này, cũng là từ những trải nghiệm ngày xưa mà ra thôi. Ngày xưa ông bà ngoại ngày ăn một bữa mèn mén, bố mẹ còn phải đi chăn trâu, cắt cỏ, có bao giờ dám ho he đòi hỏi cái gì đâu. Bố mẹ đã nếm trải đủ cái nghèo, cái khổ rồi nên bây giờ mới phải nghiêm khắc, mới phải ép các mày vào khuôn khổ để sau này ra đời không bị người ta chà đạp. Những gì bố mẹ làm, những lời bố mẹ mắng mỏ cũng chỉ muốn tốt cho mày thôi. Sao mày không hiểu hả con? Người ta bảo con giữa là đứa biết điều nhất, sao mày lại sinh ra cái thói hay hờn dỗi, trách móc như thế?"
Giữa những làn sóng trách móc dồn dập và nặng trĩu ấy, em vẫn đứng im như một bức tượng đá. Em không gào thét, không đập phá. Đôi bàn tay em bấu chặt vào vạt áo đến mức các đầu ngón tay trắng bệch, run rẩy, vạt áo bị siết chặt đến mức nhàu nát. Những giọt nước mắt câm lặng bấy lâu nay cứ thế tuôn rơi, nóng hổi và mặn chát.
Em ngước đôi mắt đỏ hoe, trống rỗng lên nhìn hai người đứng trước mặt. Khi bố mẹ tạm dừng lại để thở, không gian rơi vào một khoảng lặng nghẹt thở, nó mới cất tiếng. Giọng nó nhỏ, rất nhỏ, nhưng rành rọt đến mức đáng sợ:
"Bố mẹ hỏi tại sao con không bao giờ chia sẻ đúng không? Bố mẹ bảo không thể bổ đầu con ra để xem con nghĩ gì..."
Em cười nghẹn, một tiếng cười cay đắng đến tội nghiệp:
"Bố mẹ quên rồi sao? Năm con học lớp chín, chính mẹ là người đã bảo con: 'Có gì không hài lòng về bố mẹ thì cứ nói ra, nói ra thì bố mẹ mới biết mà sửa'. Ngày hôm đó, con đã lấy hết can đảm cả đời mình để nói với bố mẹ rằng con cảm thấy tủi thân, con thấy bố mẹ thiên vị anh và em, con không hài lòng vì bố mẹ chưa bao giờ lắng nghe con.
Và rồi bố mẹ đã làm gì? Mẹ lập tức gạt phắt đi, mẹ bảo con phải biết thông cảm cho bố mẹ. Bố mẹ bận việc, bận kiếm tiền, bận lo trăm công nghìn việc ngoài kia, thời gian đâu mà đi để ý mấy cái trò hờn dỗi vặt vãnh của con. Bố mẹ dùng sự bận rộn để biến những tổn thương của con thành sự ích kỷ. Lần đầu tiên con mở lòng chia sẻ, cái con nhận lại không phải là sự thấu hiểu, mà là một gáo nước lạnh buốt đánh thẳng vào mặt, bắt con phải im lặng và chấp nhận."
Em đứng đó nhìn thẳng vào mắt bố, nước mắt đầm đìa nhưng giọng nói vẫn đanh lại:
"Bố hỏi tại sao con có thể kiên nhẫn với bạn bè còn với bố mẹ thì không ư? Con sẽ trả lời cho bố biết. Vì bạn bè con lắng nghe con bằng sự thấu hiểu! Khi con nói với đứa bạn thân là: 'Mày ơi, tao mệt quá', nó sẽ ôm lấy con và bảo: 'Không sao đâu, tao hiểu mà, mệt thì nghỉ một chút đi'.
Còn khi con đi học về, con kiệt sức bước vào nhà và nói con mệt, bố mẹ nói gì? Bố mẹ bảo: 'Nứt mắt ra thì làm cái gì mà mệt( Ý của câu này là: Tuổi còn nhỏ như mày thì gánh vác lo toan cái gì mà mệt)? Tuổi mày bây giờ chỉ có mỗi việc ăn với học, sướng như vua rồi còn than mệt! Nhìn xem bố mẹ đi làm ngoài kia có ai than mệt không?'. Bố mẹ luôn so sánh cái mệt của bố mẹ để phủ nhận hoàn toàn sự mệt mỏi của con!"
Đỉnh điểm của sự nghẹn ngào khiến lồng ngực em phập phồng, em nhìn mẹ, nấc lên:
"Đến cái lần con suy sụp nhất, con khóc đến mức không thở nổi, con lấy hết dũng khí nói với bố mẹ là: 'Bố mẹ ơi, con bị trầm cảm rồi'. Con cứ nghĩ bố mẹ sẽ ôm con, hoặc ít nhất là hỏi con gặp chuyện gì. Nhưng bố mẹ chỉ cười khẩy. Mẹ bảo con là: 'Cái đồ nít ranh như mày thì biết cái gì mà trầm cảm? Đua đòi ba cái thứ bệnh hoạn trên mạng xã hội. Trầm cảm thì chả sao cả, đầy đứa ngoài kia trầm cảm chúng nó vẫn sống, vẫn đi học bình thường đấy thôi!'.
Bố mẹ ơi... Bạn bè là người ngoài, nhưng họ cứu rỗi linh hồn con bằng sự thấu hiểu. Còn bố mẹ là người sinh ra con, nhưng lại dùng những lời cay nghiệt nhất để dẫm đạp lên tâm lý của con. Bố mẹ bảo con không chia sẻ, nhưng chính bố mẹ là người đã tự tay giết chết khao khát được nói chuyện của con từ nhiều năm trước rồi! Bố mẹ đã tự tay đóng cánh cửa đó lại, rồi bây giờ bố mẹ lại gào lên hỏi tại sao con khóa chặt lòng mình? Nhưng bố mẹ ơi, con cũng là con người, con không phải là thứ máy móc lạnh lùng, không cảm xúc mặc bố mẹ chửi bới than vãn, con là một con người, một người sống bằng xương bằng thịt không phải máy móc, con...cũng biết đau chứ..."
Không gian lúc này rơi vào một sự đổ vỡ hoàn toàn. Câu chất vấn của em giống như bóc trần toàn bộ sự vô tâm được che đậy bằng cái mác "bận rộn" và "vì con" của bố mẹ.
Em quẹt ngang nước mắt, nhìn mâm cơm nguội ngắt rồi nói nốt câu cuối cùng:
"Bố mẹ bảo bố mẹ từng làm trẻ con, bố mẹ biết hết rồi... Vậy tại sao bố mẹ lại bắt con phải trải qua chính những sự ghẻ lạnh mà bố mẹ từng ghét bỏ? Bố mẹ có quyền chọn lựa sinh con ra, còn con, con cũng là lần lần đầu làm con, lần đầu được sống kia mà, bố mẹ có thể làm bố mẹ nhiều lần vì bố mẹ có cái quyền được lựa chọn rằng mình có thể đẻ thêm hay không, nhưng trên đời này thì làn gì có thuốc tái sinh để con được làm con lần nữa hả bố mẹ. Con không được chọn gia đình, không được chọn làm con giữa, và càng không được chọn việc phải trở thành cái bóng vô hình trong nhà này. Nếu được lựa chọn... con cũng không bao giờ lựa chọn bước chân vào cái nhà này đâu. Con thà không tồn tại, còn hơn là làm một đứa con thừa thãi để ngày ngày nghe bố mẹ than vãn rằng sự có mặt của con là một gánh nặng. Và nếu không nuôi con được thì mấy người đẻ con ra làm gì, đẻ ra làm gì để rồi than thở rằng nuôi con vất vả thế nào, người ta sinh con ra để yêu thương chiều chuộng, còn các người chỉ biết than vãn hết ngày này qua ngày khác, đấy là nuôi để sau này được chu cấp về già thôi, mấy người chỉ yêu bản thân mình thôi..."
Nói xong, em không quay người chạy trốn. Em lẳng lặng cúi xuống, dùng đôi bàn tay trần nhặt từng mảnh vỡ của chiếc bát sứ dưới sàn nhà, mặc cho cạnh sắc cứa vào tay rỉ máu. Em dọn dẹp sạch sẽ góc bếp, rồi lầm lũi bước ra phía ban công tăm tối, ngồi bó gối nhìn ra khoảng không vô định ngoài kia.
Ở phía sau, bố mẹ vẫn đứng chết trân giữa phòng bếp. Lần đầu tiên, những lời giáo huấn sắc lẹm của họ bị bẻ gãy hoàn toàn bởi những ký ức đau đớn mà chính họ đã vô tình gieo rắc lên đứa trẻ vốn luôn được coi là "ngoan ngoãn và tự lập".
----------END rồi:)----
Đây là slogan của truyện:
"Bạn có thể vứt bỏ lại mọi sự kìm nén và cảm giác vô hình của một đứa con giữa ở phía sau. Hãy bước vào đây để chứng kiến: Khi một đứa trẻ luôn hiểu chuyện chọn cách đứng lên phản kháng, bản thân bạn sẽ mạnh mẽ ra sao, và những người làm cha làm mẹ sẽ phải bàng hoàng nhìn lại tổn thương mà họ đã gieo rắc như thế nào và nếu bạn đã trải qua câu truyện trên và mang trên mình những tổn thương thì tớ nói cậu nghe: Này đừng từ bỏ chính mình, lại đây tớ ôm nhé... "
BẢN CHẤT CỦA TÁC PHẨM: TẠI SAO CÂU CHUYỆN NÀY RA ĐỜI?
Câu chuyện này được viết ra không phải để oán trách, mà là để gọi tên một nỗi đau vô hình nhưng có thật: nỗi lòng của những người con thứ trong gia đình.
Trong sơ đồ tình cảm của nhiều nhà, con cả nhận được sự kỳ vọng, con út nhận được sự nuông chiều, còn con thứ thường phải nhận lấy sự "yên tâm" đến mức vô tình của cha mẹ. Sự ngoan ngoãn và tự lập của họ vô tình trở thành lý do để người lớn bớt bận tâm. Câu chuyện của Lý Thiên Hà ra đời nhằm bóc tách khoảnh khắc giọt nước tràn ly, khi một đứa trẻ vốn luôn im lặng chịu đựng quyết định lên tiếng đòi lại quyền được lắng nghe và tôn trọng. Đây là lời giải thích cho những ấm ức dồn nén suốt nhiều năm tháng, minh chứng rằng sự phản kháng không phải là hỗn hào, mà là tiếng kêu cứu để tự bảo vệ lòng tự trọng của chính mình.
BẠN SẼ THẤY GÌ KHI ĐỌC CÂU CHUYỆN NÀY?
•Thấy chính mình trong từng chi tiết:Bạn sẽ bắt gặp những khoảnh khắc quen thuộc đến nghẹt thở: một thành tích bị ngó lơ, một lời nói "con mệt" bị gạt phắt đi, hay cảm giác lạc lõng ngay trong chính ngôi nhà của mình.
•Thấy sự đồng cảm và thấu hiểu: Bạn sẽ nhận ra những tổn thương bấy lâu nay mình giấu kín không phải là sự ích kỷ hay "hờn dỗi vặt vãnh" như người lớn vẫn nói, mà đó là những cảm xúc hoàn toàn chính đáng.
•Thấy sức mạnh để thay đổi: Nhìn vào sự dứt khoát của nhân vật, bạn sẽ tìm thấy động lực để không còn chọn cách thỏa hiệp trong câm lặng, mà biết cách yêu thương và trân trọng giá trị của bản thân hơn.
THÔNG ĐIỆP ĐỘC QUYỀN CỦA TÁC PHẨM:
Cậu ơi, nếu mang trên mình những tổn thương từ gia đình và cậu nhìn thấy mình trong Lý Thiên Hà, hãy nhớ rằng cậu không đơn độc. Trên dải đất chữ S: này, có vô vàn những đứa con giữa, vô vàn những hoàn cảnh đang ở vị trí của cậu. Và có vô vàn người đồng cảm, thấu hiểu, có thể nhìn thấy giá trị của cậu. Hãy nhớ rằng cậu không đơn độc.
Nếu cậu muốn từ bỏ bản thân thì cậu ơi, xin đừng làm vậy. Bản thân cậu đã là một thứ gì đấy rất là vô giá. Nếu người ta chỉ nhìn xuyên qua cậu, nhìn đánh giá cậu qua lớp bùn dày mà không nhìn thấy sự lấp lánh của một viên kim cương to lớn, thì công việc của cậu ở đây chỉ cần cạo bỏ lớp bùn dày ấy để mình thỏa sức lấp lánh dưới ánh mặt trời. Dù viên kim cương ấy có lẫn một xíu xiu tạp chất cũng không sao hết. Cậu vẫn là kim cương, cậu vẫn là những gì rất cao quý.
Bản thân cậu là một cá thể độc lập, cậu không cần phải sống dưới cái bóng của ai hết. Cậu có thể tự mình tỏa sáng dưới ánh nắng mặt trời. Vậy nên, đừng từ bỏ bản thân mình lại phía sau nhé, nào lại đây để tớ ôm cậu thêm 1 lần nữa, được không?
Câu chuyện là trải nghiệm, góc nhìn và quan sát thực tế của tác giả đối với môi trường sống xung quanh lẫn môi trường học đường, hoàn toàn không phản ánh cuộc sống gia đình cá nhân. Nhân vật Lý Thiên Hà là đại diện cho những cá thể độc lập mà tác giả từng chứng kiến và được nghe kể lại về trải nghiệm gia đình của họ—về những cảm xúc dồn nén và cả những điều họ khao khát thực hiện nhưng chưa từng có đủ dũng khí để làm.
LƯU Ý: Nv Lý Thiên Hà hà nv hư cấu và ko có thật;)
Nếu muốn được bố mẹ thấu hiểu cảm giác của mình bạn có thể gửi nặc danh câu chuyện này cho bố mẹ đọc để bố mẹ bạn có thể phần nào hiểu được cảm xúc của bạn nhé