Vật Tế Thần Cuối Cùng
Hải! Hai anh em tới nơi phải nhớ là gọi điện về cho mẹ đấy.
Đang chuẩn bị bước xuống bậc thềm thì mẹ từ trong nhà vội vàng chạy ra, dúi cho Hải thêm 1 túi đồ ăn đã chuẩn bị sẵn.
- Tới đó nếu đồ ăn không hợp khẩu vị thì cứ gọi về cho mẹ. Mẹ sẽ cho người gửi đồ ăn tới nhé.
Nói xong mẹ liền quấn lại chiếc khăn trên cổ Hải cho gọn gàng. Do thời gian trước khóc quá nhiều, nên trong mắt mẹ vẫn trũng sâu một lớp màng mỏng không sao che đi được. Đợi con trai cầm lấy vali, mẹ lại dặn thêm:" Thỉnh thoảng nhớ quay về thăm mẹ nhé..."
- Được rồi được rồi- Hải nhỏ giọng đáp, sau đó mở cửa ra- Con đi đây mẹ. Cuối tháng sẽ về thăm mẹ 1 lần. Mẹ đừng lo mà.
Mưa phùn bay bay. Trời mùa đông trũng sâu âm thầm tăm tối. Trời vẫn còn rất sớm, đèn đường còn chưa kịp tắt vẫn đủ chiếu sáng cả con ngõ dài. Thậm chí công nhân vệ sinh cũng chưa xuất hiện quét đường quét lá như mọi ngày.
Hải đóng cửa xe lại, không muốn mẹ nhắc nhở thêm. Chỉ kịp nghe thấy tiếng mẹ dặn với theo:" Đến nơi nhớ phải..." Lớp kính xe dày cui đã ngăn cách tất cả. Hải nhắm mắt lắc đầu, trườn dài xuống theo độ dốc của lưng ghế. Mới than vãn được vài câu đã nghe tiếng Ngân cất lên bên cạnh.
- Ui trời ơi. Bác lo cho anh thế mà còn thở dài gì.
- Mày có thấy mẹ anh hơi quá không?
- Không. Đó là tâm lí chung của những bà mẹ, trước khi con mình đi xa thôi.
Sáng sớm mùa đông, trời còn mưa bay bay. Con đường phía trước rất dài. Lại giống như sắp tận thế, không có 1 tiếng động nào.
Hôm nay là Chủ nhật. Chẳng ai muốn ra ngoài vào thời tiết dầm dề thế này. Nếu không phải thực sự cần đi, Hải và Ngân cũng không phải dậy sớm đến thế.
Hải đột nhiên sực nhớ ra, bảo Ngân đưa cho mình bản kế hoạch đã được in ra từ sớm. Ngân khịt mũi 1 cái, đưa tay đẩy sang cho anh họ.
Chiếc xe đi tới vùng đầu đường đã có phần thưa thớt xe cộ, biến mất vào một con đường thẳng tắp dẫn tới quốc lộ 2A.
...
Nên hình dung về nơi mình sắp đi tới như thế nào?
Đó là 1 vùng biển nhỏ nằm ở bên rìa thị trấn cũ xa lắc xa lơ. Lúc nào nơi đó cũng có vẻ u ám tẻ nhạt. Người dân chỉ hoạt động chài lưới. Quanh năm gần như không có liên lết với Thế giới bên ngoài. Một vùng quê tẻ nhạt.
Ngày nào người dân ở đây cũng đi làm lúc 5 giờ sáng và về nhà lúc 7 giờ tối. Thời gian nông nhàn hay mùa biển động thì đi làm thuê hay bán hàng ngoài chợ. Cuộc sống coi như có chút êm đềm. Hoặc có khi vì không tiếp xúc với Thế giới bên ngoài nên mới êm đềm như vậy. Hải không biết.
Lần này tới đó tiếp nhận quản lí dự án, căn bản không phải là do anh muốn. Phần vì do bố muốn... Phần còn lại... hừm... có lẽ là muốn thay cho người chị quá cố.
Hải có một người chị ruột. Tên Phương. Hơn 1 năm trước, Phương tiếp nhận dự án, rồi một mình về đó quản lí. Không giống như Hải. Phương tự do và luôn tò mò với những thứ mới mẻ. Trong suốt khoảng thời gian 1 năm ở lại vùng biển đó, hầu như ngày nào Phương cũng nhắn tin cho Hải, kể về miền biển xa xôi đó. Đôi khi còn kèm theo cả vài bức ảnh kì quái.
Có điều, trước khi quay về nhà khoảng 3 tháng, Phương không còn nhắn tin cho Hải. Lúc được người ta đưa về, thần trí cũng không còn tỉnh táo. Hải không còn nhận ra người chị luôn vui vẻ hoạt bát của mình. Chỉ mới qua 1 năm. Phương đã gầy đi rất nhiều. Lúc nào ở trong nhà cũng nói linh tinh. Vài ba câu vô nghĩa. Ánh mắt thất thần. Được một tháng sau. Phương qua đời sau 1 cơn đột quỵ.
Mọi người nghĩ Phương vì lao lực quá mức mới trở nên như vậy. Hoặc do cô phải hứng chịu cú sốc nào đó... Trước khi quay về, Phương nói đã chia tay bạn trai 8 năm. Gia đình vẫn luôn nghĩ đó là lí do tại sao cô trở nên bất thường tâm lí. Sau khi Phương qua đời, mẹ đã rất khó khăn để vượt qua giai đoạn khủng hoảng tâm lí đó.
Gia đình tri thức, còn kinh doanh nhiều lĩnh vực. Người trong nhà thực sự không nghĩ cái chết của Phương còn có nguyên do khác.
Nhưng Hải vẫn có linh cảm trong chuyện này còn rất nhiều nguyên do khác nữa.
Vậy nên mới quyết định cùng Ngân đi tới vùng biển xa xôi đó.
...****************...
Đường núi quanh co không khó đi như tưởng tượng. Cũng là đường nhựa. Bên trái là rừng cây xanh. Bên phải là biển. Ngân chống tay gác cằm nhìn ra cửa sổ. Mây trên trời xám xịt bị đè thấp. Mặt biển màu đen. Sóng đánh dữ dội như muốn cuốn trôi mọi thứ vướng cản trên Thế giới.
- Chẳng hiểu sao bác lại muốn làm khu nghỉ dưỡng ở đây nữa. Em nhìn đi nhìn lại, cũng không nhìn ra là bác muốn cái gì. Kì vọng gì ở nơi này chứ.
- Có thể nhìn ra tiềm năng phát triển mà. Mình cũng chưa tới đó bao giờ. Phải đến mới biết được.
- Ừm.
Đường núi không khó đi nhưng quanh co. Xung quanh không có nhà dân. Bây giờ lại lạc trong rừng. Ngân thấy hơi lạnh chạy dọc sống lưng.
- Hải ơi, có thể dùng google map không? đi lộn đường rồi thì phải.
Trên núi không có sóng, làm gì tra được MAP. Hải thở dài. Đang lúc tuyệt vọng, đột nhiên nhìn thấy phía trước có bóng người đang chậm rãi đi bộ.
- Ở trước có bóng người kìa. Lại hỏi thử xem, chú.
Chú tài xế lái xe lại gần bóng người đó. Ngân nhận ra đây là 1 ông lão đã lớn tuổi. Dòng thời gian khắc trên gương mặt nhăn nheo những nếp gấp khắc khổ. Đô mắt đục ngầu. Lòng đen thu hẹp lại gần như chỉ còn là 1 que nhỏ như mắt rắn. Chiếc mũi khoằm như mỏ diều hâu. Quần áo trên người dính vài vệt đất cát. Vẻ bề ngoài đáng sợ khiến ông lão không còn đáng tin cậy trong mắt cô gái trẻ.
- Ông ơi, cho con hỏi đường đi tới làng chài Xuân Thủy là lối nào ạ?- Hải cất tiếng, còn nhoẻn lên 1 nụ cười rất tươi.
- Làng chài Xuân Thủy? - Ông lão đưa mắt nhìn về phía Hải. Dường như ông ta còn đang dò xét gương mặt sáng láng. - Các người đến đó làm gì? Có việc hay du lịch?
- Dạ có việc ạ... - Hải bị thái độ của ông lão làm cho không vui. Nhưng vẫn cố giữ lại nụ cười tươi nhất có thể- Ông có thể chỉ đường cho bọn cháu...
- Nếu không có việc gì quan trọng, thì ta khuyên cậu đừng nên đến đó. - Giọng nói của ông cụ vang lên yếu ớt như vọng tới từ nơi nào xa xôi lắm. Ông ta đưa ngón tay chỉ xuống phía chân cây cầu đằng xa, thều thào- Đó. Chính là cây cầu dẫn sang thị trấn biển Xuân Thanh. Làng chài Xuân Thủy nằm cách thị trấn đó 3km... Người ta gọi đó là, làng chài quỷ ám.
Nói xong, ông cụ chắp tay sau lưng mà rời đi mất. Hải kéo kính xe lên, trong lòng không ngừng kì thị.
- Xàm xí ghê. Ma với quỷ cái gì chứ!
- Chắc người ta già rồi, không minh mẫn lắm. - Chú tài xế cũng phụ họa theo.
Nhưng chỉ có Ngân là không nói gì.
Trong lòng cô hiện ra không ít nghi vấn. Tại sao trên núi lại có 1 ông lão như vậy? Quanh đây không hề có bất kì 1 ngôi nhà dân nào. Ai lại để 1 ông lão 1 mình đi bộ dưới trời mưa núi vắng vẻ như thế... Quay lại phía sau nhìn, ông lão đã biến mất không một vết tích nào.
Ngân kinh ngạc mở to mắt...
Ông ấy... cứ như là tan mất vào trong làn mưa...
Updated 38 Episodes
Comments
Na or...
Mở đầu hay nha shoop🥰
2026-06-01
1
Thúy Hà
🥰
2026-05-23
1