Tôi là Nhi, tôi bắt đầu tập thói quen đọc truyện khi còn bé, cụ thể là năm lớp 1. Lúc đầu là những câu chuyện hoạt hình như Doraemon, Trạng Quỳnh,BẢY Viên Ngọc Rồng... VV. Sau đó là truyện ma như truyện Bóng Trăng Trắng Ngà của tác giả Thục Linh, Tết Ở Làng Địa Ngục của Thảo Trang và tiểu thuyết nổi tiếng 25 độ âm của Thảo Trang. Sau đó dần tôi càng mê đọc những cuốn truyện rồi đến sách như cuốn sách Đám Trẻ Ở Đại Dương Đen của tác giả Châu Sa Đáy Mắt, Lén Nhặt Truyện Đời của tác giả Mộc Trầm. Nhưng mà cuốn sách làm tôi nhớ nhất là cuốn sách "Tôi Thấy Hoa Vàng Trên Cỏ Xanh" của tác giả Nhật Ánh, nó làm tôi nhớ đến những kỷ niệm xưa ở làng quê, tôi cảm thấy mình được hòa vào nhân vật Thiều. Từ những trò chơi nghịch dại đến những lời nói ngây thơ, cái rung động đầu tiên những lời trêu nhau càng làm tôi nhớ về ký ức khi bé cùng lũ bạn đi chơi với nhau. Kỷ niệm đó được tác giả viết một cách mộc mạc, dân dã. Tôi cảm thấy bình yên khi đọc nó, cảm giác ấy rất tuyệt. Tôi cũng rất thích những cuốn truyện khác và dĩ nhiên đây không phải cuốn sách tôi yêu thích nhất, cuốn làm cho tôi phải bật khóc và cảm thấy mình ở trong đó là cuốn sách "Đám Trẻ Ở Đại Dương Đen", nó cũng là cuốn sách anh tôi thích vì anh của tôi là người cùng cha khác mẹ, từ nhỏ anh đã không được gần ba nhiều. Tôi rất thương anh gì cũng suy nghĩ đến anh ấy, cuốn sách của tác giả Châu Sa Đáy Mắt làm tôi nhớ đến anh rồi cảm thấy mình ở trong đó. Cảm giác bình yên ấy khi ngồi một mình trong căn phòng nhỏ của mình, đọc những cuốn sách, cảm giác như thời gian trôi chậm hơn và sự bình yên lại khiến tôi thoải mái đến lạ lẫm. Không biết có ai giống tôi không, khi đọc đến khúc nào đó trong cuốn sách mình thích, cảm thấy nó giống mình thì tự nhiên mũi cay xè, mắt đỏ hoen, nước mắt tuôn trào. Có lẽ là tại tôi dễ xúc động, và đương nhiên là tôi luôn đọc một mình, trong không gian phòng kín đáo. Cánh cửa phòng luôn đóng kín và khóa chặt, tôi luôn đọc sách sau những tiết học ở trường và những tiết học thêm ở lớp.