Trong cánh rừng âm u không rõ vị trí ấy. Khi bóng đêm bao trùm lấy tất cả khiến tầm nhìn dần trở nên không rõ rất dễ làm con người ta cảm thấy sợ hãi không thôi.
Đối mặt với họng súng lạnh buốt chọc vào eo mình , Tịch Miêu vẫn giữ vẻ mặt bình thản không chút dao động. Cô không la hét đòi cứu hay giãy dụa đòi thả .
Nhưng ngược lại với sự điềm nhiên đến lạ của Tịch Miêu là sự run rẩy sợ hãi , nước mắt nước mũi dào dụa đến đau đầu của Tịch Dao. Để đề phòng cô ta lại gào rú lên , đám đàn ông đó đã bịt miệng cô ta bằng băng dính đen rồi hai tay chói chặt bằng dây thừng , họng súng thì trực chờ dí sát bên cổ .
Tống Nam Dã lúc này nhãn nhã cầm khẩu súng nhỏ trên tay mân mê tỏ vẻ uy hiếp nói:
"Thả người "
Tên đại ca hống hách kia liếc mắt nhìn vali tiền trong tay thuộc hạ của mình rồi cười khẩy nói :
"Tống thiếu gia đúng là hào phóng , nhưng mà đống này chỉ mang được một người thôi"
Đúng như dự đoán tên công tử lắm tiền này quả thật có hơi xót của nói:
"Vậy thì tôi chọn một người thôi , người còn lại để mấy anh tự xử "
Ngưng một lát Tống Nam Dã không suy nghĩ quá nhiều mà liền tiếp lời :
"Tịch Dao, tôi chọn cô ta"
Vừa nói tay anh ta vừa chỉ vào cô gái toàn thân rướm máu , miệng bị bịt kín trông vô cùng thảm thương bên phía trái anh ta.
Nghe thấy câu trả lời hết đỗi vừa ý , tên đại ca đó liền niềm nở ra hiện cho đám đàn em cởi trói cho cô ta.
Đúng là trút bỏ được một đứa lắm mồm vô dụng .
Sau khi được cởi trói , Tịch Dao liền mặc kệ đau đớn chạy thật nhanh tới trước mặt Tống Nam Dã rồi nhào vào lòng anh ta làm nũng trước mặt mọi người để ngụ ý chế cô nói:
"Tống Nam Dã, em sợ quá "
Nghe vậy , Tống Nam Dã nhanh chóng nhét khẩu súng vào thắt lưng rồi bế Tịch Dao lên vừa đi vừa nhỏ giọng dỗ dành:
"Không sao rồi , anh đưa em về "
Anh ta cứ thế thản nhiên bỏ mặc lại Tịch Miêu , bởi anh ta biết cứu ai không quan trọng , cứ mang họ Tịch là được , chẳng cần thiết phải ruột hay nuôi.
Huống chi con bé này lại dễ thâu tóm hơn nữa. Tội gì không chọn chứ.
Lúc này đôi mắt Tịch Miêu như vô hồn nhìn theo bóng dáng họ. Sự điềm tĩnh của cô cuối cùng cũng không giữ nổi nữa, thay vào đó là sự hụt hẫng , sự đau nhói truyền đến từ con tim.
Cô cắn chặt môi cố kìm chế những dòng nước mắt ấm nóng cứ thế tuôn trào bên khóe mi.
Hóa ra cô mới là kẻ thua cuộc , kẻ không có được tình yêu mới là kẻ thua cuộc. Phó Hân Hân đã nói đúng , cô thật sự đã yêu nhầm mất rồi .
Thế là Tịch Miêu cứ đứng đó trôn chân tại chỗ như một pho tượng cứng không nhúc nhích , chỉ là toàn thân không ngừng run run . Không rõ vì sợ hãi hay cõi lòng nhói đau nữa.
Cứ thế cô bị đám côn đồ mang tới một căn phòng tối om không thấy ánh sáng.
Lúc này Tịch Miêu hơi co người lại vì lạnh , cô ôm lấy đầu gối lặng lẽ khóc trong đêm tối tĩnh mịch.
Một cô gái nhỏ đang ở đỉnh cao của cuộc đời lại bỗng chốc rơi vào một nơi đáng sợ thế này. Không bạn bè , không người thân cũng chẳng có nấy một ai bên cạnh khiến cô không khỏi nơp nớp lo sợ.
Cô không dám tưởng tượng tới tương lai u tối thế nào khi cô rơi vào tay bọn chúng.
Khóc rồi lại khóc , cơ thể mệt lả vì đói , cô gái nhỏ Tịch Miêu mệt mỏi co rúm người lại bên góc tường rồi dần dần thiếp đi trong căn phòng lạnh lẽo đầy mùi máu tanh khiến người ta buồn nôn.
Một cảm giác cô đơn , sợ hãi lại khiến cô một lần nữa ôm hy vọng vào gia đình , hy vọng vào những người cô từng cho là người thân , cô từng tin vào sự quan tâm giả tạo của họ.
...----------------...
Nửa đêm , một chiếc xe đen sang trọng lái thẳng vào cổng chính của nhà họ Tịch.
Tống Nam Dã ôm Tịch Dao toàn thân thương tích bước vào nhà với vẻ mặt mệt mỏi.
Sau khi đem cô ta giao cho bác sĩ gia đình và dặn dò mấy câu rồi định rời đi thì phía sau Tống Nam Dã bỗng vang nên giọng nói có phần hiểm độc :
"Một người ?"
Tống Nam Dã cất giọng uể oải bịa chuyện nói:
"Ai mà chả giống nhau , Tịch Miêu dù gì cũng bị đám người đó vấy bẩn , lấy về thật mất mặt gia tộc, giá tiền mua cô ta về quá cao , tốn kém"
Người đàn ông phía sau ngẫm nghĩ một hồi rồi quay nói với người phụ nữ bên cạnh :
" Phu nhân , chúng ta nên công bố và sắp xếp lại hôn ước thôi"
Đúng là một gia tộc mục nát , chẳng coi trọng tình thân mà chỉ coi trọng thanh danh. Con ruột mất tích họ chẳng bận tâm.
Dù sao Tịch Miêu cũng là một đứa con gái tài giỏi , bông hoa hồng xuất chúng về mọi mặt được ngời đời tung hô, cô còn ở đây ngày nào thì quyền thừa kế của con trai cưng nhà họ ngày đó bị đe dọa.
Thế nên coi như loại bớt một mối nguy hiểm.Dẹp đường cho quý tử đi lên.
Còn Tịch Dao là người ngoài chẳng có mối đe dọa nào cả , bù lại còn kiếm lời từ tiền sính lễ nhà họ Tống.
Updated 25 Episodes
Comments