Trần Tinh Nghệ trấn an Trần Bạch Nguyệt sắp nhào qua anh em người ta, nụ cười hơi cương: "Bạch Nguyệt ngoan, vào nhà rồi nói tiếp, bên ngoài lạnh lắm."
"Đúng, đúng, đúng!"
"Mau vào trong ăn cơm!"
Bố mẹ Trần cũng phụ họa.
Mọi người vừa nói vừa cười đi vào trong nhà.
Quản gia chạy tới tiếp đón, vẻ mặt muốn nói lại thôi.
Chờ tới phòng khách rồi, nhìn Trần Vân Ngư một mình độc chiếm nguyên cái sô pha còn chiếm luôn tivi lớn trong phòng, trước mặt bàn bày đầy trái cây và gói snack như ông hoàng.
[Gia đình vui vẻ về rồi kìa.]
[Nhỏ cô dâu đi nhầm hiện trường à?]
Cả nhà bưng gương mặt tươi cười không bao lâu đã đặt xuống.
Trần Vân Ngư sao lại ở đây!?
Ba Trần và Trần Tinh Nghệ hoang mang, cố sức chớp mắt.
Chẳng lẽ ngồi văn phòng kí văn bản nhiều quá nên nhìn đâu cũng thấy chữ?
Lâm Tùy và Thẩm Nhan cũng nhìn thấy dòng bình luận.
Ảo giác hay là công nghệ kiểu mới đây?
Lâm Tùy giấu đi kinh ngạc, Thẩm Nhan lại ồ lên huýt sáo.
Mọi người đều ăn ý không nói ra, sợ bị người khác coi là bệnh tâm thần.
Hai anh em Lâm gia dời mắt đến Trần Vân Ngư.
Ánh mắt đầu tiên là thanh niên ốm nhách, quần áo dơ dơ bẩn bẩn nhưng lại đẹp một cách không nhiễm bụi trần.
Một đống người kéo nhau vào, Trần Vân Ngư có trì độn tới mấy cũng chú ý tới ánh mắt vi diệu của họ. Cậu ngẩng mặt lướt qua nhận diện từng người một, có xa lạ, có quen thuộc.
Bố mẹ Trần, anh hai Trần Tinh Nghệ đều nằm trong kí ức xa xăm không có cảm giác thân cận mấy.
Nếu cậu không trải qua 99 kiếp làm phản diện thì chuyện đầu tiên sau khi sống lại là sống mái với đám người tới khi cá chết lưới rách.
[Nguyện một lòng như đoá liên hoa tâm thành bên người~]
[...Từ trong tâm âm thanh phát lên từ bi~]
[Hớ hơ hơ hơ hơ liên hoa~]
Mọi người: "..."
Bình luận khác với tiếng lòng ở chỗ, nó treo lủng lẳng ở đó, phải mất vài phút mới mờ đi. Chỉ cần biết đọc và có căn dù đến muộn vẫn có thể húp trọn drama.
Trần Tinh Hà ngồi liệt ra ghế sô pha, phất tay chào hỏi người nhà. Bệnh lười Trần Vân Ngư lây cho hắn nhanh còn hơn rubella. Phát hiện phản ứng của bố và anh trai, hắn cười ầm trong lòng.
Trần Bạch Nguyệt không nhìn thấy bình luận, căm tức nhìn cậu.
Bảo mẫu làm ăn kiểu gì vậy, đã bảo là phải đuổi Trần Vân Ngư đi rồi mà!
Dám cướp spotlight của bổn tiểu thư!
Giọng cô ta uất ức, làm nũng lắc cánh tay mẹ Trần: "Người ta đói bụng rồi, ta mau đi ăn thôi nha! Anh Tùy với anh Nhan chắc cũng không muốn thấy em bị đói đâu, phải không ạ?"
Mẹ Trần cũng không nhìn thấy hai hàng bình luận, vỗ cánh tay cô ta: "Đúng đúng, đi chơi lâu như vậy, Nguyệt của mẹ đói lắm rồi nhỉ!"
Hai mẹ con lơ đẹp Trần Vân Ngư.
[Mau chú ý đến Nguyệt Nguyệt đi, vì người ta là đóa hoa sen nhỏ mà.]
Nhìn câu này, rồi nhìn lời bài hát còn chưa biến mất, lại nhìn phản ứng của Trần Bạch Nguyệt, mọi người như nuốt phải ruồi bọ.
Lâm Tùy bận nuốt ruồi bọ, không trả lời cô ta.
Thẩm Nhan trực tiếp giả điếc, hướng mắt về phía Trần Vân Ngư, ra tiếng hỏi: "Cậu ấy là...?"
Trần Tinh Nghệ thoáng ngây người rồi hồi phục lại: "Em ấy chính là Vân Ngư."
"Ồ."
Trần gia đón cậu về không rùm beng làm tiệc ăn mừng, chỉ viết vài dòng vắn tắt thông báo đã tìm được, ai hữu duyên thì thấy.
Tốt khoe xấu che, nhà họ Trần không cảm thấy mình làm vậy Trần Vân Ngư sẽ buồn, ngược lại họ còn sợ mất mặt nếu công bố cậu con trai ma chê quỷ hờn ra ngoài.
Thân phận con nuôi hay con ruột không quan trọng, quan trong là con nào mang lại lợi ích và danh tiếng về cho nhà.
Thẩm Nhan và Lâm Tùy liếc nhau, cảm thấy có mùi drama ẩn sâu trong âm mưu.
Một thiếu gia nhà giàu bị bắt cóc bán lên núi mười mấy năm tìm không thấy tung tích. Hoặc là không tìm hẳn hoi, hoặc là cố ý để Trần Vân Ngư bị bắt.
Thẩm Nhan vẫy tay, vẻ mặt thân thiết: "Vân Ngư, chào em nha. Anh là Thẩm Nhan."
Lâm Tùy cũng nhìn cậu, gật đầu thay lời chào: "Lâm Tùy."
Trần Vân Ngư rốt cuộc từ màn hình điện thoại ngóc đầu, đánh giá cao nhân phẩm hai anh em Lâm gia.
[Hôn phu hụt của mình đây à?]
Về hôn ước mấy chục năm về trước giữa Lâm gia và Trần gia, đàn ông yêu đàn ông là bệnh sẽ bị bắt vào bệnh viện tâm thần, nam nữ yêu nhau mới là đúng đắn.
Đó là vì sao cậu gọi là hôn phu hụt.
Hai người đàn ông không vì thái độ của Trần gia với cậu mà đứng theo phe, hay khinh thường và xoi mói cậu.
[Có vẻ là người đàng hoàng.]
Lâm Tùy rất tuấn mỹ, rất manly, không giống mấy sao nam nửa nạc nữa mỡ trên ti vi, ngũ quan lãnh lệ, mắt một mí, sống mũi cao, môi mỏng, đường nét như đúc tạc sắc bén, vai rộng ngực khoan chân dài miên man.
[Trông đáng tin cậy và rất có phẩm hạnh đàn ông.]
[Nếu đây đúng là tiểu thuyết thì anh ta chính là nam chính ngôn tình rồi.]
"Phụt!"
Thẩm Nhan nhịn không được bật cười.
Lâm Tùy có đức hạnh gì? Ai cũng bị vẻ ngoài của nó lùa gà.
Lại còn nam chính? Nam mô a di đà lạt à.
Mắt nhìn người của bé cá này kém quá.
Updated 33 Episodes
Comments
Lục Ngạn Nhiên
đủ bộ r
An An Mặt Trời nhỏ
Uyển Uyển tiểu bạch ngốc
Kiều Kiều con mèo nhỏ
Nguyệt Nguyệt đóa hoa sen nhỏ😭
2026-06-04
14
💮 Kariana 💮
Ồn hơn cái chợ nữa thảo nào cấm chat 😋
2026-06-04
14
tiểu hồ ly
có khi nào
đây chính là anh ngư dân may mắn
2026-06-04
9