ĐỨC DUY là một người đã có gia đình hạnh phúc với một người vợ hiền và một đứa con trai ngoan ngoãn một ngày nọ thằng bé ấy hỏi Duy rằng ba ơi người trong tấm hình đó là ai vậy ba? anh nhìn thấy tấm hình rồi ngập ngừng và nước mắt cứ tuôn rơi thằng bé chẳng hiểu vì sao ba khóc và nằng nặc đòi ba kể anh cũng chẳng muốn giấu mà kể ra cho con mình nghe ,sau khi nghe câu chuyện của của ba thằng bé cũng bắt đầu rơi từng giọt nước mắt khi vợ anh thấy con mình khóc liền hỏi cô bé vì sao thằng bé dắt mẹ mình về phòng và kể
" ba kể về ngày trẻ ba từng yêu yêu say đắm một người không phải mẹ đôi vai chẳng thon bờ vai chẳng nhỏ bé đôi mắt không tròn sơ mi sẫm màu be ba gặp ông ngày hạ về oi ả nẻo đường làng trên Lọc cọc con xe xe tuy cũ nhưng ngon lành đấy nhé thôi lên nào tôi đẽo kẽo đường xa rồi cứ thế hai con người xa lạ từ khi nào đã xích lại gần nhau là bạn thân, là tri kỷ ,tâm dao là tất cả những chân thành thời son trẻ nhưng con ơi tình cảm kia quá điên cuồng mới mẻ ba vừa thương vừa ghét bản thân mình bởi mặc cảm trước miệng đời mổ xẻ bao tự tay bóp chết đi nắm tình ba trưởng thành người đàn ông mẫu mực làm người cha người trụ cột gia đình dù ba biết tận sâu trong tim mình bà đã chết kể từ ngày hôm ấy..
khi dứt câu nước mắt của thằng nhỏ lại một lần rơi còn vợ anh cũng rơi vào trầm lặng còn anh thì ngồi một góc ơn tấm hình ấy khóc thầm.
nhiều ngày sau anh dẫn thằng bé đi chơi ngay lúc đứng mua kem vì mãi chơi với mấy con mèo nhỏ quanh đường đứa trẻ vô tình lấy mất anh cứ thế cả hai ai cũng hoảng hốt anh bối rối tìm con còn thằng nhỏ thì gặp được quang anh.
quang anh: con dễ thương quá con tên gì
đứa nhỏ: dạ con tên quang anh
quang anh : tên con giống tên chú vậy
đứa nhỏ: chú thấy lạ đúng hông, hồi nhỏ con có tên khác nhưng ba đổi cho con rồi.
quang anh: thể con tên cái gì quang anh nói chú sao này.
đứa nhỏ: dạ Hoàng Nguyễn Quang Anh ạ
quang anh: // ngạc nhiên// hửm
đứa nhỏ: ba con nói đó là cái tên mà cả đời ba không quên.
hai người một lớn một nhỏ đang nói chuyện thì Duy bước tới ngay khi cả hai nhìn thấy nhau kí ức ùa về họ nhìn nhau rất lâu, lâu đến mức những đều của trước kia có thể nhớ rõ , hai con người ngoảnh mặt bước đi không quay lại vì họ biết nếu quay lại những thứ không nên nhớ sẽ nhớ.
tất cả truyện ngắn của tớ đều lấy ý tưởng từ những bộ phim hoặc bài hát có tình tiết hay nếu không thích có thể lướt qua ạ