[Nhiệm vụ: Cứu rỗi kẻ sa ngã.]
[Đối tượng sa ngã: Ninh Tuyết - bạn học cùng lớp.]
Ninh gì cơ? Lớp nhỏ làm gì có ai tên vậy. Nếu có Ngọc phải biết rồi vì năm nay nhỏ học lớp 11 gắn bó được với lớp 1 năm rồi không thể không biết được. Phải không? Tim Ngọc như nhói lên một nhịp khi nghe đến cái tên ấy.
“Lớp tao không ai tên vậy cả.”
“Hệ thống không phát hiện lỗi. Mong Aurora tìm hiểu thêm.”
Bế con mèo đứng trong hẻm, vì hẻm này rất nhỏ còn nằm trong góc tù của con đường nên không ai chú ý đến sự việc phát sinh trong con hẻm.
Mất hết tâm trạng mua truyện, Ngọc bước chân về nhà. Nhỏ không cần quan tâm đến Veta, lúc nãy nói chuyện xong hệ thống đã tự biến mất. Veta xuất hiện bằng hình dạng đó chỉ để dễ tiếp cận với nhỏ, khi cần thì chỉ cần gọi tên nó trong đầu.
Đến nhà, Ngọc chạy ào về phòng, bây giờ ba mẹ nhỏ chưa đi làm về, phải đến 7h ba mẹ nới tan làm.
“Ê lớp có đứa nào tên Ninh Tuyết không.”
Ngọc nhắn tin hỏi trong group nhóm bạn của nhỏ.
“Làm gì có.”
“Không có nha.”
“Đ.”
“A có có”
“Đám thiện cẩn này có đó.”
“Ai?”
“Chắc tụi bây không chú ý chứ tụi mình ngồi dãy cuối nhưng chỉ chiếm có 3 bàn vậy bàn còn lại là ai?”
“Á tao ngồi kế bàn đó, trầm trầm chảnh chảnh thấy ghét.”
“ Con đó á hả. Tao cũng thử bắt chuyện với nó. Chảnh vc. Nói chuyện nó lơ không.”
" Nói sao thì nói người ta giỏi có quyền chảnh."
…
Ngọc kệ đám hổ bằng cẩu hửu trong group chat. Nhắn riêng với Thu, người biết đến Tuyết.
“Ê ai vậy? Kể tí về nhỏ tao nghe coi.”
Thu là lớp trưởng nên nó biết rõ sĩ số và từng người trong lớp.
“Tuyết học giỏi nhưng nó không hay nói chuyện, tao cũng chưa từng thấy nó nói chuyện với ai.”
“Ủa giỏi vậy mà sao không được tuyên dương trước lớp hay cột cờ mà cũng không thấy thầy cô nhắc hay hỏi thăm gì đến nó.”
“Này tao cũng không biết nhưng hình như do nó yêu cầu, nó không muốn được chú ý và cũng không muốn bị làm phiền.Tao cũng chỉ biết vậy thôi. Mà mày hỏi chi?”
Cảm ơn Thu xong Ngọc cũng không nói lý do. Nhỏ nằm suy nghĩ, rõ rang học giỏi vậy mà không muốn được chú ý, lạ lùng. Ngay sau đó một màn hình trong suốt được hiện ra cắt ngang dòng suy nghĩ.
[Nhiệm vụ chính: Cứu rỗi kẻ sa ngã]
[Tiến độ: 0%]
Ngọc lại tiếp tục nhìn xuống dưới, là một thanh ngang khác với màu xanh dương.
[Nhiệm vụ hằng ngày: Nói chuyện 10 phút.]
[Tiến độ: 0%]
[Hoàn thành nhiệm vụ: +5 điểm sao. ]
[Nếu không hoàn thành Aurora sẽ bị trừ đi số điểm tương đương với điểm thưởng.]
[Cảnh báo: điểm sao dưới 0 kí chủ sẽ chết.]
Ngọc đơ ra một lúc, nhíu mày, chết ư? Nhỏ lặp lại và khẽ bật cười, ánh mắt lại một lần nữa nhìn vào nhiệm vụ hàng ngày “Nói chuyện 10 phút” nhẹ như một bài toán đơn giản. Trong đầu Ngọc, mọi thứ vẫn đang xếp theo logic quen thuộc từ đi học, nói chuyện, ăn uống, ngủ nghỉ. Nếu theo như lời hệ thống nói thì chẳng có gì đáng sợ.
Thậm chí… còn hơi dễ.
“Được rồi.” Ngọc tự nói với bản thân đừng nói 10 phút, cả đời nhỏ cũng dư sức. Ha ha.
“ Sao ngươi cứ gọi ta là Aurora?”
Giọng nói vang lên trong đầu :"Aurora là cực quang, còn ý nghĩa thì tùy kí chủ suy nghĩ. Điểm sao quyết định mạng sống của cô, dưới 0 điểm cô sẽ chết."
[Quy tắc hệ thống]
[Nhiệm vụ chính đạt 50% tiến độ \=> Nhiệm vụ ngày sẽ ngừng công bố.]
[Khi tiến độ chính đạt 50% nghĩa là mục tiêu tương tác được xem là đã hình thành ổn định. Do đó hệ thống sẽ dừng can thiệp hằng ngày.]
Updated 89 Episodes
Comments
fan bh
hay lắm đó /Drool//Kiss/
2024-01-14
0
Nguyễn Ngọc
Cảm nhận là Hay hay và hay hết
2022-01-29
2
Jztr?_ (0 hộ tus)
Truyện hay nhưng mình đọc truyện Trung riết cái đọc chuyện của bạn nên cũng chưa quen
Ý mình nói bạn xài mấy cái tên như: Ngọc, Thư Lộc á nên chưa quen hay nhưng truyện hay lắm nha
2021-12-20
4