[Bách Hợp] Hệ Thống Cứu Rỗi Kẻ Sa Ngã
Tiếng gió rít bên tai. Có thứ gì đó đang trượt khỏi tầm tay, cánh tay đau đến tê dại.
“Aaaaa....”
“Có người chết. Có người chết rồi!”
Xung quanh tiếng ồn không ngừng vang lên. Ngọc cảm giác được cơ thể đau buốt, tay chân như đứt lìa khỏi người. Máu cứ không ngừng chảy, cơ thể như đang đè nặng lên thứ gì.
Trước mắt mờ đi, bóng tối dần dần xâm chiếm tầm nhìn.
Ngọc bật dậy khỏi giường. Mồ hôi lạnh thấm ướt lưng áo. Nhỏ mới mơ thấy ác mộng đáng sợ, mọi thứ cứ luôn không rõ ràng và tim đập nhanh đến mức đau nhói. Đây không phải lần đầu giấc mơ này xuất hiện, nó liên tục lặp lại nhưng mọi thứ trong mơ cứ luôn không rõ ràng.
Mỗi khi tỉnh dậy các ký ức đều tan biến sạch sẽ chỉ để lại một cảm giác mất mát, đau đến không nói nên lời. Cái cảm giác đau âm ỉ như còn vấn vươn trên người. Thật may chỉ là mơ thôi.
.....
“Renggg renggg renggg....”
Tiếng chuông vào lớp vang lên.
“Ê chuông ren rồi, ổn định chỗ ngồi đi thầy tới lầu 2 rồi.” Giọng lớp trưởng vang lên.
“Hừ tao không ghét môn toán ghét mỗi ông toán.”
“Ổng tới đầu hành lang rồi kìa. Tụi bây còn không về chỗ thì cứ đợi ổng nổi khùng đi.”
Cuối lớp vang lên tiếng xì xào bàn luận cho đến khi tiếng vang dội từ đế giày dẫm mạnh xuống đất vang lên mới chấm dứt. Từ khi vô lớp đến khi tiếng chuông chấm dứt mắt ông thầy vẫn luôn nhìn chằm chằm vào điện thoại.
“Thấy chưa. Tao đoán đúng mà, hôm nay lại ngồi chơi thôi chứ học hành gì.” Là giọng của Minh Ngọc, lớp phó kỉ luật của lớp.
Vừa dứt lời giọng nói trầm trầm của thầy vang lên “Hôm nay, lớp được nghỉ cứ thoải mái chơi đi. Ha ha ha.”
Giọng cười lanh lảnh vang hết lớp. Lúc đầu ai cũng vui vì không phải học nhưng giờ cũng được 1 tháng kể từ nhập học rồi mà ổng vẫn chưa dạy được một bài nào.
“Thầy ơi. Nay lớp muốn học.” Lớp phó học tập Huyền đứng lên nói.
Cả lớp ồn ào hùa theo.
“Ha ha vô được trường này cũng giỏi rồi, học làm gì. Đứa nào chẳng đi học thêm bên ngoài mà còn xin học nữa.”
“Nhưng đâu phải ai cũng học thêm đâu thầy. Nhiều bạn trong lớp có đi học đâu.” Minh Ngọc phụng phịu nói.
“Kệ mấy em chứ, đó là chuyện của mấy em, nói tôi làm gì.”
Hết lời thầy vác ghế ra gần cửa lớp ngồi bấm điện thoại căn giáo viên.
Ngọc ngồi nghe đám bạn la hét, tay với vào cặp lấy bộ bài ra “Xì dách. Một ván 2 ngàn, ít nhất 1 ngàn. Nhào dô, nhào dô.”
“Tao nói mà là lớp phó kỉ luật đó Ngọc, nói chuyện thì nhiều nhất lớp, trong người lúc nào cũng thủ bộ bài mà sao được làm hay ghê.” Hồng móc tiền đặt lên bàn.
“Ghen hay gì. Giọng nó to nó hét nguyên lớp nghe thì được làm thôi.” Thằng Huy ngồi bàn dưới đứng lên móc tờ 5 ngàn đặt lên bàn.
Trong góc lớp, một người ngồi một mình một bàn. Lầm lầm lì lì chẳng nói chuyện với ai. Bàn tay thon dài với từng khớp rõ ràng đang loay hoay viết không ngừng lên vở. Ngòi bút đang bị kéo lê theo từng dòng suy nghĩ rối loạn.
Không phải kiểu viết bình thường. Khi thì khoanh tròn vô nghĩa, khi thì gạch xóa chẳng chịt, lực tay như thế đang muốn xét nát trang giấy. Màu trắng tinh của trang vở dần bị che phủ bởi những mảng tối nhìn vào chỉ thấy sự nặng nề.
Mái tóc dài đen óng ánh không buộc lên, được xả ra khắp bàn như thể một tấm rèm dày, che đi những gì cô đang làm, che đi gương mặt xinh đẹp và che luôn cả biểu cảm. Không ai biết cô đang nghĩ gì, cũng chẳng ai thật sự muốn biết.
Làn da trắng đến mị mắt, không phải là màu trắng xinh đẹp mà là màu trắng của bệnh tật như người luôn luôn giấu mình trong nhà, chẳng để cơ thể mình chạm đến ánh sáng mặt trời.
Người trong lớp như quên đi mất sự tồn tại của cô. Không ai thèm để ý, không ai thèm gọi tên và càng không thèm bắt chuyện. Ngay cả chiếc ghế bên cạnh cô cũng trống trải như vậy từ đầu năm đến giờ.
“Á á...bố mày không chơi nữa. Thua ba ván liền rồi. Ngưng tao đi xả xui đây. Đứa nào làm cái đi.” Ngọc đứng dậy, chuồn đi trước khi bị dụ dỗ làm thêm mấy ván nữa.
“Thầy em đi vệ sinh.” Không đợi thầy đồng ý Ngọc đã ra khỏi lớp. Không phải là không tôn trọng thầy mà là xin mấy lần thầy cũng chẳng để ý.
Vừa đi vừa lẩm nhẩm trong miệng “Vãi thật...Chơi vui mà thua hết 30 ngàn mày giỏi đấy Ngọc. Có 2 ngàn 1 ván mà thua nhiều vậy.”
Xả nước cứu thân xong Ngọc đi rửa tay. Nhìn ngắm dung nhan của mình trong gương.
Ngọc có một đôi mắt hí trời sinh, cười phát không thấy tổ quốc, sóng mũi thẳng, hai má mập mập, đôi môi nhạt màu. Cả gương mặt không có gì nổi bật nhưng ghép chung với nhau thì đặc biệt dễ nhìn.
Nhỏ có hai cái răng năng mỗi lần cười lên nhìn rực rỡ đến lạ. Mấy đứa bạn thường hay nói nhỏ là mặt trời nhỏ.
“Xin chào Aurora, người cứu rỗi số 837. Tôi là hệ thống cứu rỗi. Cô có thể gọi tôi là Veta. Chúc mừng cô sống lại.”
Updated 89 Episodes
Comments
Yến Nhi
I love you ❤
2022-01-28
2
Kỳ Anh
.
2021-12-20
2
LiChaeng🐾
nhớ hồi Tết, sương sương phải thua cả triệu, xót
2021-08-31
11