Tiếng nói bên tai làm Ngọc hết hồn, một luồng khí lạnh chạy dóc sóng lưng. Gặp ma à. Nhỏ hốt hoảng chạy vào một buồng toilet, khóa cửa lại.
Trong miệng liên tục lẩm nhẩm kinh thánh. Tay nắm chặt đan với nhau, mặt ngó lên trời một cách khẩn thiết.
“Đừng sợ, ta không phải ma. Ta là hệ thống cứu rỗi.”
Mặc kệ lời bên tai, Ngọc vẫn cứ thành tâm cầu nguyện. Không nghe. Không nghe. Không nghe. Đợi đến khi không còn nghe thấy tiếng gì ngoại trừ tiếng nước nhỏ giọt từ bồn rửa tay bên ngoài nhỏ mới từ từ hé mắt ra. Không có ai ở đây cả.
Ngọc lập tức mở thật nhanh cửa toilet. Lao một mạch không ngừng mà chạy về lớp.
“Bịch.” Tiếng ngồi phịch xuống ghế nặng nề vang lên.
“Uây sai vậy? Mày đi toilet sao ngươi nhiều mồ hôi thế. Trời đất mặt còn tái xanh nữa.” Hồng lo lắng, vội lấy tay lau đi mồ hôi trên mặt Ngọc, lau bao nhiêu lại ra bấy nhiêu.
Cả đám ngừng cuộc chơi mà nhìn chằm chằm Ngọc, Huy vội lấy nước đưa cho nhỏ.
“Đm tao gặp ma.” Ngọc hét lên.
“Cái gì? Rồi sao mày còn nguyên vẹn ra đây.”
“Má ghê vậy. Kể nghe coi.”
“Trời địu, tao biết mà, trường mình âm khí không đấy.”
“Mày im đi. Chắc không đấy. Hay mày ảo tưởng đó Ngọc.”
...
Hàng trăm câu hỏi đổ đến.
Ngọc dơ tay ý bảo im lặng, giọng nhỏ run run.
“Tao nói thật. Nãy tao đang rửa tay thì nghe thấy một giọng nói, máy móc đến lạ. Chắc chắn không phải của con người.”
Ngay khi vừa dứt lời thì giọng nói đó lại vang lên “Thì tôi có phải con người đâu.”
“Á đm đm con ma theo tao. Tụi bây nghe không, nó nói nó nói kìa.” Ngọc hét toáng lên ôm trầm lấy Hồng.
“Má mày làm mọi người sợ đó làm gì có giọng nói nào đâu.”
“Phải không?” Ngọc nhìn xung quanh, mặt nhỏ trắng bệch “…Tụi mày không nghe thấy gì thật hả?”
Mọi người quay qua nhìn nhau đồng thanh kêu to “Không mà.”
Chắc vì có nhiều người nên Ngọc cũng lớn gan hơn. Nhỏ tự khuyên mình chắc dạo này thức đêm đọc truyện nhiều quá nên sinh ra ảo giác.
Khi mọi người vẫn còn hóng hớt những câu chuyện ma xoay xung quanh trường học thì lớp trưởng gõ bàn “Rồi im lặng. Đừng ảnh hưởng lớp kế bên học.”
Thầy Tùng nghe vậy liền phân phó lớp phó kỉ luật lên căn lớp.
Nghe lời Ngọc đứng lên, lôi quyển vở ra “Thôi trật tự đi, không tao ghi tên đó.”
"Ê chưa nói xong mà." Phát lắm chuyện nói.
...
Tiếng reng chuông ra về cuối cùng cũng vang lên. Ngọc dọn sách vở vào ngăn bàn. Mang cặp đầy bánh kẹo đứng bên đợi Hồng.
“Nhanh lên coi. Tao còn phải về cày game nữa.”
Hối thúc Hồng, hai đứa vừa tám nhảm vừa leo xuống cầu thang. Lớp tụi nó ở tầng 3 đi mệt thảm.
Ra tới cổng trường đứng đợi anh Hồng đến đón.
“Ê vụ trong toilet là sao vậy?” Hồng đứng bên cạnh, vẫn còn lo lắng liếc hỏi Ngọc.
“Kệ đi, tao cũng không biết nữa. Chắc tao gặp ảo giác thật haha.”
Tiếng còi xe vang lên, là anh của Hồng tới đón nó. Nhan sắc đẹp trai thu hút ánh nhìn xung quanh.
“Ngọc lên xe anh chở về luôn.”
Muốn lắm nhưng Ngọc vẫn xua tay từ chối, nhỏ định ghé nhà sách mua quyển truyện.
“Thôi anh chở Hồng là muốn xập xe rồi. Thêm em nữa chắc xe gãy làm đôi.”
Hồng bật cười, anh nó cùng cười theo.
“Mọi người đi cẩn thận ạ.” Chào tạm biệt rồi hai người rồi Ngọc đứng đợi một lúc cho đến khi xe rời đi thì cũng cất bước đi luôn.
Ngọc bước chậm chậm đi theo con đường quen thuộc mà tới nhà sách.
“Meo~~” Tiếng mèo con vang lên thu hút Ngọc. Nhỏ đứng lại nhìn ngó xung quanh xem âm thanh phát ra từ đâu.
Là con hẻm nhỏ phía trước. Đang là buổi chiều giờ cao điểm đông người nên Ngọc không sợ hãi mà mạnh dạn bước vô con hẻm đó. Ánh sáng đang dần lướt qua sau lưng như thể hai thế giới khác nhau.
Nhỏ phát hiện một con mèo con, lông đen, ánh mắt lam huyền bí. Quá… quá là phạm vi quy rồi. Đẹp quá. Đẹp đến kỳ lạ.
Dơ tay bế bé mèo lên “Uây chủ của em đâu sao lại lang thang ở đây vậy?”
Ngay khoảnh khắc ấy, không phải tiếng mèo vang lên mà là một giọng nói máy móc. Ngọc đứng hình.
“Đừng sợ, ta không phải ma mà là hệ thống.”
Choáng váng vì con mèo biết nói. Ngọc muốn dơ tay thả con mèo xuống nhưng cơ thể cứng còng lại không thể phản xạ.
“Hệ…Hệ thống?”
“Đúng vậy. Ta là một trí tuệ nhân tạo cao cấp”
“Người sao lại tìm tới ta?” Giọng nói run rẩy hỏi.
“Cô là người được chọn để đi cứu rỗi kẻ sa ngã. Mạng sống của cô là được chủ thần ban cho. Nếu thất bại thì sẽ chết.”
Ngọc tức giận đáp “Mạng sống của tao là ba mẹ ban cho, làm gì tới lược chủ thần gì đó của ngươi.”
“Cô đã chết nhưng lại may mắn được chọn làm Aurora số 837. Và được tái sinh lại.”
Ngọc cảm thấy đầu mình thật đau, có thứ gì muốn xông ra nhưng cứ không rõ ràng. Ký ức thoáng lóe lên rồi lại bị xóa đi trông tức khắc. Càng cố nhớ đầu lại càng đau.
“Tôi…tôi cứ tưởng đó là mơ.” Đang lúc Ngọc hoang mang thì một màn hình hiện ra trước mắt.
Updated 89 Episodes
Comments