Anh là "Xã hội đen"?
Tác giả: NAMJIN FOREVER
BL;Ngọt sủng
Lee Jin Hee, anh là một người hung tợn và máu lạnh. Bàn tay của anh không biết đã nhuốm bao nhiêu là máu, trong một đem thực hiện nhiệm vụ được giao cánh tay phải đắc lực của anh không may mắn qua đời. Anh bị bọn người kia truy đuổi, quyết phải bắt được anh để xử tử. Anh khó khăn lê cơ thể của mình đến được một tiệm bánh ngọt nhỏ trong hẻm, kim đồng hồ chỉ đúng mười một giờ đêm.
Kang Min Yoon thở dài, chỉnh lại chiếc tạp dề màu hồng in hình gấu con dâu của tiệm trà sữa, chuẩn bị kéo cửa cuốn để đóng cửa. Đúng lúc đó, một bóng người cao lớn, xiêu vẹo đổ sụp xuống ngay trước bậc thềm.
Min Yoon hốt hoảng lùi lại. Đèn đường vàng vọt hắt vào, làm lộ ra một gương mặt góc cạnh, một vết sẹo dài chạy dọc từ đuôi mắt trái xuống má, và... máu. Máu đỏ thẫm đang rỉ ra từ bên hông chiếc áo sơ mi đen đắt tiền của anh.
Nếu là một chàng trai bình thường, có lẽ họ đã thét lên và gọi cảnh sát. Nhưng Min Yoon thì khác. Cậu là sinh viên năm cuối ngành Giáo dục Mầm non, người vừa trải qua một ngày dài "chiến đấu" với ba mươi đứa trẻ siêu quậy ở trường thực tập. Đối với Min Yoon, một gã đàn ông to xác đang bất tỉnh nhân sự dẫu sao cũng dễ quản lý hơn một đám trẻ lên ba ăn vạ.
"Phiền phức thật mà..." – Cậu càu nhàu, nhưng đôi tay thoăn thoắt kéo anh vào trong tiệm, khóa trái cửa lại.
Sáng hôm sau.
Lee Jin Hee – ông trùm khét tiếng của băng đảng Yooseok, kẻ mà chỉ cần nghe tên thôi cũng khiến giới buôn lậu run rẩy – tỉnh dậy với một cơn đau đầu búa bổ. Bản năng sinh tồn khiến anh bật dậy ngay lập tức, tay đưa xuống hông tìm khẩu súng lục quen thuộc.
Không có súng.
Thay vào đó, anh sững sờ nhìn xuống bụng mình. Vết thương do dao đâm đêm qua đã được băng bó cực kỳ cẩn thận. Chỉ có điều... miếng gạc y tế được cố định bằng bốn dải băng keo cá nhân màu hồng phấn, in hình công chúa Elsa và gấu bông.
"Chú tỉnh rồi ạ? Đừng cử động mạnh kẻo bục chỉ khâu đấy."
Một giọng nói trong trẻo vang lên. Jin Hee ngước mắt, ánh nhìn sắc lẹm như dao cạo hướng về phía cậu trai nhỏ nhắn đang bê một tô cháo hành nghi ngút khói bước ra. Anh gầm gừ trong cổ họng, chất giọng khàn đặc đầy sát khí:
"Cậu là ai? Ai sai cậu đến? Khẩu súng của tao
đâu?"
Min Yoon không một chút sợ hãi. Cậu đặt mạnh tô cháo xuống bàn, chống hai tay vào hông, bày ra bộ dạng giống hệt cô hiệu trưởng trường mầm non lúc nghiêm túc nhất:
"Chú kia! Nói năng cho lịch sự vào nhé. Cháu không biết chú là ai, nhưng ở đây không có 'tao' với 'mày'. Súng của chú cháu cất trong tủ khóa rồi, bao giờ chú ngoan, ăn hết tô cháo này và uống thuốc đúng giờ, cháu mới trả!"
Jin Hee trợn mắt. Anh sống trên đời ba mươi năm, chém người không chớp mắt, lần đầu tiên có một đứa con trai vắt mũi chưa sạch dám mắng anh "không ngoan" và đòi tịch thu vũ khí của anh.
Anh định đứng dậy lao tới bóp cổ cậu, nhưng vết thương ở bụng nhói lên một cái đau điếng khiến anh ngã rụp xuống ghế.
Min Yoon lắc đầu ngán ngẩm, xúc một thìa cháo, thổi phù phù rồi đưa đến tận miệng anh:
"Nào, há mồm ra. Ngoan thì không đau, bướng là cháu phạt đấy nhé!"
Nhìn thìa cháo đưa sát miệng, rồi nhìn khuôn mặt bầu bĩnh nhưng vô cùng kiên định của cậu trai trước mặt, ông trùm máu lạnh của thế giới ngầm bỗng cảm thấy... bất lực lần đầu tiên trong đời. Anh hậm hực há mồm nuốt chửng thìa cháo, trong lòng thầm thề: Chờ tao lành vết thương, tao sẽ cho cậu biết tay!
Nhưng anh không biết rằng, chuỗi ngày "làm em bé" đầy tủi nhục nhưng cũng đầy ngọt ngào của anh chỉ mới bắt đầu.
Ba ngày sau khi "bị bắt làm em bé", Jin Hee phát hiện ra một sự thật phũ phàng: thế giới ngầm có quy luật của thế giới ngầm, nhưng tiệm trà sữa của Min Yoon lại có luật pháp riêng, và người tối cao ở đây là cậu.
Vết thương đã khép miệng đôi chút, Jin Hee không còn phải nằm một chỗ nữa. Nhưng thay vì được thả về để đi thanh trừng băng đảng, anh đang phải ngồi trên một chiếc ghế nhựa thấp tè – loại ghế chuyên dụng cho trẻ mẫu giáo – và cặm cụi… dán nhãn cho hai mươi chiếc ly nhựa.
"Tay chú to thế mà khéo gớm nhỉ? Dán thẳng hàng vào nhé, lệch một cái là cháu bắt dán lại đấy."
Min Yoon vừa khuấy nồi trân châu đen sùng sục, vừa ngoái đầu lại kiểm tra, giọng nói ra chiều rất hài lòng.
Jin Hee cắn chặt răng, cố kìm nén tiếng gầm gừ trong cổ họng. Đôi bàn tay vốn chỉ quen cầm súng, cầm mã tấu và ký những huyết thư thanh trừng, giờ đây đang run rẩy gỡ từng miếng sticker hình con gấu dâu dán lên thành ly. Anh nhìn vết sẹo dài trên mặt mình phản chiếu qua lớp kính cửa sổ, rồi nhìn cái sticker màu hồng trên tay, cảm thấy tôn nghiêm của một ông trùm đã hoàn toàn bay màu theo làn khói nồi trân châu.
"Tối nay tao phải đi." – Jin Hee trầm giọng, cố lấy lại vẻ uy nghiêm vốn có. "Đàn em của tao đang tìm tao. Ở lại đây lâu, kẻ thù của tao sẽ kéo đến san phẳng cái tiệm này của cậu."
Min Yoon tắt bếp, múc một muỗng trân châu ra nếm thử độ dai, rồi thản nhiên đáp:
"Đi đâu thì đi, nhưng phải thanh toán tiền viện phí, tiền cơm ba ngày qua, và cả tiền công cháu dán băng gạc Elsa cho chú nữa. Tổng cộng là hai trăm ngàn won. Chú có tiền mặt không?"
Anh sờ vào túi quần trống rỗng. Hôm bị truy sát, anh chỉ kịp mang theo mạng sống và khẩu súng, ví tiền rơi mất từ đời nào. Một ông trùm nắm trong tay chuỗi sòng bài và cả chục bến bãi, lúc này lại lâm vào cảnh không có nổi hai trăm ngàn won tiền mặt.
"Không có." – Jin Hee quay mặt đi, hơi ngượng. "Cho tao nợ. Về địa bàn, tao sẽ sai đàn em mang hai triệu won đến trả cậu. "
Min Yoon đi tới, gõ mạnh chiếc vá múc trân châu lên mặt bàn inox nghe một tiếng "cốp" khô khốc. Cậu nheo mắt nhìn anh đầy nghi ngờ:
"Chú định quỵt nợ đúng không? Nhìn chú bặm trợn thế này, thả chú ra ngoài chú lại đi làm bậy để kiếm tiền trả cháu thì sao? Không được! Không có tiền thì ở lại đây làm thuê trừ nợ. Một ngày công cháu tính cho chú 3000 won, bao giờ đủ hai trăm ngàn won thì đi!"
"Cậu điên à?! Tao là..."
Jin Hee chưa kịp nói hết câu "Tao là Jin Hee" để dọa cậu trai nhỏ này khiếp vía, thì tiếng thắng xe rít chói tai vang lên ngay trước cửa tiệm.
Ba chiếc xe bán tải màu đen bóng lộn đỗ xịch lại. Cửa xe mở toang, mười mấy gã đàn ông mặc suit đen lịch lãm nhưng mặt mày bặm trợn, xăm trổ đầy mình bước xuống. Kẻ cầm gậy, kẻ dắt dao găm ở thắt lưng. Tên cầm đầu có mái tóc nhuộm vàng choe choét bước vào, đạp bay chiếc ghế nhựa chắn đường, cười sằng sặc:
"Jin Hee! Đại ca rùa rụt cổ trốn ở đây à? Bọn tao lật tung cái đất này lên mới tìm được mày đấy!"
Sát khí trong quán ngay lập tức tăng lên đến đỉnh điểm. Jin Hee đứng bật dậy, che chắn hoàn toàn cho Min Yoon ở phía sau. Ánh mắt anh chuyển sang màu đỏ ngầu của một con thú dữ bị dồn vào đường cùng. Anh đưa tay ra sau lưng, định rút khẩu súng lục mà anh đã lén lấy lại từ tủ khóa của Min Yoon đêm qua. Anh biết, trận chiến này lành ít dữ nhiều, vết thương của anh chưa lành hẳn, lại phải bảo vệ thêm một cậu con trai nhỏ.
"Min Yoon, trốn vào trong tủ cấp đông ngay!" – Jin Hee gầm lên.
Thế nhưng, trái với dự đoán của Jin Hee, Min Yoon không hề khóc lóc hay chạy trốn. Cậu nhìn chiếc ghế nhựa bị đạp vỡ, nhìn sàn nhà cậu vừa lau sạch bong giờ đầy vết chân bẩn, và nhìn khuôn mặt hung hãn của đám giang hồ.
Máu nóng của một "thầy giáo mầm non tương lai" – người hàng ngày phải dẹp loạn ba mươi đứa trẻ siêu quậy – chính thức sôi lên.
Min Yoon đẩy mạnh Jin Hee sang một bên. Cậu cầm nguyên cái vá múc trân châu inox dài nửa mét, bước lên phía trước, chỉ thẳng vào mặt tên cầm đầu tóc vàng, giọng hét lớn quãng tám:
"CÁI ĐÁM NÀY! CÁC NGƯỜI CÓ GIÁO DỤC KHÔNG HẢ?! VÀO QUÁN NGƯỜI TA KHÔNG CHÀO HỎI, KHÔNG CỞI GIÀY, LẠI CÒN ĐẬP PHÁ ĐỒ ĐẠC! CÓ BIẾT CÁI GHẾ ĐÓ TÔI MUA MẤT NĂM MƯƠI MẤY NGÀN WON KHÔNG?!"
Cả đám giang hồ sững sờ. Tên tóc vàng ngơ ngác mất ba giây, chưa kịp định thần thì Min Yoon đã lao tới, giáng nguyên cái vá inox nặng trịch thẳng vào đầu hắn một tiếng BOONG vang dội.
"Này thì phá hoại của công! Này thì làm bẩn sàn nhà! Đứng im đó cho tôi! Ai cho phép các người mang hung khí vào tiệm trà sữa?!"
Cảnh tượng tiếp theo khiến Jin Hee – một kẻ đứng đầu thế giới ngầm – phải há hốc mồm kinh ngạc. Một cậu trai cao mét sáu, mặc tạp dề gấu hồng, cầm một cái vá múc trân châu rượt đuổi mười mấy gã xăm trổ chạy trối chết ra khỏi quán. Đám giang hồ vốn chỉ quen với đao súng và những trận thanh trừng đẫm máu, nay lại bị khí thế "sư tử hà đông" của một cậu trai làm cho khiếp vía, hoảng loạn nhảy lên xe bán tải rồ ga bỏ chạy như gặp ma.
Quán trà sữa trở lại vẻ yên tĩnh. Chỉ còn tiếng mưa rơi tí tách ngoài hiên.
Min Yoon phủi phủi tay, chỉnh lại chiếc tạp dề bị xô lệch, rồi quay sang nhìn Jin Hee đang đứng hình như một bức tượng. Cậu chống nạnh, thở hổn hển nói:
"Đấy chú thấy chưa? Bạn bè của chú nghịch ngợm quá thể! Hôm nay cháu tính thêm phí tổn thất tinh thần và tiền cái ghế vỡ vào nợ của chú nhé. Tổng cộng là ba trăm ngàn won. Bây giờ thì ngồi xuống dán tiếp sticker đi, sắp đến giờ mở cửa đón khách rồi!"
Jin Hee nuốt nước bọt một cái ực. Anh ngoan ngoãn ngồi sụp xuống chiếc ghế nhựa còn lại, hai tay cầm lấy miếng sticker gấu dâu, không dám hé răng cãi nửa lời.
Trong đầu ông trùm lúc này chỉ có một suy nghĩ duy nhất: Đứa con trai này… còn đáng sợ hơn cả cảnh sát trưởng thành phố.
Mười hai giờ trưa, trời hửng nắng, cũng là lúc tiệm trà sữa "Gấu Hồng" của Min Yoon bước vào giờ cao điểm. Đám học sinh cấp ba từ trường đối diện ùa sang như ong vỡ tổ.
Và cảnh tượng bên trong tiệm lúc này khiến đứa nào đứa nấy đều phải dụi mắt ba lần vì tưởng mình đang nằm mơ.
Đứng ở quầy thu ngân là Min Yoon với nụ cười chuẩn mực sư phạm. Còn đứng ngay bên cạnh cậu, múc đá và đóng nắp ly, là một người đàn ông cao lớn gần mét chín, mặc chiếc áo thun màu hồng nhạt bó sát bắp tay cuồn cuộn gân guốc. Vết sẹo dài trên mặt anh dưới ánh nắng buổi trưa trông càng thêm dữ tợn, đối lập hoàn toàn với chiếc tạp dề bèo nhún màu hồng gấu dâu thắt ngang hông.
"Của… của em hết bao nhiêu ạ?" – Một cô bé nữ sinh run rẩy đưa tờ năm mươi nghìn, mắt không dám nhìn thẳng vào Jin Hee.
Jin Hee hít một hơi sâu, cố nhớ lại "kịch bản tiếp khách" mà Min Yoon đã bắt anh học thuộc lòng suốt hai tiếng trước. Anh cố gắng nặn ra một nụ cười, nhưng vì cơ mặt cứng đờ cộng thêm vết sẹo, nụ cười ấy trông không khác gì một lời đe dọa đòi nợ thuê:
"Của… em… ba mươi lăm nghìn. Chúc… chúc em một ngày tốt lành. Không ngon… tao chém."
"JIN HEE!" – Min Yoon nghiến răng, giậm mạnh gót chân xuống sàn.
Jin Hee giật thót, vội sửa sai bằng tông giọng trầm khàn, gấp gáp: "À không! Không ngon… anh hoàn tiền. Cảm ơn quý khách!"
Cô bé nữ sinh cầm ly trà sữa trân châu, mặt cắt không còn giọt máu, lập tức tháo chạy khỏi quán như vừa thoát khỏi hang cọp. Min Yoon thở dài, cốc mạnh vào bắp tay cứng như đá của Jin Hee:
"Anh làm khách sợ chạy mất dép rồi kìa! Đã bảo là phải dịu dàng, phải dùng kính ngữ cơ mà! Anh có muốn trừ hết nợ để về nhà không hả?"
Ông trùm Jin Hee, kẻ từng một tay bình định giang hồ, lúc này mặt mày xám xịt, ấm ức cúi đầu nhặt đá bỏ vào ly. Anh thề, đi đàm phán địa bàn với ba băng đảng đối thủ cùng lúc cũng không mệt bằng việc đi giải thích với cậu trai này rằng cơ mặt anh bẩm sinh nó đã như thế rồi.
Đến ba giờ chiều, quán thưa khách hơn. Jin Hee đang lau bàn thì điện thoại của tiệm bỗng đổ chuông. Min Yoon đang bận nấu mẻ trân châu mới nên hét lớn: "Anh Jin Hee nghe máy hộ em với!"
Jin Hee bước tới, nhấc máy, lười biếng lên tiếng: "Alo, tiệm Gấu Hồng nghe."
Đầu dây bên kia im lặng mất năm giây, sau đó là tiếng thở dốc đầy kinh hoàng của đàn em thân tín của anh – Tứ "Sẹo":
"Đại… Đại ca?! Có phải đại ca Jin Hee đó không?! Bọn em tìm được số điện thoại của cái tiệm này qua định vị chiếc xe bán tải của tụi thằng Vàng đêm qua! Đại ca đang bị tụi nó bắt giữ, tra tấn dã man lắm đúng không? Bọn nó bắt đại ca giả giọng làm nhân viên trà sữa để tống tiền đúng không?!"
Jin Hee đảo mắt nhìn Min Yoon đang vừa ngân nga hát vừa khuấy nồi trân châu, rồi nhìn xuống chiếc tạp dề hồng mình đang mặc. Anh hạ thấp giọng, quay lưng về phía cậu:
"Tứ, tao không sao. Đừng bôi nhọ tụi thằng Vàng, tụi nó đêm qua bị đánh chạy tơi tả rồi."
"Cái gì cơ?!" Tứ "Sẹo" hét lên qua điện thoại. "Thế ai… ai là kẻ đã giam cầm đại ca? Ai bắt đại ca phải làm việc nhục nhã như vậy? Bọn em đã tập hợp năm mươi anh em, trang bị tận răng, đang đứng cách tiệm hai trăm mét! Chỉ cần đại ca ra hiệu, bọn em sẽ phóng hỏa san bằng cái tiệm trà sữa đó, cứu đại ca ra ngoài!"
Nghe đến từ "phóng hỏa san bằng", trong đầu Jin Hee lập tức hiện lên hình ảnh Min Yoon cầm cái vá inox rượt đuổi mười mấy gã giang hồ, rồi hình ảnh cậu chống nạnh mắng anh không ngoan. Anh rùng mình một cái, vội vàng ra lệnh:
"BẬY BẠ! ĐỨNG YÊN ĐÓ CHO TAO! Không có phóng hỏa, không có san bằng cái gì hết! Đứa nào dám động vào một cọng cỏ của tiệm này, tao tự tay bẻ cổ!"
"Hả? Nhưng… nhưng đại ca…"
"Nghe rõ đây." Jin Hee thì thầm, mắt dáo dác nhìn quanh như đang truyền mật mã quân sự. "Mang đến đây cho tao ba triệu tiền mặt. Nhớ là tiền mặt, tiền sạch sẽ không dính máu. Đến cửa thì đỗ xe gọn gàng, cởi mũ bảo hiểm ra, ăn nói lễ phép. Vào quán gọi cho tao năm mươi ly trà sữa trân châu đường đen, thanh toán sòng phẳng, không được thiếu một xu!"
"Đại ca… anh bị bỏ bùa rồi à?" Tứ "Sẹo" khóc không thành tiếng.
"Bớt lảm nhảm! Mang tiền đến chuộc tao về mau, tao sắp phải đi quét nhà rồi!"
Jin Hee dập máy, thở phào nhẹ nhõm. Cuối cùng anh cũng sắp được giải thoát khỏi cái "địa ngục màu hồng" này để trở về làm một ông trùm đúng nghĩa. Anh quay lại, dõng dạc nói với Min Yoon: "Chuẩn bị có đơn hàng lớn năm mươi ly. Đàn em của tao mang tiền đến trả nợ rồi. Tao sắp được đi rồi nhé!"
Min Yoon nghe vậy thì khựng lại một chút. Ánh mắt cậu nhìn anh bỗng có chút gì đó là lạ, không còn vẻ đanh đá như mọi khi. Cậu cúi đầu, khuấy mạnh nồi trân châu, lý nhí bảo:
"Ừm… Thế thì tốt quá. Anh đi rồi thì cái tiệm này đỡ chật chội hẳn."
Tự dưng, nhìn cái bóng lưng nhỏ nhắn bỗng trở nên lủi thủi của cậu, Jin Hee lại cảm thấy lồng ngực mình hơi nhói lên. Anh tự hỏi, từ bao giờ mà anh – một kẻ chỉ quen sống trong bóng tối và mùi thuốc súng – lại thấy lưu luyến cái mùi sữa thơm ngọt và cái giọng nói líu lo suốt ngày của cậu trai mét rưỡi này đến thế?
Mười lăm phút sau, ba chiếc xe bán tải màu đen bóng lộn đỗ xịch trước cửa tiệm trà sữa "Gấu Hồng". Lần này, theo đúng lệnh của đại ca, đám đàn em bước xuống xe một cách vô cùng… nề nếp. Tứ "Sẹo" dẫn đầu, vừa đi vừa tự giác tháo mũ bảo hiểm, chỉnh lại cổ áo, mặt mũi cố nặn ra nét hiền lành nhưng trông vẫn y như đi đòi nợ thuê.
Vừa bước qua cửa, đập vào mắt Tứ "Sẹo" là hình ảnh đại ca Jin Hee kính yêu – người đàn ông quyền lực nhất giới ngầm – đang cặm cụi lau từng vệt sữa bắn trên bàn.
"Đại… đại ca Jin Hee!" Tứ "Sẹo" nghẹn ngào, suýt chút nữa thì quỳ sụp xuống. "Bọn em mang tiền đến chuộc anh về đây!"
Jin Hee liếc mắt ra hiệu cho đàn em im lặng, rồi quay sang phía quầy. Min Yoon lúc này đang xếp mấy chiếc ly nhựa vào khay, khuôn mặt bầu bĩnh phụng phịu, chẳng thèm nhìn về phía anh.
Tứ "Sẹo" rón rén bước tới quầy, run rẩy đặt xấp tiền ba triệu đồng lên bàn bằng cả hai tay, cung kính nói với Min Yoon:
"Dạ… chào cậu chủ ạ! Đây là ba triệu tiền mặt sạch sẽ, không nợ nần ai. Bọn em cũng xin đặt thêm năm mươi ly trà sữa trân châu đường đen mang về cho anh em ở bến bãi ạ!"
Mười lăm phút sau, ba chiếc xe bán tải màu đen bóng lộn đỗ xịch trước cửa tiệm trà sữa "Gấu Hồng". Lần này, theo đúng lệnh của đại ca, đám đàn em bước xuống xe một cách vô cùng… nề nếp. Tứ "Sẹo" dẫn đầu, vừa đi vừa tự giác tháo mũ bảo hiểm, chỉnh lại cổ áo, mặt mũi cố nặn ra nét hiền lành nhưng trông vẫn y như đi đòi nợ thuê.
Vừa bước qua cửa, đập vào mắt Tứ "Sẹo" là hình ảnh đại ca Jin Hee kính yêu – người đàn ông quyền lực nhất giới ngầm – đang cặm cụi lau từng vệt sữa bắn trên bàn.
"Đại… đại ca Jin Hee!" Tứ "Sẹo" nghẹn ngào, suýt chút nữa thì quỳ sụp xuống. "Bọn em mang tiền đến chuộc anh về đây!"
Jin Hee liếc mắt ra hiệu cho đàn em im lặng, rồi quay sang phía quầy. Min Yoon lúc này đang xếp mấy chiếc ly nhựa vào khay, khuôn mặt bầu bĩnh phụng phịu, chẳng thèm nhìn về phía anh.
Tứ "Sẹo" rón rén bước tới quầy, run rẩy đặt xấp tiền ba triệu đồng lên bàn bằng cả hai tay, cung kính nói với Min Yoon:
"Dạ… chào cậu chủ ạ! Đây là ba triệu tiền mặt sạch sẽ, không nợ nần ai. Bọn em cũng xin đặt thêm năm mươi ly trà sữa trân châu đường đen mang về cho anh em ở bến bãi ạ!"
Min Yoon nhìn xấp tiền, rồi nhìn sang Jin Hee. Anh lúc này đã cởi chiếc tạp dề màu hồng ra, vắt trên tay ghế. Trông anh lại cao lớn, lạnh lùng và đầy khoảng cách như cái đêm đầu tiên anh ngã gục trước cửa tiệm của cậu.
_Còn Tiếp_