Sáng hôm sau, nhận được lệnh từ bà cả giao phó xuống, một gia đinh trong nhà Khẩu Thiện vô cùng khiếp sợ mà ba chân bốn cẳng vội vã không quản ngại trời đang bão giông mà chạy một mạch đến Chợ Cảng Cá tìm Khẩu Thiện.
Khi thấy Khẩu Thiện đang nằm hôn mê trên nền cát lạnh cạnh cầu cảng với khuôn mặt trắng bệch, môi đã tím tái vì lạnh thì anh chàng gia đinh kia tỏ ra vô cùng hốt hoảng rồi chạy nhanh đến tay xoa xoa mặt chàng. Miệng la inh ỏi giục Khẩu Thiện tỉnh dậy . Nhưng Khẩu Thiện vẫn thế, vẫn nằm yên ở đây như một cái xác đã không còn hồn. May mắn thay Khẩu Thiện vẫn còn sống, anh vẫn còn thở nhè nhẹ và vẫn còn giữ lại cho bản thân mình một nửa linh hồn để tiếp tục sống một cuộc đời héo hon. Chứ không tắt lịm như chiếc đèn gió mà lúc tối anh ta mang theo, giờ nó đã tắt lịm, nằm lăn lóc cách đó không xa, mặc cho sóng biển đánh dạt tới đâu đèn lăn theo tới đó.
Tuy rằng từ lúc ra khỏi Vân Gia Trang vội đến Chợ Cá anh gia đinh chỉ chú tâm tìm người thôi, ít để ý cảnh quan xung quanh nhưng anh cũng thấy được cảnh tượng quá đỗi điêu tàn đến mức gợn người của Ngư Hải Trấn sau một đêm giông bão giày xéo mà không giấu được sự kinh ngạc của bản thân.
Đi lướt nhanh trên con đường chợ hoa giấy ngày thường vốn tấp nập người buôn kẻ bán ồn ào náo nhiệt nhưng sao hôm nay chỉ sau một đêm vật vã với bão tố lại tiêu điều đến khó tả như thế này, nhà cửa ở đây chỗ thì xiêu vẹo nghiêng ngả, bên nọ lại chuẩn bị đổ sập tan hoang, có chỗ qua một đêm như chỉ còn là một phế tích.
Còn về phần cây cối trên đường thì khỏi bàn đến, dù lớn dù nhỏ đều bị những cánh tay to lực vô hình của thần bão tố càn qua bứng gốc chặt cành mà đồng loạt gãy đổ. Ngoại lệ duy nhất là hàng dương liễu ngàn năm ven biển. Với gốc rễ to bằng ba bốn sải tay người ôm cùng tán lá rũ bóng xanh mướt, chúng tựa như những vị thần, ung dung trụ vững trước từng đợt cuồng phong gào thét kéo vào bờ.
Mưa gió dần to hơn hôm qua, cây cối gạch đá ngã đổ theo dòng nước mưa tạo cơn lũ trôi dạt chắn ngang giữa lối. Nhà cửa, tường vách thì sập xệ, bàn ghế chén đũa tất cả mọi thứ bên trong lũ lượt nổi bềnh bồng tràn thẳng ra đường đi. Những đống đổ nát, tường vách sập xệ hay lũ nước tràn ra đường chẳng thể làm khó A Lạc. Với vóc dáng cường tráng, anh dễ dàng vượt tường băng rào, lách qua những chướng ngại vật một cách chật vật nhưng dư sức vượt qua. Thế nhưng, thử thách thực sự mới chỉ bắt đầu khi trên lưng anh là Khẩu Thiện, một người đàn ông có vóc dáng chẳng kém cạnh gì mình. Phải vác thêm một thân hình to cao, nặng trĩu trên lưng, lại phải gồng mình ngược dòng cuồng phong, mỗi bước chân của A Lạc giờ đây chẳng khác nào một cuộc hành xác thực sự.
Mưa bão hôm nay quái đản, gió đẩy từng đợt nước quất thẳng vào mặt như hàng ngàn lưỡi dao cứa rát da thịt. Những giọt mưa này như có vạn bàn tay lạnh lẽo ghim từng mũi lại từng mũi kim vào họ rồi biến mất cứ như thế mà xuyên xỏ suốt đoạn đường về nhà rất đau đớn.
Vân Gia Trang cách bến chợ cá không xa, ngày thường chỉ cần năm phút đi bộ là đến. Vậy mà hôm nay, những vũng bùn sình to tướng rải đầy trên lối đi như đang cố tình bịn rịn, níu chặt lấy đôi chân A Lạc. Mỗi bước đi trở nên trắc trở gấp bội; đôi chân vốn dĩ mạnh mẽ, vững chãi giờ đây cũng phải trì trệ, vất vả lắm mới nhấc lên được qua màn bùn lầy
Bộ trang phục Vân gia trang hậu cận bậc thượng đẳng màu tím than với những đường chỉ thêu cực kì tinh xảo một cành hoa sen vàng ở ngực áo trên người chàng gia đinh đã ướt sũng bó sát vào người làm hằn lên những múi cơ vạm vỡ mê hồn. Trái với sự mạnh mẽ đó, thì tay chân anh ta bắt đầu run rẩy lên vì gió lạnh, mưa thấm vào người làm những tràng hắt hơi nhiều hơn hẳn ngày thường.
Ngược chiều màn mưa bão đầy vất vả, anh chàng gia đinh cũng đưa cậu hai Khẩu Thiện của Vân gia trang về đến trước cổng nhà, anh ta gọi to một tiếng vọng vào kêu mọi người ra giúp đỡ Khẩu Thiện vào trong. Anh ta ngồi vật xuống và thở dốc. Ai đứng gần cũng nghe được từng hơi đứt quãng và thấy được lồng ngực anh chàng đang phập phồng như muốn vỡ ra sau chặng đường dài đầy kiệt quệ.
Bà cả Thiểu Mại, mẹ của Khẩu Thiện đang đứng ngồi không yên trong sảnh chính thì nghe được tiếng gọi vào của anh gia đinh mà hối hả chạy ra cổng nhà xem người con trai quý tử của bà ra sao sau một đêm dội mưa đội bão như thế.
Thấy Khẩu Thiện mặt trắng bệch, đầu tóc rũ rượi tựa xác chết nằm trên ngực A Lạc, bà cả Thiểu Mại không giữ nổi phong thái điềm tĩnh thường ngày. Dù ngũ quan có sắc sảo, mắt phụng mũi công, môi hồng quyến rũ đến đâu, thì giờ đây, trước đứa con trai yêu quý bị mưa giông hành hạ đến tàn tạ, bà cũng phải bàng hoàng đến mức suýt ngất đi. Bà hét toáng lên đầy hốt hoảng:
"Khẩu Thiện, con bị sao thế này!? A Lạc nó bị sao thế!?"
Anh chàng gia đinh vốn dĩ rất sợ bà cả lúc tức giận thì chính hoàn cảnh như thế này thì càng lo sợ hơn đến nỗi trả lời cũng trở nên cà lăm luôn:
"Dạ, dạ…! Cậu..! Dầm mưa hứng bão cả đêm ngoài cảng đó… Bà cả ạ! Lúc con…! Con ra đó tìm, thì thấy cậu ấy đã nằm bất động, mình mẩy đầu tóc đều ướt sũng còn mặt mày thì tái mét rồi bà cả ạ!"
A Lạc nuốt nước bọt một cái để nói chuyện không cà bập nữa và cũng như lấy thêm một ít can đảm mà nói tiếp:
"Dạ, con thấy vậy quýnh quáng chỉ biết bế cậu Khẩu Thiện mà!"
Nói đến đây A Lạc ngừng lại suy nghĩ gì đó trong đầu rồi đưa ánh mắt mệt mỏi nhìn bà cả đang đứng đó vẻ mặt rất lo lắng nhìn Khẩu Thiện như không quan tâm những gì xung quanh nữa, thấy vậy anh ấp úng nói tiếp:
"Mà lạ lắm! Bà cả biết không, trên đường về đây con thấy làng mạc điêu tàn đến mức khiếp hãi mà người trong làng chẳng thấy một ai! Thật kì lạ, cứ như thể họ cố tình trốn tránh để khỏi giúp bọn con vậy bà cả ạ. Con thấy hình như họ đang muốn né tránh điều gì đó thì phải. Không lẽ!"
Bắt gặp ánh mắt sắc bén như dao mới mài của bà cả Thiểu Mại liếc nhìn mình đầy sát khí thì A Lạc hoảng lên thấy rõ, miệng anh ngậm thật chặt lại vì biết mình mới vừa vô tình vạ miệng đôi câu gợi lại chuyện không nên nhắc đến ở cái gia trang giàu có này.
Nghe đến đây, bà cả Thiểu Mại thì đùng đùng tức giận, mắt vẫn sắc lẻm, miệng lúc này đang lẩm bẩm như quở trách, như nguyền rủa điều gì một lúc mới ra lệnh thúc giục những gia đinh nhanh nhảu nhất trong nhà ra theo A Lạc bế Khẩu Thiện vào phòng riêng của anh ấy chăm sóc hết sức kĩ càng rồi quay ra gọi Lý Ma Ma cầm chiếc dù hoa theo bà đi một mạch ra ngoài màn mưa bão mà không nói gì thêm.
Vân gia trang nổi tiếng lắm tiền tài nhiều của cải giàu có bậc nhất không thua kém gì phủ đô hầu ở Vọng Hải này, nhà họ có cửa rộng tám người qua cũng lọt được chạm trổ tứ linh uyển chuyển như thật, có cột cao mười hai thước khắc rồng khắc lân uy nghi sinh động vô cùng, công phu khảm vàng ròng sáng bóng.
Gia trang nhà họ có đủ nội thất mắc tiền và hiếm thấy nhất cũng đều có ở Vân gia trang này, có nhiều loại chỉ có một hai cái thôi, thuộc dạng quý giá nhất nhì ở Vọng Hải này.
Không có một thứ nào có giá thấp hơn năm thửa ruộng cả cộng lại rồi, tất cả đều được bày trí cực trang nhã và sang trọng đến lạ kỳ. Chỉ một chiếc cốc thưởng trà Ô long của bà cả dùng thường ngày cũng có giá bằng ngang ngửa mười thửa ruộng cộng với hai mươi gốc đào sai quả rồi. Hay là ba chiếc đĩa hình tứ linh được trưng bày ngay ngắn trên tường chính điện của sảnh lớn cũng có giá hơn năm mươi mấy kí vàng ròng vô cùng quý hiếm.
Nhưng quý giá hiếm thấy đến đâu thì trong mắt những người ở cái gia trang này những thứ quý giá đó không khác gì một vật dùng để trang trí. Khi muốn dùng thì lấy ra khi không dùng nữa thì vứt bỏ không thương tiếc.
Đặc biệt, khi lướt trên dải hành lang uốn khúc và dài gần như vô tận để vào hoa viên rộng lớn của Vân gia trang là một bức bình phong khổng lồ bằng cẩm thạch đỏ thẫm tựa huyết tuyệt đẹp chắn ngang ngay lối, khi bước qua đó ta như lạc vào cõi mộng vậy, tất cả những gì Vọng Hải rộng lớn ngoài kia có như đều được thu nhỏ gom lại sắp xếp từng cái một ở nơi này.
Ở đây có núi cao rừng phong lá đỏ ở Tây viện. Hồ sâu nước trong sóng rợn lớn ở Nam viện. Có ao sen liễu rủ ven bờ ở Bắc viện và rừng trúc bạt ngàn ở Đông viện. Tất cả những nơi này đều được bố trí rất nhiều gia đinh to cao, khỏe mạnh ở đây. Ngoài việc phục vụ gia chủ ra thì còn là túc trực canh giữ những nơi huyền bí nhưng cũng đầy thơ mộng này của Vân gia trang. Đặc biệt quan trọng hơn là không được cho người ngoài tìm đến vì các nơi này cất giấu không ít các bí ẩn tâm linh kì dị nhất thế gian này.
Khi gần 1 canh giờ để lướt qua một dải hành lang dài vô tận của hoa viên, hướng về đông viện. Phía trước cổng vào rừng trúc quanh năm xanh lá và nép dưới một gốc anh đào cổ thụ to tán cành rộng lớn là căn phòng riêng của Khẩu Thiện.
Vừa đến nơi, A Lạc dùng một tay giữ chặt thiếu gia trên lưng, tay kia vội vàng đẩy cánh cửa gỗ liễu chạm trổ hình hoa đào. Hắn nhanh chóng bước vào, đặt Khẩu Thiện xuống chiếc giường lớn, cẩn thận ủ chăn ấm áp như thể mình là một gia đinh tận tụy bậc nhất.
A Lạc đảo mắt quan sát căn phòng. Mọi thứ vẫn ngăn nắp như thường lệ, ngoại trừ bộ bình cốc trà đã nguội lạnh và vài cuốn sách nằm ngổn ngang trên mặt bàn gỗ liễu. Chỉ cần nhìn qua, gã đã đoán được sự hoảng loạn của chủ nhân: Khẩu Thiện đã vội vã rời đi đến mức bỏ lại cả cuốn sách đang đọc dở dang.
Bỗng thấy một tờ giấy bị ướt nhòe mực trên chiếc bàn nhỏ cạnh cửa sổ hướng ra cây anh đào to kia làm cho A Lạc để ý đến, anh ta tò mò bước đến cầm lên xem viết gì thì chỉ thấy ngoài những vết mực loang lổ thì không đọc được gì cả.
Thấy được sự kì lạ A Lạc thầm nghĩ, trong lúc bị bà cả Thiểu Mại cấm túc không cho ra ngoài thì Khẩu Thiện nhận được lá thư này sao? Vậy chỉ có thể là người trong cái gia trang này mới có thể đến đây đưa thư cho Khẩu Thiện được? Mà là ai nhỉ? Không lẽ cả lá thư này, người gửi thư đó và cả Khẩu Thiện đều có liên quan đến cái chết của Bỉ Ngạn, cậu ấy biết điều gì sao?
Nghĩ đến đây A Lạc quay lại nhìn chằm chằm Khẩu Thiện gương mặt anh tuấn ngũ quan sáng hơn ánh dương lúc giữa trưa chiếu rọi của anh cũng không che giấu đi cái ánh mắt mang đầy sự ghen tức cả. Người anh tỏ ra một luồng sát khí vô cùng kinh khủng. A Lạc lúc này giống như biến thành một con ác xà to lớn đang nhe những chiếc nanh sắc độc về phía Khẩu Thiện, anh định ăn tươi nuốt sống anh ta ngay lúc này vậy. Sau đó răng nghiến chặt vào nhau mà thầm thì:
"Không phải vì cái gia trang độc ác này thì gia đình của Bỉ Ngạn đã không bị bỏ mạng oan uổng rồi! Không vì cậu thì người mà Bỉ Ngạn sẽ yêu thương và gắn kết là tôi. Khẩu Thiện à"
Không kiềm được sự tức tối bên trong mình lúc này A Lạc càng hung hãn hơn tiến nhanh tới cạnh Khẩu Thiện còn đang hôn mê trên giường. Một tay A Lạc đưa ra bóp thật mạnh rồi nâng cằm Khẩu Thiện lên đối diện sát với mặt mình, mắt anh trợn tròn lên. Miệng vẫn còn nghiến ken két quát thầm với từ ngữ bên trong mang đầy ác ý thâm sâu:
"Cậu có gì hơn tôi đâu!? Ngoại hình bên ngoài tôi cũng khôi ngô, anh tuấn, cao to, vạm vỡ hơn cậu. Tiền đồ cũng hơn gấp bội cậu! Cậu hơn được tôi cái gì chứ!! Ngoài cái giàu của cái Vân gia trang khốn khiếp này áo lên cậu ra thì cậu có gì hơn tôi.”
Nói đến đây giọng của A Lạc đanh thép hơn và vẻ cười kia cũng đầy nham hiểm hơn:
“ Tốt nhất cậu hôn mê suốt quãng đời còn lại luôn đi đừng tỉnh. Chết luôn càng tốt!! Coi như trả nợ cho chúng tôi, những người đã bị cái gia trang này hãm hại chết oan uổng ngoài kia nữa!"
Ánh mắt hắn càng sắc hơn. Giọng nói đanh lại cùng nụ cười nở trên môi đầy vẻ ác độc:
"Đúng! Tốt nhất cậu đừng tỉnh lại nữa, tiểu thiếu gia à. Khỏi công tôi phải nhọc sức tìm cách đưa cậu xuống đáy mộ thêm một lần nữa. Cậu chết đi, kế hoạch của tôi mới dễ dàng thực hiện. Dứt khoát hơn! Tôi sẽ thay cậu thâu tóm, rồi đưa cái gia trang khốn kiếp này xuống địa ngục tăm tối kia một lần và mãi mãi, cậu biết chứ!”
Một lời thì thầm cuối cùng, sắc như nghìn mũi cắt, đâm thẳng vào sợi dây sinh mệnh mỏng manh của Khẩu Thiện:
“Rồi đây, cậu và tất cả những kẻ đã gây ra đau thương cho Bỉ Ngạn đều phải trả giá. Các người sẽ phải chịu đựng sự đày đọa nơi địa ngục, lãnh đủ mọi quả báo khốn nạn mà các người xứng đáng phải nhận cho kiếp sống này.”
A Lạc buông tay ra khỏi cằm Khẩu Thiện, mắt liếc nhìn cái xác không hồn kia một cái đầy ác ý rồi quay đầu bước ra ngoài. Trên nét mặt vẫn còn dư âm sự tức giận và hung ác. A Lạc quát to:
"A Khái, A Tú đâu. Đến tiệm thuốc Trúc Lâm Trai rước đại phu Khảo Miên về đây. Nói là cậu Khẩu Thiện dầm mưa từ tối đến giờ nên hôn mê chưa tỉnh, mời đại phu Khảo Miên đến chẩn bệnh bốc thuốc cho thiếu gia."
Updated 33 Episodes
Comments