Chương 3: Ghê tởm!

Cửa căn hộ vừa mở ra, Tạ Quân Kỳ đã nhìn thấy Thịnh Hoài Châu đứng bên ngoài. Anh ta khoanh tay trước ngực, lười biếng dựa người vào khung cửa, dáng vẻ hoàn toàn không còn chút lo lắng nào như ở bệnh viện.

“Này Quân Kỳ.” Thịnh Hoài Châu nhếch môi cười “Khó lắm Ân Ân mới mất trí nhớ. Cậu nhất định phải giúp tôi, giả làm bạn trai cô ấy một thời gian.”

Nói đến đây, anh ta khẽ tặc lưỡi:

“Tôi đã hứa với Nhược Nhược rồi, thời gian tới sẽ toàn tâm toàn ý ở bên cô ấy.”

Nghe vậy, biểu cảm Tạ Quân Kỳ vẫn rất nhạt. Hai tay anh đút túi quần tây, đứng tựa vào cửa, ánh mắt lười biếng nhìn người trước mặt:

“Hoài Châu, không ngờ cậu lại thật sự cặp kè với Hứa Tinh Nhược. Định tranh thủ dịp này qua lại hả? Cậu chơi như vậy… không sợ một ngày Ninh Ân đột nhiên nhớ lại?”

Thịnh Hoài Châu bật cười:

“Có gì phải lo, Ân Ân nhớ lại thì dỗ dành chút là được. Cô ấy yêu tôi như vậy, chẳng lẽ còn thật sự rời xa tôi sao?”

Nghe đến đây, đáy mắt Tạ Quân Kỳ thoáng lạnh đi vài phần. Anh nhàn nhạt nói:

“Cô ấy yêu cậu như vậy mà cậu vẫn muốn ra ngoài chơi bời?”

Thịnh Hoài Châu lập tức lộ vẻ ngạc nhiên.

“Này Quân Kỳ.” Anh ta bật cười rồi khoác vai bạn mình “Từ bao giờ cậu lại có đạo đức như vậy? Cậu chẳng phải cũng biết đàn ông chúng ta không thể chỉ có một người phụ nữ trong đời mà?”

Nói xong, anh ta chợt nhớ tới gương mặt dịu dàng của Thẩm Ninh Ân, giọng nói cũng lười nhác hơn:

“Tôi với Ân Ân từ nhỏ đã lớn lên bên nhau, đến nay cũng hơn hai mươi năm rồi. Thật sự hơi chán. Nhân dịp này, đi chơi cho biết đây biết đó.”

Tạ Quân Kỳ hơi nghiêng đầu nhìn anh ta:

“Chỉ là chơi bời thôi?”

“Tất nhiên.” Thịnh Hoài Châu lập tức gật đầu “Cậu cũng biết tôi yêu Ân Ân nhất mà. Đi chơi với cô gái khác coi như đổi khẩu vị thôi.”

Dứt lời, anh ta lại quay sang giơ tay cảnh cáo:

“Mà này Quân Kỳ, anh em nhắc cậu trước. Thời gian này đừng có động vào cô ấy đó.”

Tạ Quân Kỳ khẽ nhướng mày:

“Tôi động vào cô ấy?”

Thịnh Hoài Châu lúc này mới chợt nhớ ra điều gì đó.

Đúng vậy. Chuyện này vốn dĩ không thể xảy ra. Trong hội bạn bọn họ, ai mà không biết Tạ Quân Kỳ không thích Thẩm Ninh Ân. Mỗi lần gặp mặt, hoặc là châm chọc cô, hoặc là lạnh nhạt chẳng buồn nói chuyện.

Nghĩ đến đây, Thịnh Hoài Châu mới hoàn toàn yên tâm. Anh ta thở phào nhẹ nhõm:

“Cũng đúng. Dù sao trong đám anh em, người tôi yên tâm nhất vẫn là cậu. Cậu với cô ấy mỗi lần gặp mặt còn chẳng nói nổi vài câu. Ai cũng có thể để ý cô ấy, chỉ cậu là không thể. Có cậu ở đây, anh em mới yên tâm mà ra ngoài phá phách chứ.”

Nghe đến đây, khóe môi Tạ Quân Kỳ hơi nhếch lên thành một độ cong cực nhạt. Chỉ là nụ cười kia lại chẳng chạm tới đáy mắt.

Một lát sau, anh mới chậm rãi lên tiếng:

“Nhưng mà Hoài Châu, Hứa Tinh Nhược là bạn thân nhất của Ninh Ân. Cậu làm như vậy, không sợ cô ấy bị tổn thương sao?”

Thịnh Hoài Châu lại bật cười:

“Yên tâm đi. Tôi với Ân Ân cũng coi như thanh mai trúc mã. Tuy hai nhà chưa chính thức định hôn ước, nhưng cả cái đế đô này ai mà không biết cô ấy sớm muộn cũng gả cho tôi.”

“Đến lúc cô ấy nhớ lại…” Anh ta nhún vai “Tôi chỉ cần xin lỗi một câu, cô ấy chắc chắn sẽ lại quay về bên tôi thôi.”

Khoảnh khắc đó, hai tay Tạ Quân Kỳ vô thức siết chặt, ngay cả ánh mắt cũng lạnh đi vài phần.

Nhưng Thịnh Hoài Châu hoàn toàn không nhận ra. Anh ta còn nhớ tới điều gì đó, liền quay sang nhắc nhở:

“À đúng rồi. Khoảng thời gian này cậu chịu thiệt chút, đừng qua lại với đám ong bướm ngoài kia nữa. Dù sao tôi cũng không muốn bạn gái mình khóc vì người đàn ông khác.”

Nói đến đây, anh ta còn bật cười:

“Tôi sợ Ân Ân phát hiện ra cậu là tên ăn chơi trác táng rồi tức đến phát khóc.”

Cách đó không xa, sau bức tường gần hành lang. Thẩm Ninh Ân đứng chết lặng tại chỗ. Từng câu từng chữ của bọn họ, cô đều nghe rõ ràng.

Thì ra… đây mới là lý do. Không phải hiểu lầm. Cũng không phải có nỗi khổ bất đắc dĩ nào cả. Chỉ đơn giản là anh ta chán cô rồi, muốn ra ngoài tìm cảm giác mới mẻ, nhưng vẫn muốn cô ngoan ngoãn đứng yên chờ mình quay lại.

Đúng là… Đám đàn ông này chỉ muốn thêm chứ mãi mãi không bao giờ biết đủ.

Ánh mắt Thẩm Ninh Ân dần lạnh xuống:

“Ghê tởm!”

Cô siết chặt tay. Bởi vì quá tức giận, bàn tay vô thức đập mạnh lên tường.

Cộp!

Tiếng động không lớn nhưng trong hành lang yên tĩnh lại đặc biệt rõ ràng.

Hai người đàn ông bên ngoài đồng thời khựng lại.

Thịnh Hoài Châu biến sắc:

“Ai đó?”

Tạ Quân Kỳ gần như lập tức xoay người bước vào trong. Kết quả vừa vào phòng khách đã nhìn thấy Thẩm Ninh Ân đúng lúc từ phía phòng ngủ đi ra.

Cô nhìn anh rồi nhẹ giọng hỏi:

“Ai đến vậy?”

Ánh mắt anh dừng trên mặt cô vài giây, sau đó cực kỳ tự nhiên đáp:

“Có người đi nhầm nhà thôi.”

“Ồ.”

“Sao em ra đây?”

Thẩm Ninh Ân khẽ mím môi:

“Tôi muốn uống nước.”

“Đợi chút.”

Dứt lời, anh xoay người đi về phía bàn trà. Bóng lưng cao lớn dưới ánh đèn mang theo cảm giác lười biếng rất riêng của anh. Rất nhanh sau đó, anh cầm ly nước quay lại đưa cho cô:

“Uống đi.”

Thẩm Ninh Ân nhận lấy ly nước bằng hai tay:

“Cảm ơn.”

Đầu ngón tay cô vừa chạm vào thành ly lạnh thì ánh mắt Tạ Quân Kỳ lại rơi xuống vết băng trên trán cô. Anh hơi nhíu mày. Sau đó cực kỳ tự nhiên đưa tay vén lọn tóc rơi bên má cô ra sau tai. Động tác rất nhẹ. Ánh mắt anh chăm chú nhìn vết thương trên trán cô, giọng nói cũng thấp xuống:

“Còn đau không?”

Khoảnh khắc người đàn ông tiến lại gần, cả người Thẩm Ninh Ân lập tức cứng đờ. Cô thật sự chưa quen. Chưa quen với việc bạn trai mình đột nhiên biến thành Tạ Quân Kỳ, càng chưa quen mấy hành động thân mật thế này của anh.

Dù sao trong nhận thức của cô… Người này vẫn luôn ghét mình.

Cho nên cơ thể gần như phản ứng theo bản năng, cô lùi lại một bước tránh khỏi tay anh.

“Tôi…” Ánh mắt cô có chút mất tự nhiên “Về phòng trước.”

Nói xong, cô gần như lập tức xoay người trở lại phòng ngủ.

Cửa phòng khép lại. Thẩm Ninh Ân tựa lưng lên cửa, tim vẫn đập hơi loạn. Trong đầu vô thức hiện lên lời Thịnh Hoài Châu vừa nói ngoài cửa:

“Đừng có động vào cô ấy.”

Không phải anh ta đã cảnh cáo Tạ Quân Kỳ rồi sao?

Vậy tại sao… Anh lại không làm theo?

Hot

Comments

Nanikiwa

Nanikiwa

Đúng là giọng điệu của hội tra nam mà 😤

2026-05-13

5

Huê Nguyễn

Huê Nguyễn

đúng là ghê tởm những lời như vậy mà cũng nói được, tráo tình ,,hay tình tráo rồi ai được ai mất,, kẻ khóc người cười, tui mong chờ ngày này 🤔🤔🤔🤔

2026-05-14

5

Nanikiwa

Nanikiwa

Rồi nước đi sai lầm của Thịnh Hoài Châu, tự tay dâng bạn gái cho anh nhà rồi 😏

2026-05-13

6

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Mất trí nhớ
2 Chương 2: Tôi tên Tạ Quân Kỳ, là bạn trai em.
3 Chương 3: Ghê tởm!
4 Chương 4: Bảo bối, có đẹp không?
5 Chương 5: Chuyến đi biển
6 Chương 6: Bốn người một xe
7 Chương 7: Sợ tôi hôn em?
8 Chương 8: Chung phòng
9 Chương 9: Rơi xuống nước (1)
10 Chương 10: Rơi xuống nước (2)
11 Chương 11: Tinh thần không ổn định
12 Chương 12: Đúng là rất ngọt.
13 Chương 13: Cậu ta? Ghét sao?
14 Chương 14: Ăn miếng trả miếng
15 Chương 15: Tôi chính là bạn trai do cậu chọn cho cô ấy.
16 Chương 16: Ký ức năm sáu tuổi
17 Chương 17: Pháo hoa kỷ niệm ngày yêu
18 Chương 18: Thẩm Ninh Ân, em không biết đau lòng à?
19 Chương 19: Cứ thuận theo tự nhiên đi
20 Chương 20: Hay là… Em đang nghĩ gì không đứng đắn?
21 Chương 21: Hô hấp nhân tạo
22 Chương 22: Bảo bối, rốt cuộc ai mới là lưu manh đây?
23 Chương 23: Yêu đương với bạn thân anh ta
24 Chương 24: Bánh hoa quế
25 Chương 25: Tiệc hồ bơi
26 Chương 26: Bạn trai, anh ghen rồi à?
27 Chương 27: Kế hoạch
28 Chương 28: Đi riêng xe
29 Chương 29: Mẹ gọi
30 Chương 30: 0451
31 Chương 31: Ly rượu bỏ thuốc
32 Chương 32: Tạ Quân Kỳ, anh không được…
33 Chương 33: Bảo bối, đừng có hối hận.
34 Chương 34: Thằng khốn!
35 Chương 35: Album ảnh
36 Chương 36: Giả mất trí nhớ
37 Chương 37: Cuộc đua xe
38 Chương 38: Tôi cho em ngồi ghế phụ cả đời.
39 Chương 39: Dẫn đầu
40 Chương 40: Thắng cược
41 Chương 41: Anh mới chính là bạn trai của em!
42 Chương 42: Em sẽ chọn ai?
43 Chương 43: Sinh nhật Hứa Tinh Nhược
44 Chương 44: Mang thai
45 Chương 45: Em gả cho anh được không?
46 Chương 46: Chỉ cần cô ấy không đồng ý, nó chẳng có tác dụng.
47 Chương 47: Tôi hận cậu!
48 Chương 48: Thừa nhận
49 Chương 49: Nếu em không mất trí nhớ, tôi vốn chẳng có tư cách đứng cạnh em.
50 Chương 50: Hủy hôn
51 Chương 51: Bạch Du Hạ
52 Chương 52: Giảng viên mới
53 Chương 53: Cố Trạch Ngôn
54 Chương 54: Bắt người
55 Chương 55: Anh nghĩ mình là ai hả?
56 Chương 56: Đáng đời
57 Chương 57: Túi thuốc
Chapter

Updated 57 Episodes

1
Chương 1: Mất trí nhớ
2
Chương 2: Tôi tên Tạ Quân Kỳ, là bạn trai em.
3
Chương 3: Ghê tởm!
4
Chương 4: Bảo bối, có đẹp không?
5
Chương 5: Chuyến đi biển
6
Chương 6: Bốn người một xe
7
Chương 7: Sợ tôi hôn em?
8
Chương 8: Chung phòng
9
Chương 9: Rơi xuống nước (1)
10
Chương 10: Rơi xuống nước (2)
11
Chương 11: Tinh thần không ổn định
12
Chương 12: Đúng là rất ngọt.
13
Chương 13: Cậu ta? Ghét sao?
14
Chương 14: Ăn miếng trả miếng
15
Chương 15: Tôi chính là bạn trai do cậu chọn cho cô ấy.
16
Chương 16: Ký ức năm sáu tuổi
17
Chương 17: Pháo hoa kỷ niệm ngày yêu
18
Chương 18: Thẩm Ninh Ân, em không biết đau lòng à?
19
Chương 19: Cứ thuận theo tự nhiên đi
20
Chương 20: Hay là… Em đang nghĩ gì không đứng đắn?
21
Chương 21: Hô hấp nhân tạo
22
Chương 22: Bảo bối, rốt cuộc ai mới là lưu manh đây?
23
Chương 23: Yêu đương với bạn thân anh ta
24
Chương 24: Bánh hoa quế
25
Chương 25: Tiệc hồ bơi
26
Chương 26: Bạn trai, anh ghen rồi à?
27
Chương 27: Kế hoạch
28
Chương 28: Đi riêng xe
29
Chương 29: Mẹ gọi
30
Chương 30: 0451
31
Chương 31: Ly rượu bỏ thuốc
32
Chương 32: Tạ Quân Kỳ, anh không được…
33
Chương 33: Bảo bối, đừng có hối hận.
34
Chương 34: Thằng khốn!
35
Chương 35: Album ảnh
36
Chương 36: Giả mất trí nhớ
37
Chương 37: Cuộc đua xe
38
Chương 38: Tôi cho em ngồi ghế phụ cả đời.
39
Chương 39: Dẫn đầu
40
Chương 40: Thắng cược
41
Chương 41: Anh mới chính là bạn trai của em!
42
Chương 42: Em sẽ chọn ai?
43
Chương 43: Sinh nhật Hứa Tinh Nhược
44
Chương 44: Mang thai
45
Chương 45: Em gả cho anh được không?
46
Chương 46: Chỉ cần cô ấy không đồng ý, nó chẳng có tác dụng.
47
Chương 47: Tôi hận cậu!
48
Chương 48: Thừa nhận
49
Chương 49: Nếu em không mất trí nhớ, tôi vốn chẳng có tư cách đứng cạnh em.
50
Chương 50: Hủy hôn
51
Chương 51: Bạch Du Hạ
52
Chương 52: Giảng viên mới
53
Chương 53: Cố Trạch Ngôn
54
Chương 54: Bắt người
55
Chương 55: Anh nghĩ mình là ai hả?
56
Chương 56: Đáng đời
57
Chương 57: Túi thuốc

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play