Chương 2: Cô không xứng!

Câu nói của Lâm Nhược Sơ làm Hạ Hoài Viễn khựng lại, chỉ thấy cô gái nhỏ ngẩng đầu nhìn anh. Hốc mắt cô sớm đã đỏ hoe nhưng vẫn cố gắng mỉm cười dịu dàng nói:

- Nếu anh đã hận em đến như vậy thì giải thoát cho nhau đi! Hà cớ gì lại cứ phải giữ em bên cạnh?

Không khí trong phút chốc trở nên im lặng, mãi rất lâu sau Hạ Hoài Viễn mới dùng giọng điệu lạnh lùng mà nói:

- Ly hôn? Lâm Nhược Sơ, cô nghĩ dễ dàng thật đấy! Cô khiến em trai tôi phải chết thảm mà còn viễn vông nghĩ đến chuyện muốn được giải thoát? Cô mà cũng xứng đưa ra điều kiện sao?

- ...

- Nửa đời còn lại của cô phải sống để chuộc lại lỗi lầm đã gây ra với A Ân. Tôi muốn cô phải sống trong ân hận, sống không bằng chết! Có như vậy thì A Ân ở thế giới bên kia mới có thể yên nghĩ.

Tách... tách...

Một giọt rồi lại một giọt, nước mắt của cô gái nhỏ... cuối cùng vẫn lại rơi xuống rồi! Lâm Nhược Sơ nhìn người đàn ông trước mặt, đây là người cô dành cả tuổi trẻ để yêu. Cơ mà... sao bây giờ anh khác quá! Chàng trai từng là ánh mặt trời chiếu rọi thanh xuân của cô vậy mà cuối cùng lại trở thành địa ngục tù tùng khiến cô khiếp sợ. Rốt cuộc vì cái gì mà mối quan hệ của cả hai người lại thành ra như hiện tại? Nghĩ rồi Lâm Nhược Sơ khẽ nhắm mắt lại cố nén nỗi đau trong lòng không để nó lấn át lí trí. Cô gái nhỏ thở hắt ra một hơi dùng giọng nghẹn ngào nói:

- Hạ Hoài Viễn... em cũng là con người! Có phải anh quên rồi không, em cũng biết đau!

Nghe Lâm Nhược Sơ nói người đàn ông bỗng khựng lại, trong mắt anh thoáng qua tia đau lòng nhưng rất nhanh lại trở về như cũ. Hạ Hoài Viễn cười lớn, một nụ cười xen lẫn cả sự thống khổ lẫn mỉa mai đáp:

- Cô mà cũng được quyền nói đau sao? Vậy còn em trai tôi, lúc nó chết có đau không? Tốt nhất là cô nên ngậm miệng lại, tôi không muốn nghe thêm bất kỳ lời ngụy biện dối trá nào từ cô nữa.

Nói rồi người đàn ông buông tay cô gái nhỏ không chút thương tiếc, hành động của anh cứ như đang vứt thứ gì đó rất đỗi nhơ nhuốc. Bị buông tay đột ngột khiến Lâm Nhược Sơ mất thăng bằng mà ngã xuống sàn. Cả người cô cứ thế đè lên đống mảnh vỡ, máu tươi chảy ra ngày càng nhiều nhưng dường như lại không còn cảm nhận được đau đớn nữa. Thì ra đây chính là đau đến mức bình thản mà người ta hay nói.

Suốt khoảng thời gian sau đó Lâm Nhược Sơ chỉ lặng lẽ ngồi thẫn thờ, nước mắt trên khóe mi phiếm hồng không ngừng rơi xuống. Hạ Hoài Viễn đứng quay lưng về phía cô, bàn tay bên người vô thức siết chặt mà đấm mạnh vào tường đến bật máu. Thật ra vừa rồi khi nhìn thấy Nhược Sơ bị thương, thấy cô khóc, tim anh đã rất đau. Anh cũng rất muốn tha thứ, muốn quan tâm, muốn hỏi han lo lắng nhưng... mỗi lần như thế hình ảnh em trai nằm lạnh lẽo trong nhà xác lại hiện lên. Nếu có thể Hạ Hoài Viễn cũng muốn tự cho mình một lối thoát, làm gì có ai cứ muốn bị giày vò mãi cơ chứ. Cơ mà dường như mọi sự mềm lòng vào giây phút đối mặt với nhau đều bị cơn hận thù to lớn trong anh lấn át.

- Đừng có mà ăn vạ! Lo mà thu dọn sạch sẽ rồi khuất mắt tôi, cứ nhìn thấy cô là lại làm tôi chướng mắt!

Hạ Hoài Viễn lạnh lùng để lại một câu rồi xoay người lên lầu. Lâm Nhược Sơ cứ thế nhìn theo bóng lưng người đàn ông mình yêu đến tận khi anh đi khuất. Khoảnh khắc tiếng bước chân hoàn toàn biến mất chẳng hiểu sao cô gái nhỏ lại đột nhiên bật cười. Gương mặt xinh đẹp đã nhuốm màu mệt mỏi, kèm theo nụ cười đầy chua xót càng làm Nhược Sơ trông thật thê lương.

Ba năm rồi, rốt cuộc cô còn đang cố chấp điều gì nữa chứ? Là một tình yêu thuở thiếu thời tươi đẹp hay... vẫn là một Hạ Hoài Viễn say đắm yêu cô? Lâm Nhược Sơ cúi đầu nhìn lòng bàn tay sớm đã dính đầy máu của mình mà nước mắt không ngừng rơi xuống. Trong bụng cô lúc này đang tồn tại một sinh linh bé nhỏ, là con của cô và anh!

Hôm nay mượn dịp sinh nhật cô gái nhỏ vốn định nói cho người đàn ông nào đó biết. Cô từng nghĩ biết đâu đứa bé sẽ khiến quan hệ giữa họ tốt hơn hoặc chí ít có lẽ cũng đỡ bớt phần nào căng thẳng. Lúc đó cô còn cười vì nghĩ rằng Hạ Hoài Viễn nhất định sẽ rất vui, không ngờ... vẫn là do Nhược Sơ cô trèo cao rồi!

Có lẽ đứa trẻ này vốn không nên đến! Thế giới này hàm chứa quá đầy sự đau khổ, thiên thần nhỏ của cô xứng đáng được đến một thế giới, vào một gia đình tốt hơn. Nó nên được bố yêu thương, mẹ vỗ về và nên có một cuộc đời hạnh phúc! Ở đây với một kẻ như cô chỉ sẽ khiến tuổi thơ và cuộc đời của nó càng thêm bất hạnh. Vừa nghĩ Lâm Nhược Sơ vừa đưa tay vuốt lấy bụng mình mà khóc đến run rẩy.

- Xin lỗi bé cưng, là mẹ quá vô dụng rồi!

Hot

Comments

So Lucky I🌟

So Lucky I🌟

Vì hiểu lầm mà anh đã để hận thù lấn át lý trí và con tim. Đau đủ nhiều cô ấy sẽ buông tay... và lúc ấy sẽ chúc mừng anh vì đã quay vào ô mất lượt 😔

2026-05-18

5

So Lucky I🌟

So Lucky I🌟

Vote cho nàng nha. Hóng tiếp chương mới nè, nay ra thêm vài cháp đi đang cuốn quá. Hóng ngày HHV bị LNS ngược thấy bà luôn😂🤭

2026-05-18

5

Thương Nguyễn

Thương Nguyễn

hóng tiếp

2026-05-17

1

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Hiểu lầm.
2 Chương 2: Cô không xứng!
3 Chương 3: Mối quan hệ nghiệt ngã.
4 Chương 4: Nỗi đau mang tên anh.
5 Chương 5: Nhược Sơ bị bệnh.
6 Chương 6: Đứa bé là của ai?
7 Chương 7: Cô ấy... hoàn toàn thất vọng rồi!
8 Chương 8: Sự tàn nhẫn đến đáng sợ.
9 Chương 9: Anh chỉ là không tin cô!
10 Chương 10: Tấm lòng của mẹ.
11 Chương 11: Thế nào là hoàn toàn chết tâm?
12 Chương 12: Chỉ là người anh yêu vốn không phải cô!
13 Chương 13: Sinh nhật không người nhớ.
14 Chương 14: Người trong lòng không đến!
15 Chương 15: Em không cần nữa!
16 Chương 16: Hạ Tổng vậy mà cũng biết sợ.
17 Chương 17: Hạ Hoài Viễn, anh làm màu!
18 Chương 18: Nụ cười từng dành cho anh.
19 Chương 19: Chàng trai mùa hạ.
20 Chương 20: Hạ Hoài Viễn, anh căn bản là không xứng với cô ấy!
21 Chương 21: Anh không có tư cách quản em!
22 Chương 22: Nhược Nhược!
23 Chương 23: Là anh tệ với cô ấy!
24 Chương 24: Cái kết nào cho chúng ta?
25 Chương 25: Kế hoạch tàn độc.
26 Chương 26: Tai nạn.
27 Chương 27: Chẳng lẽ thật sự là anh đã lầm?
28 Chương 28: Một người muốn giữ, một người buông tay.
29 Chương 29: Cái giá phải trả cho sự dại khờ là quá đắt!
Chapter

Updated 29 Episodes

1
Chương 1: Hiểu lầm.
2
Chương 2: Cô không xứng!
3
Chương 3: Mối quan hệ nghiệt ngã.
4
Chương 4: Nỗi đau mang tên anh.
5
Chương 5: Nhược Sơ bị bệnh.
6
Chương 6: Đứa bé là của ai?
7
Chương 7: Cô ấy... hoàn toàn thất vọng rồi!
8
Chương 8: Sự tàn nhẫn đến đáng sợ.
9
Chương 9: Anh chỉ là không tin cô!
10
Chương 10: Tấm lòng của mẹ.
11
Chương 11: Thế nào là hoàn toàn chết tâm?
12
Chương 12: Chỉ là người anh yêu vốn không phải cô!
13
Chương 13: Sinh nhật không người nhớ.
14
Chương 14: Người trong lòng không đến!
15
Chương 15: Em không cần nữa!
16
Chương 16: Hạ Tổng vậy mà cũng biết sợ.
17
Chương 17: Hạ Hoài Viễn, anh làm màu!
18
Chương 18: Nụ cười từng dành cho anh.
19
Chương 19: Chàng trai mùa hạ.
20
Chương 20: Hạ Hoài Viễn, anh căn bản là không xứng với cô ấy!
21
Chương 21: Anh không có tư cách quản em!
22
Chương 22: Nhược Nhược!
23
Chương 23: Là anh tệ với cô ấy!
24
Chương 24: Cái kết nào cho chúng ta?
25
Chương 25: Kế hoạch tàn độc.
26
Chương 26: Tai nạn.
27
Chương 27: Chẳng lẽ thật sự là anh đã lầm?
28
Chương 28: Một người muốn giữ, một người buông tay.
29
Chương 29: Cái giá phải trả cho sự dại khờ là quá đắt!

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play