Chương 2: Tôi tên Tạ Quân Kỳ, là bạn trai em.

Thẩm Ninh Ân nhìn người đàn ông trước mặt, đầu óc vẫn còn hỗn loạn. Cô mím môi, chậm rãi hỏi lại:

“Anh là bạn trai tôi sao?”

Tạ Quân Kỳ không lập tức trả lời. Anh hơi nghiêng đầu, ánh mắt lướt qua phía Thịnh Hoài Châu. Ngay sau đó liền nhận được cái nhìn ra hiệu của đối phương, ý tứ rất rõ ràng, phối hợp cùng anh ta.

Đáy mắt Tạ Quân Kỳ thoáng lạnh đi vài phần. Nhưng rất nhanh, anh đã thu lại cảm xúc rồi cúi đầu nhìn cô gái trên giường bệnh:

“Phải, tôi là bạn trai em.”

Nói xong, Tạ Quân Kỳ đột nhiên cúi người xuống. Hai tay chống bên mép giường, gần như đem cả người cô bao bọc trong lồng ngực mình:

“Nhớ cho kỹ. Tôi tên Tạ Quân Kỳ, là bạn trai em.”

Khoảng cách quá gần. Gần đến mức Thẩm Ninh Ân có thể nhìn rõ đường nét sắc sảo nơi gương mặt anh. Cả mùi hương gỗ trầm lạnh nhạt trên người đàn ông cũng chậm rãi bao phủ lấy cô. Tim Thẩm Ninh Ân vô thức chệch đi một nhịp. Cô hơi ngẩn người.

Người đàn ông này… Không phải luôn ghét cô sao?

Thẩm Ninh Ân vô thức siết nhẹ đầu ngón tay, hít sâu một hơi, chủ động nắm lấy tay anh:

“Vậy anh đưa tôi về nhà được không?”

Khoảnh khắc cô chạm vào tay mình, đáy mắt Tạ Quân Kỳ thoáng hiện tia ngỡ ngàng cực nhạt. Nhưng cảm xúc ấy biến mất rất nhanh. Anh đứng thẳng người dậy, thuận thế nắm lại tay cô:

“Được, chúng ta về nhà.”

Thịnh Hoài Châu ở phía đối diện, ánh mắt trừng trừng nhìn vào bàn tay hai người đang nắm chặt, trong lòng anh ta một cảm giác khó chịu nổi lên.

Xe dừng lại trước một khu chung cư cao cấp gần đại học Đế Đô.

Tạ Quân Kỳ đưa cô lên tầng quen thuộc. Cho đến khi đứng trước cửa căn hộ, anh cực kỳ tự nhiên nhập mật khẩu khóa điện tử.

Ting!

Cửa mở.

Động tác của anh lưu loát đến mức như đã làm vô số lần.

Thẩm Ninh Ân đứng phía sau nhìn anh một cái, nhưng rồi cô nhanh chóng dời mắt đi. Chắc là Thịnh Hoài Châu đã nói mật khẩu nhà cô cho anh biết thôi. Dù sao hiện tại trong mắt mọi người, Tạ Quân Kỳ mới là “bạn trai” của cô.

Tạ Quân Kỳ mở cửa xong liền quay đầu nhìn cô:

“Vào đi. Đây là nhà em. Vì gần trường đại học nên bố mẹ em mua cho em ở.”

Thẩm Ninh Ân khẽ gật đầu rồi bước vào.

Căn hộ quen thuộc hiện ra trước mắt. Ban đầu nhìn sơ qua, dường như không có gì khác thường. Nhưng khi nhìn kỹ… Cô chậm rãi siết chặt đầu ngón tay.

Tất cả những dấu vết liên quan đến Thịnh Hoài Châu trong căn nhà này đều đã biến mất sạch sẽ. Ảnh chụp chung trước đây đặt trên kệ đã không còn. Chiếc cốc đôi trong bếp biến mất. Ngay cả chiếc áo vest anh ta từng để lại ở sofa lần trước cũng không thấy đâu nữa. Mọi thứ bị dọn dẹp sạch sẽ đến mức như thể anh ta chưa từng xuất hiện trong cuộc đời cô.

Trong lòng Thẩm Ninh Ân chỉ khẽ cười lạnh.

Quả nhiên, anh ta đã vội vàng phủi sạch quan hệ với cô.

Thẩm Ninh Ân đang chìm trong dòng suy nghĩ thì giọng Tạ Quân Kỳ lại vang lên phía sau:

“Nhà tôi ở đối diện.”

“Đối diện?”

Anh khẽ nâng cằm về phía căn hộ bên kia.

Lúc này cô mới phát hiện cửa nhà đối diện cách cô chưa đến vài bước chân. Trong mắt cô hiện lên vẻ ngạc nhiên khó giấu. Ba năm đại học sống ở đây, tại sao cô chưa từng gặp anh lần nào?

Tạ Quân Kỳ nhìn biểu cảm của cô, đáy mắt thoáng hiện ý cười rất nhạt. Sau đó anh lấy từ túi áo ra một mảnh giấy nhỏ đưa cho cô:

“Dòng bên trên là mật khẩu nhà tôi. Dòng bên dưới là mật khẩu nhà em. Nếu có việc gì thì trực tiếp qua tìm tôi.”

Thẩm Ninh Ân vô thức nhận lấy mảnh giấy. Cô cúi đầu nhìn xuống. Lúc này mới phát hiện, ngay cả mật khẩu nhà mình cũng đã bị thay đổi. Cô chợt nhớ ra mật khẩu cũ trước đây là sinh nhật của Thịnh Hoài Châu.

Một nụ cười chua chát thoáng lướt qua nơi khóe môi.

Ngay cả chút dấu vết cuối cùng cũng bị xóa sạch rồi.

Thẩm Ninh Ân hít sâu một hơi, ép bản thân bình tĩnh lại rồi lẩm nhẩm đọc hai dãy số trên giấy.

Mật khẩu nhà anh là: 009420.

Còn mật khẩu nhà cô là: 334400.

Cô hơi nhíu mày. Tại sao lại đặt mật khẩu lộn xộn như vậy?

Tạ Quân Kỳ nhìn thấy biểu cảm ấy của cô thì khẽ cười, nhưng anh không giải thích gì thêm, chỉ nhìn cô thêm vài giây rồi mới thu hồi ánh mắt.

“Đi nghỉ trước đi.”

Anh rất tự nhiên nắm tay cô, dẫn cô vào phòng ngủ.

Vừa lúc đó, bên ngoài đột nhiên vang lên tiếng chuông cửa.

Ting tong…

Tạ Quân Kỳ quay đầu nhìn ra ngoài, sau đó thấp giọng nói với cô:

“Em nghỉ ngơi trước đi, tôi ra mở cửa.”

Nói xong, anh xoay người rời khỏi phòng ngủ.

Cửa vừa khép lại. Nụ cười nơi khóe môi Thẩm Ninh Ân cũng dần biến mất. Cô cúi đầu nhìn bàn tay vừa nắm lấy tay Tạ Quân Kỳ khi nãy. Trong lòng vẫn còn hỗn loạn.

Rốt cuộc… Thịnh Hoài Châu đang nghĩ gì?

Mà Tạ Quân Kỳ… Lại đang nghĩ gì đây?

Hot

Comments

Huê Nguyễn

Huê Nguyễn

bị hoạn nạn mới thấy được chân tình, kẻ thúi hoắc như Thịnh thiếu thà vứt bỏ sớm còn hơn, để sau này thành u nhọt ác tính lại phải đau

2026-05-14

7

Thương Nguyễn

Thương Nguyễn

Cơ hội của anh tới rồi đó, từ nay hết đóng vai xấu rồi nha anh

2026-06-19

1

Nanikiwa

Nanikiwa

Chắc chắn là nó có ý nghĩa gì đó rồi, chứ sao mà lộn xộn được 🤭

2026-05-13

5

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Mất trí nhớ
2 Chương 2: Tôi tên Tạ Quân Kỳ, là bạn trai em.
3 Chương 3: Ghê tởm!
4 Chương 4: Bảo bối, có đẹp không?
5 Chương 5: Chuyến đi biển
6 Chương 6: Bốn người một xe
7 Chương 7: Sợ tôi hôn em?
8 Chương 8: Chung phòng
9 Chương 9: Rơi xuống nước (1)
10 Chương 10: Rơi xuống nước (2)
11 Chương 11: Tinh thần không ổn định
12 Chương 12: Đúng là rất ngọt.
13 Chương 13: Cậu ta? Ghét sao?
14 Chương 14: Ăn miếng trả miếng
15 Chương 15: Tôi chính là bạn trai do cậu chọn cho cô ấy.
16 Chương 16: Ký ức năm sáu tuổi
17 Chương 17: Pháo hoa kỷ niệm ngày yêu
18 Chương 18: Thẩm Ninh Ân, em không biết đau lòng à?
19 Chương 19: Cứ thuận theo tự nhiên đi
20 Chương 20: Hay là… Em đang nghĩ gì không đứng đắn?
21 Chương 21: Hô hấp nhân tạo
22 Chương 22: Bảo bối, rốt cuộc ai mới là lưu manh đây?
23 Chương 23: Yêu đương với bạn thân anh ta
24 Chương 24: Bánh hoa quế
25 Chương 25: Tiệc hồ bơi
26 Chương 26: Bạn trai, anh ghen rồi à?
27 Chương 27: Kế hoạch
28 Chương 28: Đi riêng xe
29 Chương 29: Mẹ gọi
30 Chương 30: 0451
31 Chương 31: Ly rượu bỏ thuốc
32 Chương 32: Tạ Quân Kỳ, anh không được…
33 Chương 33: Bảo bối, đừng có hối hận.
34 Chương 34: Thằng khốn!
35 Chương 35: Album ảnh
36 Chương 36: Giả mất trí nhớ
37 Chương 37: Cuộc đua xe
38 Chương 38: Tôi cho em ngồi ghế phụ cả đời.
39 Chương 39: Dẫn đầu
40 Chương 40: Thắng cược
41 Chương 41: Anh mới chính là bạn trai của em!
42 Chương 42: Em sẽ chọn ai?
43 Chương 43: Sinh nhật Hứa Tinh Nhược
44 Chương 44: Mang thai
45 Chương 45: Em gả cho anh được không?
46 Chương 46: Chỉ cần cô ấy không đồng ý, nó chẳng có tác dụng.
47 Chương 47: Tôi hận cậu!
48 Chương 48: Thừa nhận
49 Chương 49: Nếu em không mất trí nhớ, tôi vốn chẳng có tư cách đứng cạnh em.
50 Chương 50: Hủy hôn
51 Chương 51: Bạch Du Hạ
52 Chương 52: Giảng viên mới
53 Chương 53: Cố Trạch Ngôn
54 Chương 54: Bắt người
55 Chương 55: Anh nghĩ mình là ai hả?
56 Chương 56: Đáng đời
57 Chương 57: Túi thuốc
Chapter

Updated 57 Episodes

1
Chương 1: Mất trí nhớ
2
Chương 2: Tôi tên Tạ Quân Kỳ, là bạn trai em.
3
Chương 3: Ghê tởm!
4
Chương 4: Bảo bối, có đẹp không?
5
Chương 5: Chuyến đi biển
6
Chương 6: Bốn người một xe
7
Chương 7: Sợ tôi hôn em?
8
Chương 8: Chung phòng
9
Chương 9: Rơi xuống nước (1)
10
Chương 10: Rơi xuống nước (2)
11
Chương 11: Tinh thần không ổn định
12
Chương 12: Đúng là rất ngọt.
13
Chương 13: Cậu ta? Ghét sao?
14
Chương 14: Ăn miếng trả miếng
15
Chương 15: Tôi chính là bạn trai do cậu chọn cho cô ấy.
16
Chương 16: Ký ức năm sáu tuổi
17
Chương 17: Pháo hoa kỷ niệm ngày yêu
18
Chương 18: Thẩm Ninh Ân, em không biết đau lòng à?
19
Chương 19: Cứ thuận theo tự nhiên đi
20
Chương 20: Hay là… Em đang nghĩ gì không đứng đắn?
21
Chương 21: Hô hấp nhân tạo
22
Chương 22: Bảo bối, rốt cuộc ai mới là lưu manh đây?
23
Chương 23: Yêu đương với bạn thân anh ta
24
Chương 24: Bánh hoa quế
25
Chương 25: Tiệc hồ bơi
26
Chương 26: Bạn trai, anh ghen rồi à?
27
Chương 27: Kế hoạch
28
Chương 28: Đi riêng xe
29
Chương 29: Mẹ gọi
30
Chương 30: 0451
31
Chương 31: Ly rượu bỏ thuốc
32
Chương 32: Tạ Quân Kỳ, anh không được…
33
Chương 33: Bảo bối, đừng có hối hận.
34
Chương 34: Thằng khốn!
35
Chương 35: Album ảnh
36
Chương 36: Giả mất trí nhớ
37
Chương 37: Cuộc đua xe
38
Chương 38: Tôi cho em ngồi ghế phụ cả đời.
39
Chương 39: Dẫn đầu
40
Chương 40: Thắng cược
41
Chương 41: Anh mới chính là bạn trai của em!
42
Chương 42: Em sẽ chọn ai?
43
Chương 43: Sinh nhật Hứa Tinh Nhược
44
Chương 44: Mang thai
45
Chương 45: Em gả cho anh được không?
46
Chương 46: Chỉ cần cô ấy không đồng ý, nó chẳng có tác dụng.
47
Chương 47: Tôi hận cậu!
48
Chương 48: Thừa nhận
49
Chương 49: Nếu em không mất trí nhớ, tôi vốn chẳng có tư cách đứng cạnh em.
50
Chương 50: Hủy hôn
51
Chương 51: Bạch Du Hạ
52
Chương 52: Giảng viên mới
53
Chương 53: Cố Trạch Ngôn
54
Chương 54: Bắt người
55
Chương 55: Anh nghĩ mình là ai hả?
56
Chương 56: Đáng đời
57
Chương 57: Túi thuốc

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play