Sai Hướng: Nữ Chính Alpha
"Cô vĩnh viễn cũng không bằng Hoài An, kiếp này kiếp sau tôi cũng chỉ yêu mình cô ấy. Chết tâm đi !"
Giọng một người đàn ông lạnh lùng vang lên trong đầu, nói đúng hơn là giờ cô đang gặp ác mộng, không biết qua bao lâu thì cuối cùng Lạc Huyên cũng bật dậy thở dốc.
Những tiếng thở nặng nề thoát ra từ miệng cô, những giọt mồ hôi khiến tóc dính nhễ nhại vào hai bên thái dương.
Cô bước xuống giường và vào phòng tắm rửa mặt, nhìn bản thân trong gương, cô không tin được thốt lên.
" Mình đây sao ! Không lẽ trùng sinh rồi ? "
Cô hớn hở ngắm nghía bản thân. Rồi đột nhiên như nhớ ra gì đó mà hoảng hốt tìm điện thoại. Vừa bật lên xem, cô liền thở phải nhẹ nhõm.
" Vẫn kịp, ha ha, kiếp này tôi sẽ không tin tưởng mù quáng nữa. "
Cô tên Lạc Huyên. Kiếp trước vì quá si mê một người đàn ông là Nam Vĩ Tịnh nên dốc hết sức mình cho hắn lên vị trí chủ tịch. Cuối cùng đổi lại được gì, một ánh mắt thờ ơ, một sự chán ghét từ tận đáy lòng. Anh ta cùng Hoài An sống hạnh phúc bên nhau ngay khi cô từ biệt cõi đời. Hình bóng ấy vẫn hiện lên trong đầu Lạc Huyên cho tới khi chết đi.
Lạc Huyên đi ra khỏi phòng, cô nhìn căn nhà quen thuộc trong kí ức rồi vội tìm kiếm cha mẹ. Cô hét lên gọi họ khiến người hầu hoảng loạn phải nhanh chóng báo tin cho lão gia và phu nhân.
" Tiểu Huyên, con có sao không ! Cha mẹ đây rồi ! "
Mẹ cô đang ở trong vườn hoa hớt hải chạy vào ôm cô vào lòng. Bà nhẹ nhàng xoa lưng trấn tĩnh cô gái đang không ngừng run rẩy. Cha cô cũng chạy từ phòng sách xuống, ông nhìn cảnh tượng trước mắt mà đau lòng khi thấy con gái khóc suy sụp như thế.
" Cha mẹ, thật sự là hai người. "
Lạc Huyên khóc nức nở trong vòng tay của mẹ, cô thật sự không tin vào mắt mình.
Kiếp trước, cô yêu Nam Vĩ Tịnh đến nỗi bán tài liệu mật của công ty cho hắn. Không ngờ vài ngày sau, những tài liệu ấy lại chính là thứ đã hủy hoại công ty ba cô. Ông ấy vì lao lực quá độ mà đã qua đời ngay trên bàn rượu. Mẹ cô vì không chịu được sự bàn tán của người đời nên đã treo cổ tự sát. Còn cô, sau tất cả lại chết trong nhà lao do tên Vĩ Tịnh tạo ra.
Cuối cùng mọi thứ đều quay lại từ đầu, khi nhìn thấy cha mẹ, tình yêu của Lạc Huyên đã biến thành sự thù hận. Đúng vậy, tên giẻ rách họ Nam đó phải nếm mùi đau khổ.
Lạc Huyên ngừng khóc và bắt đầu nấc cụt. Cha đã đi xuống và xoa đầu cô. Thật nhẹ nhõm làm sao.
Hai người họ hỏi han đủ kiểu nhưng cô nói mình ổn rồi họ mới chịu bỏ qua. Mẹ vẫn lo lắng nắm tay cô dỗ dành, bà là người phụ nữ dịu dàng và đầy tình cảm.
" Sao rồi, không lẽ kết quả phân hoá không như con mong muốn sao ? "
" Dạ ? "
Lạc Huyên đột nhiên nhớ ra rằng hôm qua chính là sinh nhật thứ mười tám của mình. Cô đã phân hoá thành Omega, và được xác thực từ bác sĩ. Lúc đó không hiểu sao cô lại ngất đi nên bà rất lo lắng.
" Không phải đâu ạ. Con chỉ mơ thấy mấy thứ quỷ dị nên mới khóc thôi. Làm mẹ hoảng sợ rồi, con xin lỗi ạ. "
" Có gì đâu, con gái sợ mấy thứ đó cũng bình thường, con không cần xin lỗi. "
" Dạ, mà mẹ ơi, mẹ có thấy gia đình mình thiếu gì không ? "
Lạc Huyên chớp chớp đôi mắt to tròn, cô nắm lấy tay mẹ với đôi mắt long lanh. Bà quá hiểu tính cô nên cười nói.
" Con lại muốn gì đây ? "
" Em gái, con muốn có em gái ạ, mình đi nhận nuôi nha mẹ. "
" Được thôi, ta sẽ vào gọi ba con. "
Bà đứng dậy lên lầu tìm chồng, còn cô thầm mừng trong lòng. Tại sao cô muốn em gái ư ? Tất cả là do nửa tiếng trước, lúc đang đi vệ sinh thì có quyển sách dày cộp rơi trúng đầu. Cô dù bực tức tính ném đi nhưng vẫn lật qua vài trang xem thử vì khó hiểu một quyển sách từ trên trời rơi xuống.
Quyển sách ấy vậy mà có tên cô, tên Nam Vĩ Tịnh và Hoài An-người yêu kiếp trước của thằng khốn nạn kia.
Sau khi đọc một hồi, Lạc Huyên gấp sách lại với tâm trạng phức tạp. Cô thế mà lại là nữ phụ trong câu chuyện tình yêu của hai người kia. Dù có hi sinh hay đánh đổi thế nào đi nữa thì nam chính vẫn mãi yêu nữ chính. Nghĩ tới nó liền cay. Kiếp trước bảo sao đã làm nhiều như thế mà không đổi được ánh mắt của người.
Lạc Huyên quyết định chia cắt hai người này cho dễ hành động. Vậy nên cô chỉ cần tống cổ Hoài An ra nước ngoài là xong. Nhưng không bắt cóc được. Vậy chỉ còn cách nhận nuôi rồi đưa đi thôi. Nếu là con nuôi thì không còn vấn đề gì nữa.
Theo cuốn truyện này thì hiện tại nữ chính đang ở trại trẻ mồ côi, cô nên đến đó trước khi nữ chính được gia đình khác nhận nuôi.
Nghĩ là làm, một tiếng sau gia đình cô đã có mặt tại đây. Nhưng vì không biết Hoài An ở đâu nên cô phải tự mình tìm.
Sau khi chạy khắp cái nơi này mà vẫn không tìm thấy, Lạc Huyên đành bỏ cuộc quay lại chỗ cha mẹ mình.
Viện trưởng niềm nở bắt tay chào hỏi, ông giới thiệu mấy người cho gia đình cô nhưng cha mẹ lại bảo cô sẽ tự chọn em gái mình muốn. Đối với họ thì người nào cũng như nhau, không phải người mà con gái họ thích thì có nhận nuôi cũng vô dụng.
Mà tất cả những người trước mắt đây đâu có người cô cần. Tưởng là nhầm nơi nên cô mở sách ra xem lại. Quyển sách thì dày cộp ấy nên lúc thấy cô cầm lên xe mẹ cô cũng định giữ hộ rồi, nhưng sợ bà thấy nội dung trong sách nên Lạc Huyên đành từ chối.
Ai mà ngờ vừa cúi xuống xem được vài dòng liền có bóng dáng đâm sầm vào khiến cô ngã xuống cái rầm. Người kia đè lên người cô, tay đang cầm một con gấu bông đã bị đứt mất cánh tay.
Lạc Huyên làm đệm thịt cho người ta đau đến ứa nước mắt. Cha mẹ đứng bên cạnh vội đẩy người đang đè lên người cô ra kiểm tra xem con gái có bị thương không.
Thấy đầu gối và lòng bàn tay cô trầy sát bố Lạc Huyên đùng đùng tức giận quay qua định tính sổ với người nọ. Mẹ thì dìu cô dậy sai người quay lại xe lấy hộp cứu thương để sát trùng.
Lạc Huyên đau phát khóc ôm quyển sách dày cộp lên nhưng vừa thấy rõ người bị bố cô chất vấn liền ngưng trệ vài giây.
Cuối cùng cũng để mình bắt được rồi, nữ chính của tôi, Hoài An.
Comments
Hì hì típ đi ạ=>
2025-08-06
1